Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341606
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1606 lượt.
phát hiện ra tiểu lão đầu đó đối với chuyện này hoàn toàn cũng không biết, nói cái gì dị thế nhân loại cùng Cửu Vĩ Bạch Hồ kết hợp lại với nhau, chuyện đó cho tới bây giờ chưa từng xảy ra, hài tử được sinh ra dưới hình dạng gì thì không thể biết trước được. Mạc Mặc tức giận đến nỗi đem mặt của tiểu lão đầu gấp thành máy bay để ném.
May mà Nhược Nhất lúc đó vừa mới đi ngang qua nhìn thấy, đem bộ mặt đầm đìa nước mắt đến chảy máu của tiểu lão đầu bắt trở về.
Hai ngày nay, Nhược Nhất chạy đông chạy tây tìm hiểu không ít về chuyện Cửu Vĩ Bạch Hồ sinh ra như thế nào, thế mới biết, thì ra chủng tộc Cửu Vĩ Bạch Hồ này thật sự cũng không đồng nhất.
Nhược Nhất từ trước tới nay rất dễ nói chuyện, nhưng đối với cuộc thương lượng này thái độ của nàng cũng rất cương quyết, nàng cầm lấy tay Mạc Mặc nói: “Nơi này là Cửu Châu, cái gì cũng có thể xảy ra, ngươi bây giờ chính là trái bom hẹn giờ, chỗ nào cũng không chứa được ngươi, một mình ngươi đâu có lợi hại như lời ngươi nói.” Nhược Nhất thở dài, ” Mạc Mặc, cứ cậy mạnh làm cái gì.”
Tiếng thở dài này đã chạm tới nỗi khổ riêng của Mạc Mặc, đôi mắt hắn đang mông lung, nháy mắt khôi phục lại sự kiên cường như lúc ban đầu. Giọng của hắn lạnh lùng nói: “Chuyện của ta ngươi đừng có quản, đi cùng nam nhân của mình đi!”
Dứt lời liền xoay người rời đi. Lúc này Nhược Nhất cũng nổi giận, nàng một phen túm Mạc Mặc lại: “Không được! Nói không được là không được!”
“Nhan Nhược Nhất.” Mạc Mặc mất kiên nhẫn, nhíu mày nói: “Ta thấy ngươi hôm nay làm cái gì mà cứ như heo mẹ điên vậy! Buông tay!” Mạc Mặc hung hăng kéo tay Nhược Nhất ra, xoay người chạy nhanh ra ngoài.
Nhan Nhược Nhất người này, nếu không đem nàng bức tới cùng cực thì nàng là một nữ nhân nhu nhược có chút đáng khinh, nhưng mà, con thỏ bị bức tới phát điên thì cũng sẽ cắn người, mà Nhan Nhược Nhất nếu mà cắn người thì giống như con rùa vạn năm nếu đối phương chưa chết thì sẽ không buông.
“Ngươi đứng lại.”
Mạc Mặc làm sao mà để ý tới nàng. Nửa bước chân cũng còn chưa dừng nữa là.
“Em ngươi [*'>!” Nhược Nhất quát mắng một tiếng, bước vài bước xông lên nắm được vạt áo của Mạc Mặc, Mạc Mặc quay ngược tay lại chế trụ cổ tay nàng, đem Nhược Nhất lôi kéo một vòng tròn: “Lâu rồi không dạy bảo ngươi, ngươi muốn làm phản rồi phải không!” Nhược Nhất không cam lòng yếu thế nhắm ngay cổ tay nàng cắn một phát, biểu hiện hung dữ, không lưu tình chút nào cắn thật đau. Mạc Mặc xuýt xoa kêu đau. Hung hăng cắn cánh tay Nhược Nhất. Nhược Nhất đau quá, bên này cắn không buông đồng thời duỗi tay nắm tóc Mạc Mặc điên cuồng ghì xuống.
Lúc này, hai nữ nhân này thể hiện đúng bản chất nhuần nhuyễn của phụ nữ hung dữ, cào, cấu, cắn, xé không thiếu một món. Hai người quần nhau chiến đấu hung hăng, nhất thời không biết là ai đang đánh ai, hai người lôi kéo nhau lăn lộn thành một đống trên mặt đất. Đánh nhau tơi bời bụi đất mù mịt, phong vân biến sắc.
“Đây là đang làm cái gì?”
Một âm thanh lạnh lùng tiến vào. Hai người đang nằm lăn trên mặt đất dừng lại đồng thời nhìn ra cửa.
Chỉ thấy Thương Tiêu đứng ở nơi đó, ánh mắt lạnh lẽo theo dõi hai người, lặng im khoảng một phút bỗng nhiên lạnh lùng cười: “Hừ, huynh muội tình thâm?”
Nhược Nhất nằm trên mặt đất, hai tay nắm chặt tóc của Mạc Mặc, miệng thở hồng hộc, nhưng khớp hàm vẫn giữ cứng ngắc không chịu buông.
Mạc Mặc nằm ở trên người Nhược Nhất, một tay bị nàng cắn, một tay cố nạy cằm nàng ra. Thấy Thương Tiêu tới đây, tính ngưng chiến làm hoà, nhưng mà Nhược Nhất như trước không há miệng ra. Mạc Mặc mắng to: “Ngươi là loại chó ngao Tây Tạng sao! Ngươi là chó ngao Tây Tạng sao!”
“Iệng ị ứng, ả ông ược.” Nhược Nhất còn cố giải thích.
Mạc Mặc lửa giận càng lớn: “Nói tiếng người!”
Thương Tiêu từ cửa bước vào: “Nàng ấy nói miệng bị cứng, nhả không được.” Vừa nói vừa ngồi chồm hổm bên cạnh Nhược Nhất, điểm gáy nàng một cái, miệng Nhược Nhất lập tức há ra. Mạc Mặc rút tay nhanh ra, trên cánh tay còn in dấu răng sâu máu chảy ròng ròng thoạt nhìn làm cho người ta sợ hãi.
Nhược Nhất bám tay Thương Tiêu đứng lên.
Trên mặt nàng cũng không ít vết cào, ngoài miệng thì nhiễm máu của Mạc Mặc, đỏ lòm trông như quỷ hút máu. Mà tóc Mạc Mặc thì bù xù như tổ quạ, trên mặt còn nhiều hoa văn hơn cả những người hát hí kịch, quần áo thì xốc xếch.
“Nhan Nhược Nhất.” Mạc Mặc chỉnh sửa lại tóc của mình, lại nghiêm mặt nói, “Ngươi tự lo cho bản thân cho tốt đi. Chuyện của ta thì ta tự xử lý, không cần ngươi quản.”
“Định giải quyết như thế nào?” Nhược Nhất cười lạnh một tiếng, “Bây giờ ngươi cho ta một phương pháp đúng đắn, ta tuyệt đối không ngăn cản ngươi.”
Mạc Mặc trầm mặc. Sau một lúc lâu hắn nhìn Nhược Nhất: “Ngươi có phương pháp nào không?”
“Không có.” Nhược Nhất trả lời rất rõ ràng, Mạc Mặc cười nhạo một tiếng. Âm thanh còn chưa dứt lại nghe Nhược Nhất nói: “Nhưng mà ta sẽ giúp ngươi, giống như ngươi đuổi theo ta đến nơi này, không để ý, chỉ vì giúp ta, không để ta bị nửa điểm khi dễ. Nếu hôm nay vị trí của hai ta đổi lại, ngươi sẽ cứ như vậy để ta đi, để cho