Tác giả: Dịch Nhân Bắc
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341738
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1738 lượt.
trên mặt đất có một vết tích kéo dài, đoán rằng đại khái Bắc Nhạc cuồng nhân bị lực phản chấn, đẩy lùi hơn một trượng về phía ngoài. Kỳ quái là tính tình của hắn lỗ mãng như thế, sao có thể không lưu lại tìm y trả thù, tỉ mỉ quan sát mới thấy được vết máu trên mặt đất, thêm đó là bước chân lộn xộn trên bờ, đoán biết đối phương rất có thể không hoàn toàn giải khai huyệt đạo ngông cuồng sử lực, kết quả còn bị chưởng lực của hắn phản lại khiến bản thân bị trọng thương, hơn nữa thương thế nơi đó…
Ngược lại Du có chút bội phục người nọ có thể nhanh chóng rời đi như vậy. Phi thân qua đỉnh núi, đi tới bên bờ, quả nhiên,chiếc thuyền hộ vệ bị Bắc Nhạc cuồng nhân đoạt được đã không còn ở đó.
Ngươi lại chạy đi đâu?
Hoàng Phủ Du nhíu mày, một lát sau, đột nhiên nở nụ cười. Cái dáng tươi cười kia, thật sự muốn bao nhiêu toan tính thì có bấy nhiêu toan tính!
Ngẫm lại xem, ngoại trừ Hoàng Phủ Du ta, thế gian này có ai lại chinh phục được khố hạ của thiên hạ đệ nhất cao thủ Bắc Nhạc cuồng nhân?! Chính là bởi vì bất chấp nguy hiểm tính mạng, chính là bởi vì đối phương và mình võ công tương xứng, cảm giác chinh phục này, cảm giác ưu việt này, cảm giác có thể tùy ý phiên vân phúc vũ (lật mây gạt mưa) nam nhân vô cùng mạnh bạo ấy để giải khuây, cái việc nhỏ như đem thiên hạ đệ nhất mỹ nữ lên giường làm trò tịnh không thể nào bằng được!
Hơn nữa tuyệt thế mỹ nữ trong thiên hạ này, ta muốn bao nhiêu có bấy nhiêu! Nhưng có thể đè ép thiên hạ đệ nhất cao thủ liên tục rên rỉ đến hoảng hốt bỏ chạy…
Ha ha, Thiết Ngưu à, ta mặc kệ rốt cuộc ngươi là ai, đời này kiếp này cũng đừng hòng chạy ra khỏi lòng bàn tay ta! Ngày khác tìm được ngươi rồi, ta sẽ trói ngươi lại, tránh cho ngươi lại chạy loạn đi chỗ khác… Ngoài ra, ngày hôm nay ngươi còn chưa có thỏa mãn ta đâu! Hừ hừ! Trước mắt ta mà dám ở thời khắc cuối cùng quét sạch hưng phấn, lá gan của ngươi quả không nhỏ!
.
Vợ trốn phải truy, bạc mất phải tìm. Tạm thời ở hồ Động Đình cũng không có được tin tức của hai phía, Du quyết định đi Giang Nam tìm Phương gia, xem có thể theo hướng này tìm được manh mối của Thiên Đạo giáo. Căn cứ vào điều tra của y cùng khẩu cung của Trương Thư Đức, y hiện tại đã nắm chắc tám phần mười, có thể xác định ngân lượng bị mất liên quan tới Thiên Đạo giáo.
Sau khi biết Thiết Ngưu là Bắc Nhạc cuồng nhân, cũng không còn quá lo lắng đến hành tung của y, ra lệnh cho đám thuộc hạ đang tìm Thiết Ngưu đồng thời cũng phải lưu ý hành tung của Bắc Nhạc cuồng nhân, Hoàng Phủ Du đơn độc một mình kỵ mã đến Giang Nam.
Hai ngày sau tới Kinh Châu.
Thấy sắc trời đã tối, không có người để chọc cười? kia khiến Du cũng chẳng hứng thú đi dạo phố, tùy tiện đi vào một khách điếm có vẻ sạch sẽ.
Lắc đầu, cảm thấy con người thật đúng là kỳ quái, nhớ lại quãng thời gian con trâu ngốc kia còn ở bên luôn hỏi đông hỏi tây hỏi đến mức y phiền muốn chết, chờ tên tiểu tử đáng ghét kia biến mất, lại thấy bên người vắng vẻ cô quạnh, cũng không còn tinh thần du ngoạn.
“Khách quan, ngài là ngủ lại hay chỉ dừng chân?” Tên thu chi ở sau quầy hàng lén lút quan sát Hoàng Phủ Du đi vào, đoán rằng y không phải phàm nhân nhưng cũng không dám hỏi nhiều.
“Ngủ lại, cho ta một phòng hảo hạng thoáng mát.” Du đặt giấy thông hành đã chuẩn bị tốt trước đó cùng một mớ bạc vụn trên quầy hàng.
Tên thu chi mở giấy thông hành, trên dây bạc ghi lại: Thiết Du, người kinh thành. Xuất môn thăm bằng hữu, đường qua Kinh Châu.
Thấy trên giấy thông hành của Thiết Du địa vị chỉ viết hai chữ tú tài, thái độ tên thu chi trở nên bình thường.
“Nhị Tử! Dẫn khách quan đến phòng chữ Thiên số ba! Tên thu chi quay đầu kêu lớn với bên trong điếm.
Bạch bạch bạch, có người chạy đến, là một thiếu niên tuổi chừng mười lăm mười sáu, miệng cười tủm tỉm đưa tay muốn xách hành lý cho Du.
“Khách quan, để tiểu nhân dẫn ngài đi.”
Du né tránh, “Không cần, ngươi nói cho ta đi như thế nào là được. Nhớ chăm sóc ngựa ở ngoài cửa.”
“Ai! Ngài yên tâm. Khách quan, phòng chữ Thiên số ba ngay trong điếm, phía trái lầu hai nội viện, từ đây đi thẳng qua, đi theo hành lang bên thông qua khu đại thông phô (phòng giường lớn)[1'> rồi lên hết cầu thang thì rẽ trái. Nếu như khách quan ngại mùi vị không sạch sẽ ở đại thông phô, ngài có thể đi thẳng qua sân trong.” Thiếu niên vui vẻ nói rõ.
Gật đầu, Du tỏ ý đã hiểu.
Băng qua khách đường dùng cơm dành cho khách nhân chỉ muốn dừng chân nghỉ ngơi, nhìn thấy mấy kẻ tiểu thương đứng tốp năm tốp ba ở sân trong, không muốn băng qua sân, cầm bọc hành lý đi về phía hành lang phía trước, một mùi chua thối ập đến mũi, Du bước nhanh hơn.
“Tiểu tử kia có thể sẽ chết hay không?”
“Xem chừng không hay lắm, các ngươi có muốn góp cho hắn ít tiền thỉnh một đại phu không? Đều là kẻ xuất môn viễn hành, nhiều người đùm bọc một người.”
“Đã cứu sao không cứu đến cùng, giúp hắn một lần cho trót. Ta không có tiền, làm chân chạy đi thỉnh đại phu cho hắn thì còn được.”
“Ha hả, được! Mọi người cùng góp đi!”
Cảm động thay nhiệt huyết của những hán tử, người mặc dù