Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? - Full
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341600
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1600 lượt.
cửa sổ, coi hắn như rác rưởi tuỳ tiện ném ra ngoài. Sau đó cài then cửa sổ lại, làm một cái kết giới ở bên ngoài, mặc cho Anh Lương chủ la hét ầm ĩ như thế nào cũng không lọt vào bên trong phòng.
Bị hắn ngắt lời như vậy, nhất thời Nhược Nhất cũng đã quên mới vừa rồi mình định nói cái gì. Nàng vỗ vỗ vai Nguyệt Hoàng nói: “Hiện giờ, ngươi mới tỉnh, đừng nghĩ nhiều như vậy, nghỉ ngơi cho tốt đi. Đêm đã khuya, ta đi về trước.”
Nguyệt Hoàng gật gật đầu, thần sắc rất là đau buồn.
Khi ba người đi ra khỏi phòng Nguyệt Hoàng thì Anh Lương Chủ đã từ bỏ việc gõ cửa sổ. Có lẽ đã đi về tẩm điện của chính mình. Tử Đàn nói: “Tiêu nhi, ngươi đi với ta, ta có việc thương lượng với ngươi.”
Từ biệt hai người, một mình Nhược Nhất trở về phòng, mới tiến vào trong tiểu viện, liền nghe thấy trong phòng Mạc Mặc có tiếng bàn đổ. Nàng cả kinh, vội chạy vọt vào bên trong, cầm ngọn nến soi một lượt, nhưng không thấy Mạc Mặc đâu. Nàng đang sốt ruột, chợt thấy một bóng người ở dưới gầm bàn, không biết đang ôm cái gì.
“Mạc Mặc?”
Người nọ quay đầu ngước nhìn nàng, vẻ mặt xanh xao. Cũng là Mạc Mặc mà Nhược Nhất nhìn thấy hàng ngày nay trong hình dáng nữ nhân. Nhược Nhất giật mình thất thần hỏi: “Ngươi…Làm sao vậy?”
“Nhan Nhược Nhất.” Thanh âm của nàng ta khàn khàn, “Ta…. Ọe!” Một câu còn chưa nói xong, nàng lại quay đầu ôm đàm vu nôn khan đến mức nôn cả tim gan phổi.
Nhược Nhất run rẩy: “Nôn… Nôn nghén?”
Ngây ngốc nhìn Mạc Mặc sau một trận nôn khan, Nhược Nhất hỏi: “Thống khổ lắm sao?”
Mà Mạc Mặc chỉ đáp trả bằng một tiếng cười khổ. Đây là lần đầu tiên Nhược Nhất thấy nàng thê lương phó mệnh như vậy. Nhược Nhất lôi nàng lên từ dưới bàn, lại đỡ nàng ngồi ngay ngắn trên ghế rồi nói: “Khó chịu thì trốn dưới bàn là hết sao?”
“Trốn cái gì mà trốn. Đàm vu [1'> ở dưới bàn, lúc chui xuống nhổ ta đụng ngã cây đèn với ghế, tiếp đó là ngươi đi vào.” Nàng thô lỗ mà thở hổn hển mấy hơi chỉ vào bụng mình nói: “Cái thứ này không phải hại cha, rõ ràng là hại nương!”
Nhược Nhất cười rất không phúc hậu.
Biểu tình Mạc Mặc bỗng cứng đờ: “Đợi đã.” Nàng trầm ngưng, “Ta đến Cửu Châu không quá một tháng, tính qua tính lại, có mang cũng chỉ khoảng hai mươi ngày, sao có thể nhanh nôn nghén như vậy?”
“Đã nói với ngươi là đừng có con mẹ nó ngăn cản ta!”
“Ai con mẹ nó muốn ngăn cản ngươi!” Nhược Nhất cả giận nói, “Ngươi muốn đi, ngày mai ta đi với ngươi.”
Không khí lặng im trong chốc lát, Nhược Nhất thở dài nói: “Đứa nhỏ này trừ sinh ra, không còn cách nào khác. bây giờ nếu chỉ có Thương Tiêu muốn giết đứa nhỏ này, ta còn có thể liều mạng ngăn hắn, nhưng ta ngăn được Thương Tiêu lại ngăn không được Tử Đàn… Lần trước ta thấy ánh mắt nàng ta khi nhắc tới Quý Tử Hiên, lạnh lùng tàn nhẫn độc ác… Trừ việc rời khỏi ra, ta nghĩ là không còn cách nào nữa. Hiện giờ ngươi mang theo khối thịt này, làm cái gì cũng có chút không tiện, ta ở cạnh ngươi ít nhất có thể chiếu ứng lẫn nhau. Về những chuyện sau này… Chúng ta hãy cứ vượt qua kiếp nạn này rồi nói sau.”
“Thương Tiêu có thể thả ngươi đi? Ấn ký kia trên cổ ngươi thật sự là quả bom chí mạng đó.”
Nhược Nhất sờ sờ ấn ký sau tai, “Thương Tiêu… ta ắt sẽ có cách, ngươi không cần lo lắng, tóm lại ngày mai chúng ta sẽ rời khỏi.”
Mạc Mặc đột nhiên đứng dậy, bước nhanh đi đến bên giường, nằm xuống, dùng chăn bao lấy mình, qua sau một lúc lâu mới rầu rĩ nói: “Nhan Nhược Nhất, ngươi không trọng sắc bỏ bạn, nhưng đừng hy vọng ta cảm tạ ngươi.”
Thật sự “cà cuống chết đến đít còn cay” [2'>, rõ ràng giọng nói cũng đã không ổn. Nhược Nhất nói: “Ừ ừ, ngươi cũng không phải là vì ta mới bị liên lụy dính vào chuyện này sao, đây là việc ta nên làm.”
“Biết là tốt rồi….”
Nhược Nhất không nói gì rời khỏi phòng Mạc Mặc, nhìn ánh trăng ngây người trong chốc lát, xoay người rời đi, lại không về phòng mình, ngược lại đi ra khỏi viện, đến nơi Thương Tiêu ở.
Sau khi nàng đến phòng Thương Tiêu, Thương Tiêu còn chưa trở về, chắc là còn nghị sự cùng Tử Đàn, dù sao những chuyện phát sinh cho tới bây giờ đều quá mức quỷ dị, tựa như có một bàn tay tội ác to lớn phía sau đang chậm rãi đưa đến những chuyện xấu vậy.
Thân thể Hồng Liên bị khóa chết, ma khí bám trên hồn phách của hắn. Chắc chắn sẽ không phải do bản thân hắn làm, vậy rốt cuộc người làm việc này, hắn còn muốn làm cái gì….
Đêm nay thật sự đã xảy ra quá nhiều chuyện rồi, Nhược Nhất cực kỳ mệt mỏi, nàng ghé mặt trên bàn sách của Thương Tiêu, nghĩ về những chuyện này rồi từ từ chìm vào giấc ngủ.
Khi Thương Tiêu khoác một thân ánh trăng trở về, đã thấy Nhược Nhất ngủ say sưa trên bàn. Hắn nhẹ nhàng đi đến cạnh Nhược Nhất, đưa tay mơn trớn hai má nàng, cảm xúc lạnh lẽo khiến Thương Tiêu không khỏi nhíu nhíu mày. Hắn xoay người muốn bế Nhược Nhất lên giường ngủ. Không ngờ tay còn chưa xuyên qua tóc nàng, Nhược Nhất bỗng nhiên chuyển người ôm lấy thắt lưng hắn.
Thương Tiêu cứng đờ.
Nhược Nhất ôm lấy hắn cọ cọ, mơ mơ màng màng nói: “Chàng về thật sự rất trễ.”