Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341605
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1605 lượt.
sợ hãi không? Chàng có biết lúc đó nếu cây đao chỉ cần động lệch một cái thì đầu ta lìa khỏi cổ không? Ta chờ chàng chờ tới tuyệt vọng, chàng đang làm gì!” Nhược Nhất vạn phần ủy khuất, tức giận đánh hắn một quyền.
Thương Tiêu trầm mặc, hạ mắt nói: “Trận chiến làm phản lúc trước của Quý Tử Hiên, Tử Đàn vốn là muốn cùng đối phương đồng quy vu tận [2'>, hấp thu tất cả độc khí trên chiến trường, kết quả còn chưa hoàn thành thì bị đối phương phong ấn. Hai trăm năm trước, sau khi Tử Đàn tỉnh lại, độc khí bị phong ấn cũng dần thức tỉnh, khi đó… ta đang giúp Tử Đàn thanh trừ độc khí. Ta chỉ nói người của Quý Tử Hiên không dám lấy đi mạng của nàng, nhưng cũng không ngờ nàng lại quyết tuyệt như thế.”
“Khi đó ta không biết quan hệ của chàng cùng Tử Đàn, nếu ta vì nam nhân khác cũng đối xử như vậy với chàng, chàng sẽ đối xử với ta như thế nào!”
Đôi mắt của Thương Tiêu phát lạnh: “Nàng dám!”
“Chàng cũng làm qua như vậy, ta có cái gì mà không dám!”
Không khí lặng im một lúc lâu: “Là ta không đúng.” Thương Tiêu nhận sai, Nhược Nhất lại hung hăng đánh hắn một quyền, tức giận nói: “Chàng ở Quỷ Khốc Hà tìm ta ba tháng?”
Thương Tiêu gật đầu.
“Chàng thật ngốc! Nếu ta thực sự rơi vào đó, ngày đầu tiên chàng tìm không thấy rồi, lúc đó xương cốt ta đã bị ăn mòn hết rồi, chẳng phải là chàng càng tìm càng không thấy! Thương Tiêu, chỉ là chàng không tin ta chết có đúng không?”
Hắn trầm mặc.
“Chàng nhập ma là do ta hại? Đem U Đô đổi thành Vô Tư cũng là bởi vì cái này?”
Lần này không đợi Thương Tiêu có phản ứng, Nhược Nhất ngã đầu vào lòng hắn, âm thanh buồn bực nói: “Thật sự là cái miệng hồ lô. Đều là tai vạ chàng tự rước vào.”
“Nhược Nhất cô nương! Nhược Nhất cô nương!” Một giọng nữ từ xa truyền tới, Nhược Nhất từ trong lòng Thương Tiêu ngẩng đầu lên, nhìn về nơi có thanh âm truyền tới.
Thiển Phù bước nhanh đi đến bên lương đình, qua loa hành lễ đối với hai người: “Nguyệt Hoàng sư tỷ đã tỉnh rồi, la lối muốn gặp cô nương, chủ tử phái người đi tìm cô nương đến đó.”
_______
[1'> Em ngươi: thay cho câu mắng chửi “cha ngươi” hay “mẹ ngươi” vì nó quá nặng nề, xúc phạm đến người lớn.
[2'> Đồng quy vu tận: Cùng đến chỗ chết
Từ lần trước trong trận chiến với Hồng Liên, Nguyệt Hoàng bị trọng thương, liền hôn mê đến bây giờ. Trong lúc đó, Anh Lương Chủ không biết đã bỏ ra bao nhiêu tâm tư, mà nay khi nàng tỉnh, một là không để ý gút mắt giữa nàng với Anh Lương Chủ, hai là không quan tâm đến tính mạng muốn đi tìm “Thành Hạo”, nhưng lại ầm ỹ muốn gặp Nhược Nhất, đây chính là cái đạo lý gì?
Thương Tiêu và Nhược Nhất theo Thiển Phù đi tới chỗ Nguyệt Hoàng đang tu dưỡng, Tử Đàn đang cùng Anh Lương Chủ nói chuyện ở ngoài sân.
Anh Lương Chủ ngẩng đầu nhìn Tử Đàn, tức giận nói: “Ngươi tới làm cái gì? Trở về trở về đi! Đừng gây thêm phiền phức cho ta nữa.”
Tử Đàn nhướng mày, cười nói: “Nghe nói tiểu sư muội Nguyệt Hoàng đã tỉnh, ta cố ý đến thăm nàng ta, sư phụ người bày ra bộ mặt đuổi khách….Là sợ ta nói ra cái gì mờ ám sao? Chỉ sợ là ta còn chưa nói cái gì, trong lòng người ta đã biết rất rõ ràng ý tưởng của người rồi.”
Sắc mặt Anh Lương Chủ xanh mét, Tử Đàn lắc đầu nói: “Ta luôn coi Nguyệt Hoàng sư muội là một người thông minh tuyệt đỉnh, nếu lấy bộ dáng phong hoa tuyệt đại của sư phụ trước kia, nàng ta như thế nào cũng không chạy trốn khỏi người. Nhưng mà nàng ta lại trốn tránh người nhiều năm như vậy, nhất định là đã biết tâm tư của người — người so với nàng ta thì lớn tuổi hơn nhiều, cũng sẽ không thích nàng ta thật tình, hay là bởi vì nàng ta là con Phượng Hoàng cuối cùng trên thế gian này, người muốn cùng nàng duy trì huyết mạch của Phượng Hoàng thôi.” Tử Đàn nhìn triền núi xa xa, “Nhưng bộ tộc Phượng Hoàng đã suy tàn, mặc dù hai người kết hợp, sinh con nối dõi thì sao, cuối cùng….”
Nguyệt Hoàng trầm ngâm một lúc, sau đó bình tĩnh nhìn Nhược Nhất nói: “Ta đi tìm Thành Hạo.”
Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người đều trầm mặc.
Nguyệt Hoàng nói: “Hắn mặc một thân quần áo màu đỏ tươi. Nhưng mà mặc kệ ta gọi hắn như thế nào, hắn cũng không trả lời.”
Bởi vì hắn không phải là Thành Hạo của ngươi. Khoé môi Nhược Nhất giật giật cuối cùng đem lời này nuốt xuống.
“Sau đó ta lại đuổi theo, hắn quay lại nhìn ta, ta vẫn nhớ rõ ánh mắt của hắn đỏ sẫm, mười phần làm cho người ta sợ hãi, ta tưởng hắn bị thương, cũng không nghĩ rằng khi đó hắn…” Thanh âm Nguyệt Hoàng nghẹn ngào, “Hắn cư nhiên thi triển pháp thuật với ta. Ta cũng không biết chính mình bị ma khí ám từ bao giờ nữa. Hắn cư nhiên lại dùng tia ma khí kia dụ ta nhập ma. Khi đó trong đầu ta chỉ có một thanh âm, thúc giục ta vội tới Anh Lương, giết ngươi…Sau đó, các ngươi đều thấy.” Thân mình Nguyệt Hoàng run nhè nhẹ, “Ta rất rõ ta đang làm cái gì, thế nhưng ta không tự chủ được. Tiểu Nhất Nhất, thực xin lỗi, thực xin lỗi, ta cư nhiên vô dụng như vậy…”
Tử Đàn khẽ cau mày. Nheo mắt lại không biết đang suy nghĩ cái gì.
Nhược Nhất vội ôm Nguyệt Hoàng an ủi: “Khô