Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vài Lần Hồn Mộng

Vài Lần Hồn Mộng

Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341593

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1593 lượt.

thấy quen thuộc.
Nhưng tình huống bây giờ đã không cho phép Nhược Nhất suy nghĩ nhiều, mắt thấy đường sét bên chân trời sắp giáng xuống, Nhược Nhất vội khom người từ trên lớp băng dày của hồ sâu chạy nhanh qua, còn chưa tới cái động sau thác nước, thiên lôi đã theo sát. Nam tử thần bí hai tay tạo hình chữ thập, dựng ra một chưởng kim quang muốn chống đỡ, lại không liệu được thiên lôi kia đột nhiên biến mất trên không trung đến không còn dấu vết.
Thiên lôi càng ngày càng mạnh mẽ, mới bắt đầu không bao lâu đã bức bọn họ tới mức này, cường độ của cỗ thiên lôi sau ắt là không cần phải nói, những cỗ thiên lôi cuối cùng nếu không bị ăn hết bởi tên Trình Giảo Kim đột nhiên nhảy ra [1'>, nếu hỏng chuyện, chắc hẳn bọn họ cũng trốn không thoát kết cục chết thảm.
Nhược Nhất nhìn nhìn đứa trẻ đang ôm trong ngực, nếu thực sự có lúc ấy, nàng nên ôm đứa trẻ này để Thương Tiêu cùng chết với nàng, hay là ném đứa trẻ này đi…
Trong lúc gian nan lựa chọn, Nhược Nhất đột nhiên có chút thông suốt ngôn từ tuyệt quyết vừa rồi của Mạc Mặc.
Mạc Mặc, có lẽ cũng là sợ liên lụy nàng như vậy…
Nhược Nhất thở dài một tiếng: “Ngươi…” Nàng nhìn chằm chằm hắc y nhân mà nói, “Ngươi có cách cứu nó một mạng không?”
Người nọ gật gật đầu: “Ta ắt sẽ giúp nàng.”
Dễ đồng ý như vậy sao?
Nhược Nhất có chút giật mình, dưới tình cảnh này có người đồng ý trợ giúp nàng, với nàng mà nói thật sự được xem là một loại ân huệ lớn lao. Cảm kích đồng thời với sự tò mò về hắn càng sâu thêm, nàng suy nghĩ, mang theo vài phần cẩn trọng hỏi: “Chúng ta, ừm… Trước kia có từng gặp qua?”
Người nọ đang chỉnh lại áo bào, chợt nghe lời này của Nhược Nhất, động tác tay cứng lại một chút, sau một lúc lâu cũng không nói chuyện.
Nhược Nhất lại nói: “Vì sao nhiều lần giúp ta?”
Người nọ tựa hồ than nhẹ một tiêng, “Tất nhiên là bởi vì ta từng đồng ý với nàng, nếu có một ngày nàng bị trời phạt, ta sẽ chịu thay cho nàng.”
Nhược Nhất ngây người trong chớp mắt, trong đầu bỗng bật ra một đoạn đối thoại đã chôn sâu ——
“Nhược Nhất, nàng buộc một người tu đạo ta đây phá sát giới, là sẽ bị trời phạt “
“Người tu đạo cũng chỉ để phổ độ (cứu rỗi) chúng sinh, đến lúc đó thật sự ta phải bị trời phạt, thì ngươi chịu thay ta đi.”
“Huân… Huân Trì?”
Người nọ tựa hồ cười yếu ớt một tiếng: “Ta vốn tưởng rằng nàng sớm đã nhận ra ta, không nghĩ tới, qua nhiều năm thế này, nàng chẳng thông minh bằng năm đó.”
Nhược Nhất bước nhanh đến bên người hắn, đưa tay muốn chạm vào hắn, nhưng lại không dám chạm, chỉ sợ chạm một cái, hắn liền hóa thành bọt biển mà tiêu tan.
Huân Trì than nhẹ: “Nhược Nhất, ta đã trở về.” Đưa tay nhẹ nhàng vỗ vỗ đầu nàng.
Cảm giác đụng chạm chân thật tựa hồ mang đến dũng khí cho Nhược Nhất. Đầu ngón tay nàng cuối cùng cũng chạm vào mảnh vải quấn chặt chẽ gương mặt hắn, chậm rãi gỡ xuống, một đôi mắt trong suốt không nhiễm thế tục đang lóe lên ánh sáng rạng rỡ trong hang động. Đồng dạng là gương mặt vi loan [2'>, khóe môi cơ hồ luôn luôn mang theo ý cười, một khuôn mặt quen thuộc như thế…
Nhưng gương mặt tuấn tú ấy lúc này bị một vết sẹo thật dài phá hỏng đến hầu như không còn. Từ thái dương bên phải đến bên môi, cắt qua cả khuôn mặt hắn.
Nhược Nhất không thể tin che miệng lại.
“Đây là… Đây là làm sao vậy?” Nàng nhìn chằm chằm vết thương đáng sợ trên mặt Huân Trì, lại duỗi tay nắm những sợi tóc bạc của hắn, “Đây là làm sao vậy?”
Huân Trì chỉ cười một cách nhẹ nhàng.
“Cho nên… Ngươi mới luôn quấn chặt mặt mình, không để ta thấy sao? Cho nên ngươi mới không tự nói cho ta biết ngươi đã trở lại…” Nhược Nhất còn muốn nói cái gì, mặt đất chợt động mạnh, đá vụn trên đỉnh đầu rơi ào ào xuống.
Huân Trì nghiêm mặt: “Xem ra, thiên lôi vẫn chưa hoàn toàn bị nuốt chửng.” Lời hắn còn chưa dứt, Nhược Nhất chỉ nghe một trận thanh âm nổ đùng, ngẩng đầu nhìn, trên đỉnh động điện quang dày đặc, chiếu cả huyệt động sáng như ban ngày.
Huân Trì giữ chặt cánh tay Nhược Nhất: “Mau chóng đi ra ngoài.”
Nhược Nhất không nghĩ uy lực của thiên lôi cư nhiên lại lớn như vậy, chỗ vách núi phía trên động ít nhất cao cả trăm mét, lôi kiếp cư nhiên xuyên thấu cả hòn núi, bổ tiến vào.
Nếu chỉ dựa vào nhân lực để ngăn cản…
Trước kia Tử Đàn từng nói cho nàng biết lúc Thương Tiêu lịch kiếp, tám mươi mốt tia lôi kiếp cơ hồ đánh sụy nửa đỉnh U Đô Sơn, lúc đó nàng còn cho là Tử Đàn nói khuyếch đại, bây giờ xem ra, Tử Đàn lúc trước nói như vậy vẫn còn hơi giản dị một chút.
Đợi đến khi ra tới thác nước, Nhược Nhất giữ chặt Huân Trì: “Không được, bây giờ sấm sét lợi hại như vậy, nếu đi ra ngoài nhất định là khó có thể chống đỡ được.”
Huân Trì nhẹ nhàng đánh một quyền lên vách đá, nham thạch nhìn như cứng rắn nhất thời tan thành bột phấn rơi xuống. Nhược Nhất kinh hãi. Huân Trì nói: “Núi này đã bị thiên lôi đánh thành bộ dạng như vậy, bây giờ không đi ra, đợi chút nữa chắc chắn sẽ bị chôn sống ở bên trong. Hơn nữa ta xem cường độ của thiên lôi, chắc là vài phát cuối cùng rồi, nếu chỉ có vài phát, chắc ta có thể chống đỡ được.”
Nói xo


Disneyland 1972 Love the old s