Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341623
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1623 lượt.
ung lên, trong rừng liền hiện ra một con đường nhỏ đến.
“Đi theo con đường này liền có thể ra khỏi Không Tang. Nhược Nhất hi vọng nàng luôn tự bảo trọng mình. Huân Trì chỉ có thể đưa đến nơi này.”
“Huân Trì, ngươi cũng hãy hảo hảo bảo trọng a! Sau này ta nhất định sẽ đến tìm gặp ngươi, khi đến cơ hội chẳng hạn, một năm luôn có vài lần mà. Sau này ta sẽ mang theo Tiêu hồ ly ở lại xung quanh Không Tang Sơn, mỗi ngày đều đi quanh nơi này hai vòng, một ngày nào đó có thể khiến cho ta gặp ngươi. Nhân tiện cũng cho Tiêu hồ ly gặp ân nhân cứu mạng của ta.”
“Đã như thế, ngày sau mỗi ngày ta cũng đều đến đây đi chung quanh hai vòng, như thế cơ hội tình cờ chúng ta gặp lại nhau lớn hơn nữa .” Huân Trì cười nói, “Nhược Nhất nên đi thôi, ta nhìn nàng rời đi.”
“Đừng đi!” Nhược Nhất đang được Thương Tiêu giữ chặt bên người đột nhiên trở nên kích động, Nhược Nhất nắm lấy ống tay áo của Thương Tiêu, thần sắc bi thương: “Không thể đi. . . . . . Làm cho nàng đừng đi, ít nhất, ít nhất phải để cho Huân Trì đi về trước.”
“Nhược Nhất, tất cả đều là hồi ức. Hiện tại chúng ta cũng không thể thay đổi được gì.”
Nhược Nhất trầm mặc.
Nàng nhìn bản thân mình từng bước chậm rãi đi xa, từng bước một, đột nhiên, một cái bóng đen từ giữa đống cây cỏ bên cạnh thoát ra, hung hãn bắt lấy Nhược Nhất.
Ánh mắt của Huân Trì liền ngưng đọng, nhanh chóng nâng kết ấn trên tay, đạo bạch quang sáng rực cắt ngang qua đêm tối, đánh thẳng vào người của bóng đen kia. Bóng đen kêu lên một tiếng sắc nhọn, lập tức hóa thành một làn khói nhẹ. Huân Trì quát khẽ: “Nhược Nhất trở về!”
Nhược Nhất lại quỳ gối nơi đó, vẫn không nhúc nhích.
“Nhược Nhất!”
Nàng như trước quỳ gối nơi đó, cúi đầu, một chút sức sống cũng không có.
“Nhược Nhất. . . . . .” Huân Trì lại gọi một tiếng, âm thanh bí mật mang theo một tia run rẩy khó có thể phát hiện.
Đừng đi tới!
Hắn từng bước bước ra.
Đừng đi tới!
Hắn gắt gao nhìn chằm chằm Nhược Nhất, bước nhanh tới.
Không. . . . . .
Đầu ngón tay hắn khẽ run, đẩy nhẹ bả vai của Nhược Nhất.
Đột nhiên, Nhược Nhất hung hãn ngẩng đầu nhìn hắn, bên môi hé ra một tiếng cười quỷ dị.
Sau đó trong nháy mắt, một ánh sáng màu đen “Bá” đâm thẳng vào ngực Huân Trì. Dòng máu ấm áp bắn lên trên mặt Nhược Nhất, làm tăng thêm nụ cười tàn nhẫn tanh máu.
Mặt của Huân Trì không đổi sắc, trở tay đưa kết ấn đánh đến mi tâm của Nhược Nhất. Kim quang hiện lên, nụ cười quỷ dị bên môi nàng dần dần biến mất, đôi mắt chậm rãi in lên hình ảnh môi tái nhợt của Huân Trì, thần sắc từng bước trở nên khủng hoảng hoảng sợ.
Người của Huân Trì vô lực quỳ xuống, ngã vào người Nhược Nhất, đầu của hắn ở trên vai của nàng, ho ra một ngụm máu đen, nhuộm ướt cả bả vai của Nhược Nhất. Nhược Nhất vẫn ngơ ngẩn nhìn vào khoảng không, đồng tử mở to, cả người lúc này mới bắt đầu kịch liệt run rẩy.
Trong rừng rậm gió thổi quỷ dị, cây cối vang lên sàn sạt, từng đạo bóng đen liên tiếp toát ra. Nhược Nhất nghe được tiếng cười không có hảo ý của bọn họ vang lên “Khặc khặc”, xao động không ngừng.
“Nhược Nhất đừng sợ.” Huân Trì nói, “Nhược Nhất đừng sợ.”
“Trở về đi .” Huân Trì suy yếu nói “Lui về bên trong kết giới đi .”
Nhược Nhất bị lời nói của Huân Trì làm cho bừng tỉnh, nàng đỡ lấy vai của Huân Trì, nâng hắn dậy, tay chạm vào ngực hắn, liền thấm đầy máu. Nàng kéo thân mình của Huân Trì, từng bước từng bước trở về. Đôi chân Nhược Nhất kịch liệt run rẩy, mỗi bước đi đều loạng choạng, rõ ràng mới vừa rồi cũng không đi được bao xa, sao lúc này đây cảm thấy quay lại rất gian nan chật vật.
Bóng đen thoát ra từ trong đám cây cối chậm rãi tiến sát đến bọn họ, lại e ngại ánh sáng màu vàng trên đầu ngón tay của Huân Trì nên cũng không dám tiếp cận quá gần.
Miệng Huân Trì mãnh liệt phun ra hai búng máu, chất lỏng âm ấm đó chảy qua bên gáy của Nhược Nhất. Chân Nhược Nhất mềm nhũn, nhất thời lảo đảo không chống đỡ được thân mình, kéo theo Huân Trì chật vật ngã trên mặt đất. Ánh sáng ở đầu ngón tay của Huân Trì chợt loé, bóng đen bốn phía càng thêm xôn xao.
Nhược Nhất cơ hồ là lôi kéo Huân Trì trở về.
Hào quang biến mất, Huân Trì nói : “Chúng ta cùng xuống đi .”
Đường ngầm ở phía dưới hồ sen này không biết thông ra hướng nào, bên trong bao phủ bởi băng tuyết thật dày, lại không làm cho Nhược Nhất cảm thấy lạnh lẽo bao nhiêu. Đi thẳng một đường xuống dưới, không biết rẽ bao nhiêu ngả, đi xuống bao nhiêu bậc thang. Rốt cuộc Nhược Nhất nhìn thấy một cánh cửa màu trắng, Huân Trì lấy đầu ngón tay làm bút, lấy máu làm mực, viết ở trên cửa một đạo phù chú. Cuối cùng cũng viết xong, cánh cửa lớn vang lên tiếng mở ra.
Bên trong là một mật thất.
Ở giữa mật thất là một cái đài, bên trên có đặt một thanh đoản kiếm trong suốt lấp lánh. Huân Trì bảo Nhược Nhất đỡ vào bên trong.
Cửa đá sau lưng tự động đóng lại.
Huân Trì đem đoản kiếm gỡ xuống cầm ở trong tay. Hắn dựa vào bên người Nhược Nhất ngồi xuống nói : “Nhược Nhất, phong ấn của tổ tiên ta theo