Tác giả: Bát Bảo Trang
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1342090
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2090 lượt.
ở như gió thoảng, anh bất giác bế tôi rời khỏi bàn. Bàn tay đặt sau gáy nâng đầu tôi lên, ép hai má tôi vào lồng ngực anh ta thật chặt. Giọng nói trầm đục từ lồng ngực bật ra: “Anh muốn em tin anh!”.
Nước mắt xối xả lẫn với mồ hôi của Mục Thần Chi chảy ngược vào miệng tôi, vừa mặn vừa chát. Lại là hơi ấm như những lần trước, hơi ấm của sự cam chịu.
Mục Thần Chi phủ quần áo lên tôi rồi bế tôi vào phòng. Phi tử dù có không cam tâm tình nguyện thì vẫn là bạn đồng sàng của hoàng đế. Còn tôi thì sao? Tôi chỉ là món nem dâng lên cho loài dã thú thưởng thức.
Mục Thần Chi bôi thuốc lên vai cho tôi, liên tục hỏi có đau không rồi thành khẩn xin lỗi. Nhưng tôi không muốn để tâm đến anh ta nữa, tôi thấy rất sợ, cuộn mình trong chăn mà vẫn run lên bần bật.
Nửa đêm, di động trong túi rung liên hồi. Tôi liếc sang Mục Thần Chi, anh ta nằm quay lưng về phía tôi, hình như đang ngủ rất say. Tôi không dám xỏ dép, mò mẫm tìm điện thoại rồi khép cửa khẽ khàng, đến tận góc rẽ của hành lang, tôi mới dám nghe.
“Thỏ con, hôm nay Tiêu Hàn Ý đã nói gì với cậu chưa?”
“Chỉ nói chuyện tào lao thôi. Sao?”
“Ừm, tớ đã tra được giúp cậu nhật ký điện thoại rồi, có một số rất khả nghi, cậu ghi lại đi…”
Lúc Tô Na Na đọc lên một số điện thoại lạ, tôi bỗng thở phào. “Số điện thoại này tớ không biết.”
Lúc cúp máy, câu nói của Tô Na Na cứ như một ngọn lửa ma lượn lờ xung quanh mà tôi không thể xua đi được. “Người hại bố cậu nhất định sẽ không dùng số điện thoại cố định của họ đâu, rất có thể là Mục Thần Chi.”
Có thể là Mục Thần Chi, có thể là Mục Thần Chi…
Toàn thân như bị nung nóng, tôi cứ đi đi lại lại trong hành lang. May mà sàn nhà được lát loại gỗ thượng hạng nên không thấy lạnh chân, nhưng lòng bàn chân tôi vẫn đẫm mồ hôi lạnh. Ngẩng đầu lên thì vừa hay nhìn thấy bóng cây in lên cửa sổ, một khối đen sì lay động trong gió, phát ra âm thanh sột soạt. Suýt nữa thì tôi ngất xỉu, vội bám vào tường thở dốc.
Tôi rón rén bước vào thư phòng, tuy nơi đây cách phòng ngủ khá xa nhưng tôi vẫn nên cẩn thận, mỗi bước chân đặt xuống là tim tôi như ngừng đập. Tôi cố nén nhịp tim đến mức không thể còn nén thêm được nữa, cũng chẳng dám thở mạnh. Tất cả đồ đạc trong ngăn kéo đều bị lục tung nhưng không tìm thấy bất kỳ một chiếc sim điện thoại nào. Có lẽ tôi quá đa nghi.
Một giây khi liếc thấy chiếc tủ được niêm phong cẩn mật, tim tôi lại lần nữa đập liên hồi. Khóa mật mã hiện lên trắng đục dưới ánh trăng, hệt như được mạ một lớp sương mù.
Có chút sợ hãi, do dự vài giây, tôi quyết định với tay chạm vào ổ khóa mật mã. Là ngày sinh của Mục Thần Chi, hay là của Tần Vãn Chiếu? Tôi thử một loạt nhưng đều không khớp, cuối cùng tôi ấn ngày sinh của mình cầu may, trong lòng cũng chẳng mang hy vọng.
“Cạch…”
Ổ khóa bất ngờ mở ra khiến tôi run bắn. Tôi chậm rãi mở cửa tủ, một chồng thư được xếp ngay ngắn, chắc cũng phải đến mấy nghìn bức. Phong bì thư trắng tinh, không hề có địa chỉ hay người nhận. Là của Mục Thần Chi viết cho ai đó? Hay là của ai đó viết cho Mục Thần Chi? Bức thư nào cũng được cất giữ cẩn thận, không hề nhàu nhĩ. Trong góc tủ còn có vài quyển nhật ký. Tôi cảm giác như mình đọc xuyên được những dòng thư tình mùi mẫn, từng câu từng chữ đầy ắp tâm trạng. Trong tim anh ta ắt hẳn phải có một ai đó, giống như tôi trân trọng cất giữ hình bóng của Tần Niệm ở một góc sâu thẳm nhất trong trái tim. Nghĩ thế mà tim tôi đau nhói. Tôi xé một góc phong thư nhưng rồi lại cất vào. Ngăn cuối cùng trong tủ đặt một hộp giấy trắng tinh, chính là chiếc hộp mà Mục Thần Chi ôm khư khư trước khi chuyển nhà.
Trong này đựng thứ gì thế?
Thư tình!
Đồ đạc trong hộp cũng giống như ở ngăn tủ, xem ra thật sự là thư tình. Tôi chưa từng biết đến con người Mục Thần Chi như thế, có thể yêu sâu sắc người khác đến vậy.
Tôi cẩn thận lật tìm đồ đạc trong hộp, ngón tay chạm phải một mảnh cứng. Tim tôi bất giác ngừng đập trong khi những ngón tay không ngừng run rẩy. Tôi lắp sim vào điện thoại, phải mất nhiều lần mới có thể đặt được nó vào đúng vị trí.
Màn hình sáng lên, trong nhật ký điện thoại, số điện của bố tôi sáng rõ, đúng vào ngày mà ông mất.
Trong đầu tôi bỗng “đùng” một tiếng, tôi ngồi bệt xuống, tiếp tục tìm kiếm. Chỉ có duy nhất một bức thư kèm ảnh, trong ảnh là một cô gái trắng trẻo, da dẻ hồng hào khiến người ta xao xuyến, đôi mi dài khép lại, nằm ngủ ngon lành trong vòng tay của Mục Thần Chi. Anh ta hôn nhẹ lên vầng trán của cô gái đó, miệng nở nụ cười mãn nguyện.
Cô gái trong bức ảnh ấy chính là tôi.
Đó chính là hôm tôi say bí tỉ sau khi tham dự lễ cưới của Tiên Hàn Ý, Mục Thần Chi đã rất nghĩa hiệp đến giải thoát tôi khỏi vòng vây dư luận, sau đó còn đưa tôi về tận nhà. Tôi hoàn toàn không biết anh ta đã chụp bức ảnh này và gửi cho bố tôi.
Lúc này, bên tai tôi lại văng vẳng câu nói của Tiêu Hàn Ý: “Ban đầu Mục Thần Chi đến tìm anh, ép anh lấy em rồi lại ly dị. Thời gian chín mươi chín ngày cũng là do anh ta chỉ định, anh thật sự không còn cách nào khác, công ty là tâm huyết của mẹ anh và bà ấy lại nhập viện…”