Tác giả: Bát Bảo Trang
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1342091
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2091 lượt.
c còn mở cửa xe làm gì?”
“Em sợ làm anh ngạt thở.”
Tiêu Hàn Ý quay đầu lại, trừng mắt với tôi. “Thân em đã thế, còn đi lo cho người khác được sao?”
Tôi cắn môi, cổ họng vừa khô vừa đau rát, âm thanh phát ra khản đặc: “Em làm sao chứ! Em rất tốt!”.
“Em đừng ngốc nghếch nữa được không?” Tiêu Hàn Ý đập mạnh tay vào vô lăng. “Anh không cần biết, em và anh ta chia tay đi, càng nhanh càng tốt!”
“Anh ấy đối với em thật sự rất tốt mà.” Chia tay không nổi. Ngày nào tôi cũng đề cập chuyện đó với Mục Thần Chi nhưng kết quả luôn khiến tôi gần như kiệt sức.
“Em yêu anh ta ở điểm nào? Lúc ở bên Tần Niệm cũng không thấy em nhẫn nhịn đến thế! Con người anh ta chẳng có gì tốt đẹp cả, ngay từ đầu đã như thế! Lẽ ra anh không nên tin anh ta sẽ đối xử tốt với em.”
Tôi đột nhiên sực tỉnh. “Cái gì mà ngay từ đầu đã không có ý tốt?”
Tiêu Hàn Ý lấy tay che kín mặt nên tôi không nhìn rõ được tâm trạng. Càng lúc tôi càng thấy có gì đó không đúng, liền túm lấy cánh tay anh ta lắc mạnh. “Tiêu Hàn Ý, chúng ta đã quen nhau mười mấy năm rồi, em luôn coi anh là anh trai, bố em cũng mất rồi, trên đời này, em còn có thể tin vào người đàn ông nào nữa? Anh không thể giấu em mọi chuyện được.”
Khi nhắc đến chuyện bố qua đời, nước mắt tôi lại trào ra. Tôi ôm lấy cánh tay anh ta, khóc đến ngạt thở. Tiêu Hàn Ý cho xe tấp vào bên đường rồi châm thuốc. Vô số những chiếc xe khác phóng vút qua chúng tôi, ánh đèn xe lướt trên mặt anh ta lấp loáng. Tiêu Hàn Ý hít một hơi thật dài rồi chậm rãi kể.
Anh ta nói xong rất lâu nhưng giọng nói trầm đục và xúc động ấy vẫn lảng vảng ở bên tôi giống như một con kền kền hung dữ bay là là trên mặt đất tìm mồi, còn tôi là con thú bị săn đuổi, nấp mình trong đám cỏ thấp, có thể mất mạng bất cứ lúc nào. Toàn thân tôi lạnh toát, cảm giác như sắp tê liệt, đầu óc cũng trống rỗng.
“Anh cứ tưởng anh ta làm như vậy là vì yêu em. Chỉ cần em hạnh phúc thì anh có thể giấu kín chuyện này. Nhưng bây giờ, xem ra anh ta không hề yêu em.”
Mắt tôi rất cay, lúc nhìn Tiêu Hàn Ý mà ngỡ như không khí hóa sương mù, hình dáng anh ta mờ ảo. Có cái gì đó lạnh giá nơi khóe mắt rơi xuống, tôi đưa tay lên chạm vào, hóa ra là nước mắt.
“Anh sai rồi, anh bỏ em như vậy là lỗi của anh. Anh là tên khốn nạn, không tài cán. Tiểu Mật, nếu em buồn thì cứ đánh anh!” Tiêu Hàn Ý nắm lấy tay tôi rồi tát vào mặt mình.
Nhưng tay tôi đã mềm oặt, năm ngón tay vỗ lên mặt anh ta chẳng khác nào năm sợi mỳ. Giọng nói cũng như bị hút hết sinh khí. Tôi lặp đi lặp lại hai từ: “Không sao. Không sao”. Thật sự là không sao.
“Tiểu Mật, nếu em trách anh thì cứ mắng, cứ chửi, đừng im lặng như vậy.”
“Em không trách anh.” Tôi trách anh để làm gì chứ? Tôi bị người ta đùa bỡn, còn anh, anh chẳng qua cũng chỉ là một quân cờ mà thôi.
Tôi khóc không phải vì tôi buồn, chỉ tại tim tôi quá đau, cả trái tim đều bị khoét rỗng rồi bị nhồi vào toàn cỏ tạp đầy gai. Những chiếc gai cứ tự nhiên ngang dọc đâm chích khiến tôi dù có bất cứ cử động nhỏ nào cũng cảm thấy đau đớn vì trái tim rỉ máu.
Sau đó chúng tôi nói thêm những chuyện gì, tôi không nhớ được. Chắc có ai đó đã đổ chì vào não tôi khiến nó trở nên vừa nhàm chán vừa hỗn loạn, nặng nề đến mức khiến tôi ngạt thở. Tiêu Hàn Ý khuyên tôi đừng về nhà nữa nhưng tôi từ chối.
Rõ ràng Mục Thần Chi tận mắt thấy tôi và Tiêu Hàn Ý đi chung với nhau, thế mà còn gọi điện tới hỏi thăm, lại chủ động thanh toán đồ ăn cho chúng tôi. Đó chính là anh ta ngầm báo hiệu thời khắc tận số của tôi đã đến, nếu đêm nay tôi không về thì đích thị là tự tìm đến cái chết. Huống hồ, nếu không về đó thì tôi biết đi đâu? Tôi đã sớm mắc bẫy và ngụp lặn trong đó quá sâu rồi.
Mười hai giờ đêm, mây đen giăng kín, ngẩng đầu nhìn lên trời mà người ta không thở nổi. Gió lạnh thổi qua phá tan sự ấm áp trong cơ thể. Lạnh đến thế phải khiến người ta tỉnh táo mới đúng, nhưng tôi chỉ biết ngồi dựa vào khung cửa, không khống chế nổi toàn thân đang run rẩy, mềm nhũn như có thể đổ gục xuống bất cứ lúc nào.
Tại sao chứ? Tại sao anh lại lừa tôi? Tôi không dám hỏi, cũng không thể hỏi. Có những chuyện một khi đã hỏi rõ trắng đen thì chẳng khác nào vạch mặt người ta và khắc lên đó một vết sẹo. Mục Thần Chi là dao, còn tôi là cá nằm trên thớt, tôi không có khả năng gánh vác hậu quả.
Có tiếng cửa mở, tôi ôm ngực quay lại nhìn rồi giật lùi về phía sau ba bước. Chắc là bộ dạng của tôi đáng sợ lắm nên mới khiến Huệ Tử giật mình. Sau khi lấy lại bình tĩnh, Huệ Tử hỏi: “Sắc mặt phu nhân không được tốt, mà sao không vào nhà? Phu nhân quên đem chìa khóa à?”.
“Vâng.” Có đem theo chìa khóa nhưng không dám mở cửa.
Chiếc đồng hồ gỗ lớn treo trên cánh cửa chính, kim giây vẫn liên tục tích tắc. Yên tĩnh thế này, chắc Mục Thần Chi không ở nhà. Anh ta cũng đã nói là đêm nay không về. Không sao, không sao hết! Chỉ cần ngủ một giấc là sẽ tới ngày mai và chuyện gì cũng có thể qua đi. Nhưng giọng nói của Huệ Tử đã dập tắt niềm vui nho nhỏ ấy trong tôi: “Ông chủ đang trong thư phòng trên tầng, dặn phu nhân khi nào về thì vào đó”.
Chân