Ai Nói Tuổi Trẻ Không Thể Lầm Lỡ
Tác giả: Dịch Nhân Bắc
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341678
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1678 lượt.
ết Ngưu vội vàng đứng lên, lau lau miệng định chạy ra ngoài. Vừa lúc, hắn đang muốn gặp đệ muội. Có thể vì đứng dậy quá nhanh, cái chỗ riêng tư nào đó không cẩn thận bị liên lụy, đau đến mức Thiết Ngưu ngay tại chỗ hít mạnh một hơi.
Vươn tay chụp lại, Lịch vương xách cổ Thiết Ngưu đang đau đến nhe răng nhếch miệng, bất mãn nói: “Ngươi chạy đi đâu! Ngoan ngoãn ngồi một chỗ cho bản vương!”
“Yêm muốn đi thăm Nhiễm Hoa với Tiểu Du Đầu.” Thiết Ngưu xoay người trừng mắt.
“Chờ lát nữa ta đi với ngươi.” Lịch vương trừng lại.
“Ngươi nói đó, tí nữa đừng có mà quên.” Ngẫm lại chưa chắc bản thân nhớ được chỗ đó, Thiết Ngưu quyết định nhận lời đề nghị nhưng vẫn không an tâm dặn dò thêm một câu mới bằng lòng đỡ thắt lưng chậm rãi ngồi xuống.
Nhìn thấy tư thế đỡ thắt lưng của Thiết Ngưu, Du cười như hoa nở. Nhẹ nhàng vỗ vỗ eo lưng A Ngưu, thuận tay còn rót cho hắn một chén trà nóng, nhìn hắn méo mặt cẩn thận ngồi trên ghế mới quay đầu lại đối diện với Hoàng Phủ Trí đang nhìn bọn họ trên mặt hiện vẻ ngạc nhiên không che dấu nổi.
Yên lặng nhìn chăm chú vào huynh trưởng của mình, mãi đến khi đối phương phải thấy xấu hổ mà thu lại ánh mắt đánh giá.
“Hắn là đặc biệt?”
“Ngươi nói gì?”
“Ta nói… Khụ! Ta nói con gái nhỏ của Âu Dương Phụ Thiên không phải chết do bệnh tật như lời đồn đại bên ngoài, mà là tự sát.” Cảm thấy nhiệt độ không khí trong phòng thoáng chốc giảm xuống không ít, Trí vội vàng sửa miệng.
“Tự sát? Vì sao?”
“Tình.”
“Nam nhân là ai?”
“Ngươi nhất định không ngờ đến.” Trí cười nói.
“Trịnh Trường Tắc?”
“Làm sao ngươi biết?” Trí kinh ngạc.
Du nghiêng đầu nhìn thoáng qua Thiết Ngưu đang há mồm uống trà. Thiết Ngưu đang dùng một đôi mắt tràn ngập hiếu kỳ chăm chú nhìn y mà.
“Thiết Ngưu, ngươi biết Trịnh Trường Tắc là ai không?”
“Không biết. Hắn là ai?”
Du gật đầu, bộ dạng của tiểu tử này không giống giả ngu, xem ra nếu muốn biết ân oán giữa Bắc nhạc cuồng nhân và Trịnh Trường Tắc chỉ có thể hỏi chính Cuồng nhân.
“Tình huống tỉ mỉ chi tiết ta cũng không rõ lắm. Chỉ biết con gái nhỏ của Âu Dương Phụ Thiên qua lại với Trịnh Trường Tắc trước, đợi Trịnh mười năm. Nhưng sau này, chẳng biết tại sao Trịnh lại lấy đại tỷ ăn chay mười năm, chưa từng bước một bước qua đại môn là Âu Dương Nguyệt Cầm. Không chịu nổi đả kích này, ngay ngày đại tỷ thành thân, Âu Dương Ngọc Giác uống thuốc tự sát. Vì che giấu tiếng xấu, Âu Dương lão tướng quân giả tạo tin Âu Dương Ngọc Giác ốm chết, mười ngày sau khi Âu Dương Nguyệt Cầm thành thân mới đưa ma.”
“Với Trịnh Trường Tắc này ngươi hiểu biết được bao nhiêu?”
“Không nhiều hơn ngươi. Ngươi cho người điều tra gã?”
Du giữ vẻ trầm mặc.
.
Thiết Ngưu nôn nóng muốn nhanh được gặp đệ muội, nên Hoàng Phủ Trí vừa mở miệng cáo từ, hắn đã vội vàng kéo A Du ra cửa.
Rõ ràng thấy Thiết Ngưu đi nhầm hướng, Du ôm ý xấu không mở miệng nhắc hắn, ngược lại chậm rì rì theo sau, nghiên cứu tư thế đi đường kỳ quái khi hắn xoải bước.
“A Du, ngươi nhanh lên!”
“Vội cái gì, đệ muội ngươi lại chẳng chạy đi đâu được. Chậm một chút, không phải mới vừa rồi ngươi còn la đau sao?”
“Ai bảo ngươi…”
“Ai bảo ta làm sao? Nghĩ xem lúc trước không biết ai vỗ ngực nói mình tuyệt đối không sợ đau, sợ đau là con chó nhỏ?” Nam nhân cười lạnh.
“Yêm, yêm…”
“Yêm cái gì?”
“Ai nói yêm kêu đau! Yêm nói ngươi đi nhanh lên!” Thiết Ngưu rướn cổ cãi bướng, bất chấp tất cả. Vừa nói xong liền cất bước đi nhanh về phía trước – kết quá của việc cậy mạnh không hỏi cũng biết.
Ước chừng một nén nhang sau, hai người không thể không ngồi xuống trong một quán trà nhỏ cách Lịch vương phủ chỉ một dãy phố, nói cách khác là cách phủ tướng quân không đến một dãy phố.
Hảo tâm một cách cố ý yêu cầu chủ quán lấy ra một tấm đệm dày, Du cười cứ như đoạt được cái gì. Những người không biết y đều đoán, phải chăng vị quý công tử này cưới được công chúa hay đạt được vương vị, nếu không sao có người có thể cười đắc ý như thế lại rạng rỡ như vậy, ngoài ra hình như còn có chút dâm đãng?
“Thiết Ngưu, nương ngươi gọi là gì?”
“A?” Bị hỏi bất ngờ Thiết Ngưu không kịp phản ứng.
“Ta hỏi nương ngươi gọi là gì, còn cả tên của đa ngươi nữa.”
“Nương yêm gọi là nương yêm thôi, không thì gọi là gì? Ờ mà yêm nhớ rõ còn có người gọi bà Thiết thị.”
Thở dài, nam nhân nếm được mật ngọt không biết từ chỗ nào đào ra được kiên nhẫn vô hạn, hỏi kiểu hướng dẫn: “Ngươi còn nhớ đa người gọi nương ngươi là gì không? Ngoại trừ cách gọi mẹ lũ nhỏ ra!”
Nghe A Du nhắc đến đa đa của mình, sắc mặt Thiết Ngưu có chút thay đổi, ngây ngẩn nửa ngày không biết đang suy nghĩ gì.
Hắn nghĩ một lúc lâu mới gãi gãi đầu, xê dịch cái mông không thoải mái đáp: “Đa yêm có đôi khi gọi nương yêm là ‘Nguyệt nhi’, nhưng nương yêm không thích đa yêm gọi bà như vậy, cũng không thích đa gọi bà là ‘mẹ lũ nhỏ’, cho nên đa yêm đều gọi bà là… ‘này’…”
“Cứ vậy ngươi chưa từng nghe tên họ đầy đủ của nương ngươi? Tỷ như tên bà trước khi xuất giá.”
Thiết Ngưu lắc đầu.
“Thiết Ngưu.”
“Ơi?”
“Nương