Tác giả: Dịch Nhân Bắc
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341674
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1674 lượt.
vương nên chưa sắp xếp chỗ ngồi, Du đã để Thiết Ngưu ngồi vào ghế thái sư ngay bên phải mình, cùng nhau nhìn về phía nhạc tế lão tướng quân ngồi ở ghế dưới.
Âu Dương nhạc tế nhìn nhau một cái, đều nhận thấy vẻ kinh ngạc cùng khó hiểu trong mắt đối phương, hiển nhiên hai người đều không biết nhân vật có thể cùng đứng cùng ngồi với Lịch vương là ai.
Ngay lúc Âu Dương nhạc tế âm thầm đánh giá Thiết Ngưu, Hoàng Phủ Du cũng đồng thời quan sát biểu cảm của người đi cùng.
Lại nhìn tên thư sinh mặt trắng đứng bên cạnh lão… Thiết Ngưu đột nhiên sầm mặt, mất hứng.
Tên này thoạt nhìn cứ như một trận gió thổi qua cũng có thể đổ, hai con mắt đen thùi lùi, vừa nhìn đã biết một bụng xấu xa. Ngươi xem ánh mắt gã nhìn A Du kìa, đầy mặt đều là ý xấu!
Này! Ngươi nhìn cái gì hả! Ngươi còn dám nhìn!
Yêm trừng! Trừng chết ngươi! Không cho phép ngươi nhìn A Du nhà yêm! Hắn là của yêm!
“Khụ! Thiết Ngưu?” Hoàng Phủ Du có chút nhịn không được, nào có người nào nhìn người khác như ngươi, không thấy con rể tướng quân nhà người ta đã xấu hổ muốn chết rồi sao?
Không phải là tiểu tử nhìn thấy Trịnh Tường Tắc nhớ tới điều gì chứ? Nếu quả thật như vậy, được lắm.
Yêm trừng thế mà ngươi còn nhìn! Đôi tay nắm tay vịn khẽ siết, trong mắt Thiết Ngưu bùng lên ngọn lửa hừng hực.
Hừ hừ! Đừng tưởng yêm ngốc là có thể bắt nạt yêm! Vợ yêm ai cũng đừng mơ chiếm lấy! Yêm thèm quan tâm ngươi là con rể tướng quân hay là Long vương bốn bể! Cho dù ngươi là ông trời, cũng không thể động đến một cái lông tơ của vợ yêm!
“Thiết Ngưu?” Tay phải của Du phủ lên mu bàn tay trái của Thiết Ngưu.
“Khụ, vương gia, hạ quan đã cho chuẩn bị xong tiệc rượu ở Phượng đình, nếu vương gia không chê, xin dời giá đến Phượng đình.”
Âu Dương lão tướng quân không biết con rể mình đắc tội vị khách quý tên Thiết Ngưu này ở đâu, trước khi mọi chuyện còn chưa đến mức không thể vãn hồi, lão tướng quân định bụng tìm hiểu chút tin tức từ Lịch vương trong tiệc rượu.
Đối với việc Lịch vương đột nhiên tới chơi lần này, trong lòng Âu Dương Phụ Thiên không phải là bất an bình thường. Dựa theo kinh nghiệm làm quan nhiều năm của lão, lão biết có chuyện gì đó sắp xảy ra, hơn nữa rất có thể là đại sự gây bất lợi cho Âu Dương Phụ Thiên lão!
Suy nghĩ một lát, Lịch vương nhận lời mời của lão tướng quân. Y muốn nhìn xem tình thế này đến cũng sẽ phát triển như thế nào, huống chi y cũng có một số việc cần thăm dò từ Âu Dương nhạc tế.
Âu Dương nhạc tế cùng Hoàng Phủ Du, hai bên đều mang tâm tư riêng đi về phía Phượng đình.
Trên đường đến Phượng đình, Thiết Ngưu luôn một mực dính chặt bên người Hoàng Phủ Du, thật sự không chịu cách rời nửa bước.
“Ngươi sao vậy?” Du nghiêng người thì thầm.
“Không sao!” Thiết Ngưu hận không thể dán cả người lên lưng A Du, hắn luôn có cảm giác phía sau có hai ánh mắt gian tà đang nhìn bọn hắn.
“Ngươi cảm thấy Trịnh Tường Tắc là người thế nào?” Lịch vương hiển nhiên không quan tâm Âu Dương nhạc tế có thể nghe được bọn hắn thì thầm, biết rõ bọn họ ở ngay phía sau cách không đến năm thước, vẫn dò hỏi Thiết Ngưu.
“Ai?”
Du khẽ cười ra tiếng, “Chính là cái kẻ bị ngươi nhìn chằm chằm đến mức không dám nhìn lại đó!”
“Úc, ngươi nói tên thư sinh già mặt trắng kia?” Giọng Thiết Ngưu cũng chẳng nhỏ gì, tuyệt đối có thể làm cho người ở phía sau nghe được rõ ràng từng chữ.
“Ha ha, hắn chọc giận ngươi lúc nào, làm ngươi khó chịu với hắn như thế?” Du nghiêng đầu suy đoán chút chua ngoa trong câu nói của Thiết Ngưu đến từ đâu.
Quay đầu lại liếc liếc, thuận tiện lại hung hăng trừng mắt một cái với Trịnh Tường Tắc đang yên lặng đi đường, Thiết Ngưu lặng lẽ giữ chặt bàn tay phải Du giấu trong ống tay áo, kề sát tai Du nói nhỏ: “Yêm sẽ bảo vệ ngươi, ngươi yên tâm!”
Lịch vương Hoàng Phủ Du quay đầu đối mặt với tên hán tử ngốc nghếch, nhìn thật sự nghiêm túc một lúc lâu, bỗng nhiên ngẩng đầu cười rộ.
“Hảo hảo hảo! Có thiên hạ đệ nhất cao thủ bảo vệ ta, Hoàng Phủ Du ta lo gì không thể sống lâu trăm tuổi!”
Thiết Ngưu nghe được những lời này, biết A Du lại như mọi khi, cố ý châm chọc hắn, cũng không thèm để ý, chỉ cười ngây ngô, thầm nghĩ mặc kệ ngươi có tin hay không, cả đời này yêm nhất định bảo vệ ngươi!
Bên kia, Du vừa mới dứt lời, đã có ngươi ngẩng phắt đầu nhìn thẳng bóng lưng Thiết Ngưu. Bởi hoàn toàn không ngờ người nọ sẽ xuất hiện bên người Lịch vương, nên ngay từ đầu không hề liên tưởng tráng hán trước mặt với người nọ, nhưng giờ vừa nhìn, quả nhiên càng nhìn càng giống!
Khuôn mặt một người có thể che giấu, nhưng thân hình hắn không thể thay đổi được chỉ trong ngày một ngày hai.
Việc này là thế nào? Sao bọn họ lại liên hợp với nhau? Không phải Bắc Nhạc cuồng nhân luôn luôn đơn đao độc mã sao, không đầu quân cho bất cứ kẻ nào sao, sao hắn lại bắt quan hệ với người trong hoàng tộc?
Chẳng lẽ triều đình đã biết điều gì, cho nên hoàng tử Hoàng Phủ Du – thân là người có khả năng kế thừa ngôi vị hoàng đế nhất mới mời Cuồng nhân làm bảo tiêu? Rút cuộc hôm nay bọn họ đến đây vì chuyện gì?
Chẳng lẽ có