Tác giả: Bát Bảo Trang
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1342096
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2096 lượt.
Niệm. Trong thời gian kết hôn, em luôn nói muốn đến đó nhưng không mua giấy viết thư nữa mà đi đến quầy bán đồ trang sức. Giữa rất nhiều những thứ trang sức treo đầy trên giá, em chỉ để ý đến chiếc dây chuyền có hình mặt thỏ này. Lúc đó, anh rất muốn mua cho em nhưng mãi không có cơ hội. Khu mua sắm đó bây giờ đang tu sửa, anh sợ cửa hàng đó đổi chỗ bán hàng nên vài ngày trước đã đến thành phố W một chuyến.”
“Cửa hàng chụp ảnh ở góc rẽ hành lang vẫn còn chứ?”
Tiêu Hàn Ý vừa uống trà sữa vừa gật đầu. “Ừm, ông chủ cửa hàng có hỏi thăm em đấy. Nói là trước đây tuần nào anh và em cũng đến đó, sao lần này chỉ thấy có mình anh đến. Ha ha, anh phải xếp hàng cùng với toàn học sinh cấp ba. Một mình lão già như anh đứng trước máy chụp ảnh tự sướng. Người ta đều nhìn anh như nhìn quái vật ấy. Cũng may là có vải che mặt nên họ cũng không nhìn rõ mặt anh, chỉ có điều mỗi mình anh chụp, bên cạnh anh không còn em nữa.”
Tôi rút một điếu từ bao thuốc của Tiêu Hàn Ý châm lửa, gật đầu nói: “Đừng có ôn chuyện xưa cũ với em, lần sau đưa vợ của anh đi chụp cùng!”.
“Vậy thì anh chọn chụp chung với gương mặt của Lâm Chí Linh là được.” Anh ta vẫn cười. “Tô Na Na nói em muốn nhờ anh giúp kiểm tra nhật ký của bố em trước khi mất, đúng không?”
“Vâng, vâng! Hiệu quả công việc của nữ vương đúng là luôn cao hơn thỏ.”
Tiêu Hàn Ý gõ ngón tay trên mặt bàn, ái ngại nói: “Lâu quá rồi, không tra được nữa”.
“Ừm.” Tôi thở dài. “Ngay cả anh cũng không có cách nào kiểm tra được điều đó thì xem ra nguyên nhân cái chết của bố em thật sự trở thành ẩn số nghìn thu rồi.”
“Tiểu Mật, có pháp y giám định, cảnh sát cũng chắc chắn đấy là do bác ấy xuất huyết não dẫn đến tử vong. Chuyện đó đúng là như vậy, em đừng tra cứu nữa.”
“Tại sao? Chắc chắn phải tìm ra manh mối nào đó chứ!”
“Có những chuyện, nếu luôn cố chấp thì sẽ không giải quyết được gì. Ngoài ra, em cũng không nên quá tin Tô Na Na.”
“Chuyện này thì có liên quan gì đến Tô Na Na?” Tôi bỗng ngẩng đầu. “Có phải trong thời gian em không ở đây đã xảy ra chuyện gì?”
Tiêu Hàn Ý trút bỏ thái độ nghiêm trang, vuốt tóc tôi, cười nói: “Có chuyện gì được chứ! Anh chỉ muốn nhắc nhở em, chuyện gì cũng phải để tâm một chút, đặc biệt là đối với cô ấy”.
Sao bây giờ ai cũng nhắc tôi phải để tâm? Tô Na Na là bạn tốt nhất của tôi, sao tôi phải để tâm đến cô ấy? Tôi đang định hỏi cho rõ ràng thì điện thoại trong túi đổ chuông.
“Đang ở đâu đó?”, giọng nói của Mục Thần Chi vang lên nhưng tôi không thể đoán được anh ta đang nghĩ gì.
“Em ra ngoài ăn cơm.”
“Với ai?”
“Ưm… Tô Na Na.” Tôi mà nói đi với Tiêu Hàn Ý thì khác gì tự chuốc phiền vào thân.
“Ồ.” Mục Thần Chi hơi cao giọng. “Vậy đi chơi vui vẻ nhé!”
Không đợi tôi đáp lời, Mục Thần Chi vội dập máy. Câu nói cuối cùng của anh ta khiến tôi sợ hãi lạnh buốt cả chân răng.
“Đại thần nhà em điều tra à?”
“Ừm.” Tôi cắn miếng thịt nướng. Nếu ăn thịt lúc nóng hổi thì vừa mềm vừa ngậy, nhưng khi để nguội mới ăn thì lại cứng đơ đến tắc họng khiến tôi phải uống nước liên tục. Thế mới biết, dù cùng là một thứ nhưng để quá lâu thì dần dần nó cũng thay đổi hương vị.
Hai chúng tôi vừa ăn vừa chuyện trò, nói toàn những chuyện thưở nhỏ. Gần mười giờ tối, Tiêu Hàn Ý gọi người phục vụ ra thanh toán. Cô nhân viên mặc chiếc váy dồng phục màu đỏ cười “hi hi” rồi khoát tay nói: “Không cần thanh toán, Mục tiên sinh đã trả cho hai vị rồi”.
Một tiếng sét kinh thiên động địa xẹt qua tai, trong phút chốc, đầu óc tôi trống rỗng. Tiêu Hàn Ý cũng ngây ra. Nhưng đó không phải là điều thực sự kinh hãi, khi chúng tôi còn đang mắt tròn mắt dẹt nhìn nhau thì thấy Mục Thần Chi ôm một mỹ nhân đi lướt qua chúng tôi, mặt mày lạnh tanh.
“Thần Chi, lần sau anh phải cẩn thận, khuôn mặt này mà bị mèo cào xước thì phải làm sao?” Mỹ nhân nũng nịu vuốt ve khuôn mặt Mục Thần Chi.
“Ừm, chỉ cần em bôi thuốc cho anh là được.” Mục Thần Chi ôm mỹ nhân chặt hơn.
Thấy điệu bộ họ thân thiết như vợ chồng, tôi lảng tránh, nhìn xuống túi xách trong tay mình, hai chân cứng đơ không thể cất bước. Hóa ra, anh ta không chỉ nói “ừm” với một mình tôi; hóa ra, ai cũng có thể chạm vào mặt anh ta, thế thì sao anh ta có cảm giác đau đớn được chứ? Lại còn có người bôi thuốc giúp nữa. Tay tôi cũng bị xước, tôi cũng đau nhưng tôi mạnh mẽ hơn anh ta. Tôi không cần ai bôi thuốc cho mình cả, có đau hơn nữa tôi cũng sẽ cố chịu, bởi ai bảo tôi dám cào rách gương mặt hoàng đế của anh ta chứ.
Tiêu Hàn Ý bỗng nắm chặt tay tôi, các ngón tay khẽ run. “Đây là cái em gọi là đi sớm về sớm sao? Con mèo nhà em lợi hại thật đó!”
“Đó là đồng nghiệp của anh ta, quan hệ của họ trong sáng lắm, anh đừng hiểu lầm.” Cô gái đó là ai, tôi làm sao biết được, chẳng liên quan gì đến tôi cả!
Tiêu Hàn Ý đạp mạnh chân ga, chiếc xe lao vút trong màn đêm. Tôi hút liền năm điếu thuốc, khói mù mịt trong khoang xe khiến Tiêu Hàn Ý ho sặc sụa. Tôi vội vã mở toang cửa xe, cơn gió lạnh bỗng ùa đến thổi bay tàn thuốc vẫn còn đỏ rơi trúng tay tôi. Tôi đau quá “á” lên một tiếng.
“Ngốc ạ! Hút thuố