Tác giả: Dịch Nhân Bắc
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341696
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1696 lượt.
đáng sợ như thế sao? Nha hoàn mặt trắng bệch sắp gả cho người ta lo lắng sợ hãi nghĩ.
“Ưm… ư, A Du… ngươi, ngươi sao cứ dùng cái thứ kia của ngươi cắm vào mông yêm…?” Thiết Ngưu bị làm đến có hơi mà không có sức, đến lúc này vẫn không rõ tại sao A Du lại có hứng thú với mông hắn như vậy! Ngươi xem, từ buổi sáng đến giờ y vẫn dùng cái đó không ngừng ra ra vào vào thân thể hắn. Mà giữa khi đó ngay cả lúc hắn thật sự nhịn không được sắp tè ra quần, A Du đại phát từ bi ôm hắn đến cạnh bồn cầu để hắn đi tè cũng không rút cái đó ra. Người nào đó nhờ con trâu nào đó ngốc thộn mà không thương xót sung sướng một phen, nhưng việc này lại làm cho Thiết Ngưu ngốc thộn lần đầu tiên trải qua công cuộc bài tiết thống khổ như thế dây dưa như thế. Hắn thề, sau này không bao giờ để cho A Du ôm hắn hoặc đỡ hắn đi tè nữa!
Mắt thấy thái dương ngày đông từ đỉnh núi đã treo lên đến giữa trời, vương gia dường như vẫn không có ý nổi trống thu binh. Đám nha hoàn hai mặt nhìn nhau không biết nên làm thế nào cho phải, đây là lần đầu tiên các nàng gặp phải tình huống như thế này.
“Khụ! Vương gia dậy chưa?”
“A! Nô tỳ khấu kiến Thành vương gia.” Đám nha hoàn nhìn rõ người đến vội vàng nhún người bái kiến.
“Miễn. Vương đệ vẫn chưa dậy sao? Bản vương nghe nói… tối hôm qua vương đệ đã đón đệ tức (em dâu) trở về, nên ghé qua thăm.” Thành vương mỉm cười vẫn luôn duy trì phong độ vương giả, cùng lúc thần sắc không đổi trộm lắng nghe thanh âm vi diệu truyền ra từ trong phòng. Rất nhanh, Thành vương nhíu mày, không thể nào! Chẳng lẽ…
Vốn là Hoàng Phủ Trí tin chắc Du và tên nông dân kia tuyệt đối không thể có bất cứ hành vi nào thuộc phương diện kia, mang theo mười phần mười chắc chắn tiến đến tìm chứng cứ xác thực thuận tiện bức Lịch vương nhận hoàng vị, lúc này đây thật sự đau đầu.
Có thể nào người đang thừa nhận mưa móc hoan ái bên trong không phải tên hán tử ngốc kia không? Cho dù vì trốn tránh ngôi vị hoàng đế Du có thể miễn cưỡng ôm một tên ngốc thô kệch cùng là nam nhân, nhưng cũng không nên… nhiệt tình như vậy chứ? Xem ra mấy nha đầu này đã đứng chờ ở cửa không ít thời gian.
“Khụ! Bản vương có chuyện hỏi các ngươi, các ngươi phải thành thật trả lời!”
“Dạ.” Đám nha hoàn bất an nhận mệnh.
“Trong phòng kia người đang thừa nhận vương ân mưa móc thật là vương…”
“A Du! Ngươi có để yên hay không! Yêm sắp chết đói! Yêm muốn ăn cơm——!”
Trong phòng truyền ra tiếng rống la đói khàn khàn cắt ngang câu hỏi của Thành vương, cũng đập tan một tia ảo tưởng cuối cùng của Thành vương.
.
Lịch vương Hoàng Phủ Du sung sướng dị thường tay nâng chén trà xanh mắt ẩn ý cười nhìn ái thê ăn nuốt như lang như hổ, lúc có lúc không cũng sẽ nhìn quét một chút cái mặt nhăn như khổ qua ở đối diện.
“Ăn từ từ, lại chẳng ai giành với ngươi. Đến, quay mặt lại đây.” Du lấy ra khăn lụa, mang theo vẻ mặt tươi cười dịu dàng hù chết người, lau vết mỡ dính ở khóe miệng vương phi của y.
“Khụ khụ khụ! Du đệ, xem như ta cầu ngươi, đừnh kích thích ta nữa! Biểu cảm của ngươi thật sự…” rất giả tạo, ba chữ còn lại Hoàng Phủ Trí không dám nói ra.
Trực tiếp nhét khăn lụa bị bẩn vào trong tay Thiết Ngưu, tựa như bây giờ mới chú ý tới người ngồi đối diện mình là ai, Du liếc mắt hỏi: “Suýt nữa quên hỏi ngươi, Trí, ngươi đến làm gì?”
Thiết Ngưu cầm khăn lụa lau mặt tung lung một chút, cười khờ với Hoàng Phủ Trí, “Ngươi chính là Trí à, yêm từng nghe A Du nhắc đến ngươi, hắn nói hắn có một ca ca hữu danh vô thực, ha ha.”
“Ha ha.” Du phát hiện y càng ngày càng thích trâu ngốc nhà y.
Thành vương cười gượng.
Thiết Ngưu đoán chừng bản thân không biết lại nói sai cái gì, vội vàng mất bò mới lo làm chuồng bổ sung: “Đại huynh đệ, ngươi đừng để bụng. Muội yêm thường nói người ngốc có phúc của người ngốc, dốt nát chút cũng không có gì không tốt. Ngươi nói có phải không, A Du?”
Lịch vương nhếch miệng liều mạng gật đầu.
“A, không phải ngươi nói nhờ ta chú ý cả nhà lão tướng quân giúp ngươi sao. Khoảng thời gian ngươi không ở đây, ta thử thám thính một phen.” Không muốn tiếp tục bị tên vương phi chả biết là ngốc thật hay ngốc giả kia lấy ra tiêu khiển, Thành vương rất nhanh nói ra mục đích thứ hai của bản thân khi đến đây.
Hừ hừ, ta chỉ biết bất luận là chuyện gì đi nữa, chỉ cần có chút liên quan đến Hoàng Phủ Du chắc chắn không phải là chuyện tốt! Ngươi xem, đang yên đang lành một người trung hậu cũng bị y vô tri vô giác luyện thành bại hoại!
“Hửm? Kết quả thế nào?” Hoàng Phủ Du bắt đầu thấy hứng thú. Y biết Trí tuyệt đối sẽ không vì thám thính được chút việc nhỏ như hạt vừng hạt đậu mà đặc biệt cất công chạy đến đây chịu nói móc. Đồng thời, y cũng cẩn thận chú ý đến biểu cảm của Thiết Ngưu.
“Ngươi cũng biết Âu Dương Phụ Thiên có hai con gái.”
“Ừm. Con gái nhỏ của lão không phải đã mất rồi sao?”
“Vậy ngươi có biết con gái nhỏ của lão chết như thế nào không?”
Huynh đệ hai người nhìn nhau một cái.
“Các ngươi toàn bộ lui xuống! Không cho gọi thì không được vào.”
“Dạ.” Đám người hầu hạ lần lượt khom người lui ra.
Thi