Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341592
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1592 lượt.
ng kéo eo Nhược Nhất, che chở nàng từ trong thác nước lao ra.
Bọn họ mới vừa rời khỏi hang động, thiên lôi theo sát mà đến, đánh vào cửa động, cả hòn núi vang lên một tiếng sụp đổ, tan thành bột phấn. Thác nước mất đi chỗ dựa, bọt nước tung tóe đầy trời. Mà trận sấm lại không dừng lại, một đường càn quét đuổi theo bước chân di chuyển của Nhược Nhất bọn họ, thiêu cháy vàng khô cả một mảnh đất lớn.
Cuối cùng đánh vào một cây đại thụ thì ngừng lại.
Sau khi bụi bay tứ tung, Nhược Nhất vẫn kinh hồn ôm đứa trẻ trừng lớn mắt nhìn hòn núi bị đánh đến tan nát. Huân Trì mở ra một kết giới chói mắt, chặn lại uy lực còn sót lại của tia thiên lôi vừa rồi.
Nửa giây thở cũng không cho bọn họ, bạch quang chợt lóe, thiên lôi lại tới.
Nhược Nhất chỉ có thể ôm chặt lấy đứa trẻ, phủ phục trên mặt đất, trong lòng một lần lại một lần cầu nguyện. Lúc này đây, nàng vẫn vô cùng oán hận bản thân năng lực gì cũng không có, chỉ có thể bất lực nhìn, bất lực đợi người cứu.
Nếu, nếu nàng cũng có một phần năng lượng, nàng cũng có thể bằng khả năng này của mình để bảo vệ người nàng muốn bảo vệ, tốt biết bao…
Huân Trì chống đỡ mấy phát thiên lôi, thân hình hơi hơi lay động, giọng nói kinh ngạc: “Thiên kiếp của Cửu Vĩ Bạch Hồ quả nhiên lợi hại…”
Nhược Nhất nghĩ thầm, sở dĩ kiếp số bọn họ phải độ lại mạnh như vậy, có thể bởi vì đứa trẻ này là của Mạc Mặc cùng Quý Tử Hiên, trong thân thể có huyết mạch của dị giới, cho nên thiên kiếp cũng theo đó trở nên thất thường chăng.
Trong đầu nàng đột nhiên hiện lên khuôn mặt Thương Tiêu—— vậy sau này nếu nàng cùng Thương Tiêu có con, lại sẽ phải độ qua cái kiếp như thế nào đây…
Cùng với một tiếng nổ, sau lưng Nhược Nhất nóng lên, kết giới của Huân Trì vang một tiếng rồi bị phá, gối phải của hắn mềm nhũn, quỳ trên mặt đất.
Nhược Nhất kinh hãi: “Huân Trì!”
Hắn lau vết máu nơi khóe miệng: “Không sao, chỉ là vừa rồi hai phát sấm cùng giáng xuống, ta không có chuẩn bị.”
“Hai phát!” Nhược Nhất hoảng sợ.
Huân Trì nhìn bầu trời đang chậm rãi tích tụ đám mây đen, thần sắc nghiêm trọng: “Lôi kiếp cuối cùng sắp giáng xuống.” Lòng bàn tay hắn tạo thành chữ thập, miệng thì thào chú ngữ, khí tức màu vàng hóa thành từng sợi từng sợi tơ lộng lẫy tráng lệ dần dần vây thành một vòng quanh hai người, tạo nên một kết giới vững chắc không thể phá.
Hắn rũ hai mắt, thần sắc yên lặng, không buồn không vui, không kinh không sợ, như một vị thần cung phụng trong miếu. Nhược Nhất nhìn nhất thời có chút ngây người.
Lâu như vậy không thấy, khí tức trên người Huân Trì càng phát ra có vẻ mờ ảo.
Bạch quang mang theo xu thế rồng gào hổ thét xé trời mà giáng xuống, Nhược Nhất chỉ cảm thấy không khí xung quanh đều trở nên cực kỳ đè nén. Lôi kiếp cùng kết giới đụng vào nhau, lỗ tai Nhược Nhất bị đâm đến đau đớn không thôi, nàng chỉ có thể cuộn mình lại liều mạng bảo vệ đứa trẻ.
Thần sắc trong mắt Huân Trì chưa biến, trên trán lại dần dần thấm ướt mồ hôi, sắc mặt cũng trở nên trắng xám. Những sợi tóc vốn đã bạc lúc này bị bạch quang chói mắt in lên càng hiển thị vẻ tiều tụy.
Không biết qua bao lâu, giống như cả thế giới đều trở nên tĩnh mịch.
Nhược Nhất chỉ cảm thấy áp lực quanh thân mạnh mẽ giảm đi, thanh âm chói tai mất đi, không khí nóng bức cũng không còn.
Nàng từ từ đứng thẳng dậy, nhìn phía không trung, chỗ mây đen kia đã biến mất hầu như không còn, chỉ còn tầng tầng mây dày nặng, ửng lên màu trắng bạc, treo nặng nề trên không trung.
Nhược Nhất quay đầu nhìn phía sau. Huân Trì vẫn đứng thẳng lưng như trước, phảng giống như hoàn toàn không hề bị thương.
“Huân Trì?”
Nhược Nhất gọi nhẹ, người phía trước cũng không có phản ứng. Nàng nhẹ chân đi đến bên hắn, nhìn nửa bên mặt hắn, mới phát hiện sắc mặt hắn trắng đến cơ hồ trong suốt, làm nổi bật vết sẹo đậm màu trên mặt hắn càng khiến người ta sợ hãi. Nhược Nhất kéo tay hắn, chỉ cảm thấy lạnh lẽo như băng.
“Huân Trì, kiếp đã độ xong rồi.”
Huân Trì vẫn nhìn không trung, khẽ cau mày: “Vẫn chưa.”
Lời còn chưa dứt, sấm vang mãnh liệt.
Phát sấm này mới là phát cuối cùng!
Nhược Nhất rung mạnh trong lòng, trong đầu bỗng hiện lên hình ảnh hắn bị phá vỡ lồng ngực, nàng cơ hồ là theo bản năng nhào vào người Huân Trì, che chở cho hắn lẫn hài tử dưới thân.
Lôi kiếp giáng xuống, xé rách không khí, Nhược Nhất ngửi được mùi cháy két của tóc mình.
Nàng sẽ chết…
Giữa lúc bạch quang ùn ùn kéo đến, một bóng đen lảo đảo chạy đến trước bọn họ, hai tay giương ra, lấy thân làm khiên, ngăn giữa tia sét cùng Nhược Nhất.
Nhược Nhất hơi hơi đưa mắt về phía sau, đồng tử hoảng sợ co rút nhanh.
“Mạc Mặc!”
____________
[1'> Trình Giảo Kim đột nhiên nhảy ra (半路杀出个程咬金): [Thành ngữ'> đúng nghĩa là “nửa đường nhảy ra tên Trình Giảo Kim”, ý chỉ những chuyện xảy ra bất ngờ, đương sự hoàn toàn không liệu trước được.
[2'> Vi loan: đây là từ mới, ta lục lọi nhà bác Goo thì tìm được 2 nghĩa phổ biến nhất: thứ 1 là make love (cái này thì ko có khả năng ròy), nghĩa còn lại thì chắc chắn hơn, đối với nam mà nói thì là gay, với