Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vận Đào Hoa Của Tiểu Mật

Vận Đào Hoa Của Tiểu Mật

Tác giả: Bát Bảo Trang

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1342092

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2092 lượt.

tôi bước trên mặt sàn gỗ phát ra âm thanh bịch bịch. Tôi chưa bao giờ thấy leo lên một tầng cầu thang lại khó khăn đến thế. Trong đầu tôi không ngừng hiện lên hình ảnh một khuôn mặt đầy dữ tợn. Tôi đã nhiều lần chứng kiến bộ dạng lúc nổi giận của Mục Thần Chi rồi nên tôi sợ, sợ đến chết đi được, lúc gõ cửa mà tim tôi cứ quặn lại.
“Mời vào”, giọng nói lạnh lùng, đầy khách khí của Mục Thần Chi vọng ra.
Mục Thần Chi mỗi khi trở nên khách sáo là dấu hiệu của bão tố. Hai chữ ấy đủ khiến dũng khí trong tôi bị thổi tan tác ra tứ phía. Tôi chậm chạp mở cửa. Phòng không bật đèn, bóng tối như những cơn sóng đen cứ thế ập vào mắt khiến tôi lo sợ. Tay tôi vẫn bám chặt lấy cánh cửa, không dám khép lại. Dường như một khi đã tách khỏi ánh sáng yếu ớt ngoài hành lang thì tôi sẽ bị rớt xuống địa ngục, mãi mãi không nhìn thấy ánh sáng mặt trời và chỉ biết kêu cứu trong tuyệt vọng.
“Đóng cửa!”, giọng nói của anh ta lao đến như mũi tên. Tôi bất giác lùi về phía sau một bước, vừa hay đó lại là cú đẩy khiến cánh cửa đóng sập lại kêu “cách” một tiếng. Toàn thân tôi bỗng chốc mềm oặt nên phải đổ dựa vào cánh cửa, ngây dại nhìn ra cửa sổ. Ánh trăng chiếu lên rèm thứ ánh sáng lạnh lẽo.
Một cánh tay bỗng chạm vào cổ tôi. Tôi hét lên “Áaaaa”.
“Em yêu…”, giọng nói của anh ta dịu dàng. Lòng bàn tay hơi lạnh áp sát vào cổ tôi rồi từ từ nhích xuống dưới, tóm lấy mặt dây chuyền, ngón tay anh ta mân mê mặt chú thỏ. “Ồ, kiểu dáng đẹp đấy chứ! Em thích không?”
“Một món quà bình thường thôi.” Tiêu Hàn Ý mới tặng tôi.
“Ừm, rất bình thường! Đồ anh ta tặng thì em đeo ngay lập tức, còn những thứ anh tặng, em chưa bao giờ đụng đến.” Mục Thần Chi cười nhạt, kéo mặt dây di chuyển qua trái rồi lại sang phải. Sợi dây chuyền cứ thế cọ sát vào da thịt tôi theo từng động tác của anh ta. Hơi lạnh như thấm vào xương cốt, sự sợ hãi trong tôi cũng mỗi lúc một tăng. Chỉ cần Mục Thần Chi thít chặt thêm chút nữa là có thể giết chết tôi. Không khí ngột ngạt khiến tôi khó thở, không đợi Mục Thần Chi ra tay, tôi đã tự dứt đứt sợi dây.
“Anh muốn nói gì thì cứ nói, đừng dọa em như thế, em vốn nhát gan.”
“Anh thấy gan em không nhỏ chút nào, nếu hôm nay anh không bắt gặp thì liệu em có về nhà không?”
Nghe khẩu khí quái gở của Mục Thần Chi, các dây thần kinh khắp cơ thể tôi căng ra như thể sắp đứt phựt, cảm giác mình chẳng khác nào một con mèo bị người ta dùng sợi lông gà khiêu khích, làm nhục, không thể không phản kháng nên lông lá trên người dựng đứng hết lên.
“Em đi ăn với Tô Na Na sao?” Mục Thần Chi đẩy căm tôi lên cao một cách thô bạo, đôi mắt như hai đốm lửa bập bùng trong bóng tối.
“Chẳng phải anh đi chơi cùng Minh Thiên Diệu sao?” Tôi bật cười, hất tay anh ta rồi đi thẳng ra cửa.
Mục Thần Chi không ngờ tôi ngỗ ngược đến thế, càng không thể tin tôi có thể cười mà hỏi vặn lại, còn dám hất tay anh ta ra, nên sững sờ một lát, sau đó anh ta chụp lấy cánh tay tôi kéo trở lại rồi cứ thế đẩy tôi về phía bàn sách. Những giấy tờ và chiếc laptop trên bàn bị hất văng xuống đất kêu loạt soạt, loảng xoảng, Mục Thần Chi cũng không buồn nhặt chúng lên, chỉ nghiêng người dùng hai tay giữ chặt lấy tôi.
Tôi chẳng khác nào con rùa bị người ta lật mai, có giãy giụa thế nào cũng không thể lật mình xuống được. Tôi dùng tay chống đỡ cơ thể, nhưng Mục Thần Chi rất khỏe, chỉ cần hất nhẹ một cái là tay tôi đã buông thỏng. Tôi tận dụng cơ hội anh ta giữ tôi bằng một tay liền quay người lại nhưng chỉ một giây sau đó, Mục Thần Chi đã lại tóm gọn được tôi.
Tiếng bước chân ngoài hành lang vọng lại, chắc Huệ Tử và những gia nhân khác nghe thấy tiếng động bất thường trong thư phòng, tưởng chúng tôi đánh nhau nên chạy đến nghe ngóng. Sắc mặt u ám của anh ta khiến ai nhìn cũng phải sợ, thế nên không ai trong bọn họ dám tiến vào phòng, chỉ lo lắng đi đi lại lại ngoài hành lang. Tôi cứ nghĩ đến có người bên ngoài là vừa xấu hổ vừa giận dữ, liền co đầu gối thúc Mục Thần Chi một cái. “Anh làm cái trò gì vậy?”
Chân tôi vừa giơ lên đã bị túm chặt, Mục Thần Chi được thể xốc hai chân tôi đặt lên eo mình, gằn giọng quát: “Anh là như thế đấy! Anh không trị được em!”.
Tôi có cảm giác hai chân mình giống như hai que đũa bị anh ta bẻ gãy. Mỗi động tác của anh ta đều làm tôi đau đớn cắn chặt răng. Tôi chửi anh ta là đồ cầm thú, đồ khốn nạn, đồ biến thái nhưng hoàn toàn vô ích, anh ta không hề để tâm đến. Chẳng ai biết được rằng những động tác trong im lặng ấy vô cùng tàn ác, mỗi động tác đều hung hăng.
Những người bên ngoài chắc cũng đoán được chuyện gì xảy ra trong phòng nên tất cả đều im lặng rút lui. Chỉ còn lại tiếng thở hổn hển của Mục Thần Chi dội vào tai tôi. Anh ta thở gấp, rồi lại quay sang cắn khiến hai bả vai tôi đều rớm máu, các động tác khác vẫn được tiếp tục tiến hành. Mục Thần Chi lúc này như người mất hết lý trí.
Mặt bàn vừa lạnh vừa cứng, tôi bị ngòi bút sắc nhọn đâm vào eo nhưng cắn răng chịu đau. Toàn thân tôi co giật để rồi cuối cùng nước mắt lã chã tuôn rơi. Mục Thần Chi nghe thấy tiếng nấc nghẹn của tôi thì giật mình sực tỉnh, hơi th