XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vài Lần Hồn Mộng

Vài Lần Hồn Mộng

Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341588

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1588 lượt.

i cầm cánh tay ngắn củn nhưng béo ngậy của hắn, tựa như đang mượn lực lượng từ hài tử, “Ta không còn sống vì mình nữa, càng nên sống vì hắn, ta sợ, bởi vì ta mà hắn sống quanh khúc bất an.”
Nhược Nhất rũ mắt, đây là lần đầu tiên nàng thấy Mạc Mặc thản nhiên như vậy mà nói ra nàng sợ, thân phận mẫu thân đối với Mạc Mặc mà nói, có thể xem là cái khiêu chiến thật lớn. Thân phận của hài tử này đã định hắn khó có thể trường an, tộc Cữu Vĩ Bạch Hồ không tha hắn, Quý Tử Hiên cũng không tha hắn, Mạc Mặc có thể mang theo hắn trốn khắp nơi, nhưng lại trốn được bao lâu đây…
Chỉ còn một cách, là đi bước nào tính bước đó.
Nhược Nhất muốn làm dịu không khí, cười nói: “Được rồi, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng. chuyện này đến lúc đó rồi nói sau. Bây giờ đặt tên cho hài tử mới là quan trọng nhất. Mạc Mặc…”
“Hàng hại cha.” Mạc Mặc nói không chút do dự.
“Này…”
Tựa hồ cảm thấy cái tên này quả thật có hơi không có tính người, Mạc Mặc trầm tư trong chốc lát, khóe môi lại treo ra nụ cười khổ:
“Vậy thì gọi là Mạc Tầm đi.”
Mạc Tầm.
Chớ nên tìm nữa [3'>.
[1'> Mũi dính đầy tro: bị từ chối hoặc bị khiển trách, đâm ra chán nản, thất vọng.
[2'> Sinh linh đồ thán: Người dân bị đắm chìm trong bùn lầy và hố lửa, mô tả tình hình hết sức thảm hại (Sinh linh: bá tánh… Đồ: bùn… Thán: than lửa… )
[3'> Mạc nghĩa là đừng, chớ, không… Tầm nghĩa là tìm kiếm.






Thế giới một mảnh trắng xóa, Nhược Nhất cảm thấy mình đang đi trong một không gian trống trải vô biên vô hạn, bốn phía tĩnh mịch, nàng thậm chí ngay cả thanh âm đi đường của bản thân cũng nghe không thấy.
Đột nhiên, phía trước xuất hiện hai điểm màu đỏ tựa máu nhìn thấy mà kinh người, nhìn về xa, chỉ thấy hai điểm kia từ thưa tới dày nối thành một đường, lan tràn tới phương xa, nàng không tự chủ được đi về hướng đường máu khả nghi kia.
Mà càng đi máu càng nhiều, cuối cùng cư nhiên kết lại thành một dòng chảy nhỏ.
Nhược Nhất dừng chân lại, bên tai dần dần nghe được thanh âm chất dịch nhờn gì đó đang bị quấy động, nàng chần chờ bước lên trước một bước, màn trắng xóa xung quanh bỗng dưng biến thành một mảnh tối đen, một cái huyết trì (ao máu) cực đại ở dưới chân như dã thú há to mồm vậy dần dần lan ra. Mùi tanh hôi xông thẳng vào mặt, những giọt máu rải rác chậm rãi tụ họp lại trong ao.
Đột nhiên tay phải truyền đến một trận đau đớn, Nhược Nhất cúi đầu xuống nhìn, lại thấy lòng bàn tay nứt ra tạo thành một vết rách, máu tươi chảy xuống, lẫn vào trong những giọt máu dưới đất!
“Nguyệt Hoàng!”
Nhược Nhất thét kinh hãi một tiếng, mạnh mẽ ngồi dậy.
Ngoài phòng lập tức vang lên tiếng gào khóc của hài nhi, tiếp theo lại nghe thấy tiếng kêu “a a” đau đầu của Mạc Mặc cùng tiếng nàng ta tức giận, đập ván giường mắng to: “Nhan Nhược Nhất, nửa đêm nửa hôm gào thét kinh hoảng làm chi a! Tư ngươi đến dỗ hắn ngủ lại!”
Nhược Nhất còn chưa ra khỏi giấc mộng kinh hoàng, trên người mồ hôi lạnh không ngừng chảy, ngoài cửa sổ gió đêm thổi vào, thổi đến nàng cả người phát lạnh, vội vàng dùng chăn bao chặt lấy mình.
Nàng dùng tay trái chạm vào lòng bàn tay phải của mình, ở nơi đó có một dấu vết gồ ghề, chính là trước kia nàng cắt lòng bàn tay để cứu Tử Đàn mà lưu lại.
Máu này… Đúng rồi, trước kia sap nàng chưa từng nghĩ qua, máu nàng vì sao có thể làm Tử Đàn thức tỉnh. Chẳng lẽ chỉ là bởi vì nàng đến từ dị thế sao? Còn cái người tên Hồng Liên trong mộng kia…
Khe cửa truyền đến một ánh đèn màu cam ấm áp, Huân Trì tay cầm đèn đẩy cửa vào: “Gặp ác mộng sao?”
Hắn đặt ngọn đèn trên bàn, ánh đèn cùng giọng nói ôn hòa của hắn dần dần đuổi đi cái giá lạnh của ban đêm.
Nhược Nhất từ từ trấn định lại. Nàng ở trong ổ chăn lắc lắc đầu nói: “Không tính là ác mộng, chỉ là rất kỳ quái…”
“Có gì kỳ quái.”
Nhược Nhất cân nhắc ngôn ngữ một chút rồi nói: “Tự lần trước sau khi độ xong kiếp, trong đầu ta thỉnh thoảng sẽ hiện lên một bóng người, ta vẫn luôn mặc kệ, nhưng bây giờ, càng nghĩ lại càng cảm thấy, chuyện này có lẽ có điểm kỳ hoặc khác.”
“Thấy cái gì?”
Nhược Nhất đem chuyện lúc trước ở Anh Lương Sơn kể đại khái qua một lần cùng Huân Trì, sau đó mới nói: “Tử Đàn nói, linh hồn cùng thân thể của nam tử tên Hồng Liên kia bị mạnh mẽ bức ra. Đó vốn là một cái thân thể chỉ do ma khí tạo thành, nhưng ta lại mơ hồ cảm giác được hắn đang cầu cứu… Đã nhiều ngày, khi ta ở một mình, trong đầu luôn thoảng qua bóng dáng của hắn —— bị máu chảy đầm đìa đóng ở trên tường, suy yếu cầu cứu. Tựa như ở bất cứ chỗ nào, lúc nào hắn đều nhìn chằm chằm ta, nếu ta ở một mình, hắn sẽ tìm tới ta vậy. Trước kia ta vẫn tưởng là ảo giác, thế nhưng giấc mộng đêm nay… Huân Trì.” Nhược Nhất nói, “Cảnh tượng trong mộng quá mức chân thật, chân thật đến đáng sợ.”
Huân Trì nghe xong những lời này, yên lặng hồi lâu: “Nếu như theo lời nàng nói, e là thật sự có người đang dùng di hồn thuật.” Nhược Nhất khó hiểu, Huân Trì chậm rãi giải thích, “Thuật này phi thường hung tàn, linh hồn cùng thân thể vốn là do trời ban tặ