Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vài Lần Hồn Mộng

Vài Lần Hồn Mộng

Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341604

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1604 lượt.

ng sao không sao, bây giờ không phải là ta rất ổn sao. Hơn nữa nếu bàn về sai lầm, là sai lầm của ta mới đúng, cỗ ma khí trên người ngươi chắc là của Cửu Man, lúc ấy nội đan của Cửu Man đã bị phá, ma khí nóng lòng tìm kiếm một kí chủ, mà ngươi lại đúng lúc xuất hiện, nó mới chui vào trong cơ thể ngươi. Cuối cùng mới để Hồng Liên có cơ hội thi triển pháp thuật đối với ngươi.”
“Nhưng mà, thủy chung đều là Thành Hạo làm…”
Nhược Nhất hít một hơi thật sâu, nói: “Nguyệt Hoàng, tuy rằng ta rất không muốn nói như vậy, nhưng mà đó là Hồng Liên chứ không phải Thành Hạo mà ngươi từng quen biết. Hắn… Hắn giống như là một ma khí tích tụ lâu ngày biến thành yêu quái, cũng có thể, hắn với Thành Hạo có hình dáng giống nhau thôi.”
“Hắn nhất định là Thành Hạo.” Nguyệt Hoàng khẳng định chắc chắn. Nhược Nhất há miệng thở dốc, không biết nên khuyên như thế nào. Thương Tiêu bỗng nhiên nói: “Phượng Hoàng từ nhỏ biết truy hồn thuật, một khi nàng ta đã khẳng định như vậy, mặc kệ Hồng Liên kia hiện tại là cái gì, nhưng hồn phách của hắn nhất định là nam nhân kia.”
Tử Đàn nói: “Trời sinh vạn vật, bất luận là vật gì đều cũng có hồn phách của chính mình. Nói cách khác, một cái hồn phách nhất định sẽ có cơ thể để tá túc. Mặc kệ là một đóa hoa hoặc là tảng đá. Nhưng là hồn phách lại quả quyết sẽ không tá túc ở bên trong lực lượng ma khí vô hình này.”
Nhược Nhất bỗng nhiên nghĩ đến ngày đó chiến đấu cùng Hồng Liên, Mạc Mặc một đao chém thân mình hắn, hắn lại hoá thành một đoàn hắc khí, một nửa giọt máu cũng không lưu lại.
“Hồng Liên không có thân thể, thân thể hắn chính là một đám ma khí tụ cùng một chỗ. Việc này tuyệt đối không hợp lý, loại chuyện không hợp lý như vậy tại sao lại có thật, ta chỉ có thể nghĩ đến một lý do….” Tử Đàn thần sắc ngưng trọng nói: “Có người khoá thân thể hắn lại, tự mình mạnh mẽ đoạt hồn phách của hắn, đưa hồn phách của hắn hãm nhập vào bên trong ma khí, làm ma khí được ngưng tụ, hoá thành hình người.”
Sắc mặt mọi người đổi.
Trong đầu Nhược Nhất lại hiện lên hình ảnh kì dị kia —- hắn bị đóng đinh chặt ở trên tường, máu tươi chảy dòng dòng, thê thảm đưa tay hướng về phía nàng: “Cứu với….Cứu…” Sắc mặt Nhược Nhất trắng bạch, có thể nào thời điểm đó, hắn đang cầu xin nàng cứu hắn?
Người bị đóng đinh ở trên tường, là thân thể của Hồng Liên, cũng có thể nói là chuyển thế của Thành Hạo?
Tử Đàn nói tiếp: “Chỉ biết càng ngày càng nhiều ma khí bám vào hồn phách, dần dà về sau hắn nhất định hoá thành quái vật do ma khí ngưng tụ, bất tử bất diệt, ngơ ngẩn trì trệ, đáng sợ nhất chính là, hắn chỉ biết nghe lệnh của người giấu mặt này. Lúc đó, người giấu mặt này nếu muốn làm chuyện gì, Cửu Châu sợ là sẽ có một hồi thiên đại kiếp nạn. Xem ra, việc ma khí hoành hành này, chỉ sợ còn phức tạp hơn so với suy nghĩ của chúng ta.”
Thương Tiêu nhíu mày gật đầu: “Chỉ sợ là người giấu mặt này đã sớm có mưu tính từ trước.”
Sau khi Nhược Nhất nghe xong những lời này, trong đầu một mảnh hỗn loạn. Một số chuyện hình như có liên hệ lại hình như không có liên quan gì đâm nhập vào trong suy nghĩ của nàng.
Hai trăm năm trước, ma khí này chui từ dưới đất lên, Huân Trì chết. Thương Tiêu cũng nói qua với nàng, từng có ma khí hoá thành hắc y nhân lên U Đô gặp hắn. Thương Tiêu nhập ma, bị phong ấn. Cửu Man phá vỡ phong ấn thượng cổ tái xuất hiện ở nhân thế. Người yêu mà hai trăm năm này Nguyệt Hoàng tìm khắp thiên hạ cũng không thấy, lại lấy bộ dáng như vậy xuất hiện. Những lời nói kia của ông lão mang nàng quay về thế giới này. Còn có năng lượng có thể phong ấn ma khí tự nhiên xuất hiện trong thân thể nàng. Cuối cùng dừng lại trong đầu cũng là người bịt mặt thần bí kia cùng âm thanh rung động của chuông bạc….
“Nhược Nhất.” Thương Tiêu gọi khẽ một tiếng, sợ tới mức Nhược Nhất giật mình, mới hoàn hồn. Thương Tiêu nhíu mi “Suy nghĩ cái gì?”
“Ta….Mới vừa rồi nghĩ tới lần trước ở trong làn sương mù…”
“Nha đầu hỗn đản!” Cửa mạnh mẽ bị đẩy ra, Anh Lương Chủ quát một tiếng, lắc lư hai bắp chân đầy thịt, run lẩy bẩy tiến vào. Hắn một đường lảo đảo, trên đầu trên người dính không ít bùn đất cỏ dại. Phảng phất giống như mới từ dưới ổ gà đi ra. “Lão tử là người ngươi có thể đạp sao? Là người ngươi có thể đạp sao!”
Biểu tình của người trong phòng vẫn còn rất ngưng trọng, Anh Lương Chủ giống như không nhận thấy loại không khí không bình thường này, thấy Nguyệt Hoàng trợn mắt nhìn hắn, nhất thời hai mắt ngập nước, miệng run run cong lại như ngọn sóng, thân hình thoăn thoắt nhảy lên trên giường Nguyệt Hoàng, đầu dựa vào ngực nàng ta cọ loạn ăn hết đậu hũ: “Hoàng nhi, Hoàng nhi, Hoàng nhi! Bọn họ…Bọn họ khi dễ ta…”
Thương Tiêu nhìn thấy cảnh này rất khó coi, quay đầu đi. Khoé miệng Nhược Nhất co rút. Gân xanh trên trán Nguyệt Hoàng cũng giật lên hai phát. Tử Đàn than nhẹ một tiếng, lấy tay nắm cổ Anh Lương Chủ, kéo hắn từ trên người Nguyệt Hoàng xuống. Nàng cười nhẹ: “Sư phụ “
Anh lương chủ giãy dụa: “Buông ta ra, buông ta ra….”
“Người thật sự là một ông già mà không nên nết.” Tử Đàn vừa nói, vừa đi đến bên


Snack's 1967