Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vận Đào Hoa Của Tiểu Mật

Vận Đào Hoa Của Tiểu Mật

Tác giả: Bát Bảo Trang

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1342103

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2103 lượt.

y trách mắng không biết bao lần.”
“Thầy bảo em là não kém phát triển à?”
“Sao anh biết?”
“Hồi tiểu học bọn anh có môn học thực nghiệm, giảng giải về cấu tạo của não bộ, trong đó có nói về một chú cún con nếu cho uống say và cắt bỏ tiểu não thì động tác sẽ không còn chính xác.”
“…”
“Anh ta rất tuyệt? Đối xử với em rất tốt? Con gái bây giờ cứ nhìn thấy những anh chàng đẹp trai là sáng hết cả mắt lên.”
“Tất cả mọi người đều không tốt bằng anh ấy. Không phải anh ấy đẹp trai, giàu có, thông minh. Chỉ vì em cảm thấy anh ấy tốt.”
“Chỉ vì một chữ tốt không lý giải được ấy mà khiến em nhớ nhung anh ta suốt bao năm như vậy sao? Khiến em, ngoài anh ta ra thì không còn để ý tới ai khác sao? Như thế có đáng không?”
“Có những kiểu tình yêu không liên quan gì đến chuyện được mất, cho dù anh ấy bình thường như thế nào thì yêu vẫn cứ yêu. Yêu rồi, sao có thể kiểm soát được bản thân chứ?”
“Đau khổ, luôn luôn do mình tự chuốc lấy.” Mục Thần Chi như có tâm sự gì đó, gượng cười. “Đều như nhau cả thôi, ha ha.”
Những miếng ớt trong miệng giống như những đốm lửa nhỏ thiêu đốt cổ họng đến nấc nghẹn. Chắc mũi tôi cũng đỏ cả lên nên nước mắt mới rơi lã chã vào tô mỳ.
Tôi khịt mũi nói: “Ông chủ ở đây thật ác. Làm ớt cay quá khiến em ăn mà chảy nước mắt”.
Khách hàng đến đây ăn mỳ vào buổi sáng đều là học sinh. Ngồi đối diện với bàn tôi là một tốp nam sinh, vừa ăn vừa cười nói. Một cô gái mặc quần jean, áo sơ mi trắng, trông rất thanh tú chậm rãi đi ngang qua. Ba lô trên lưng cô gái quệt qua vai một cậu con trai, hai người cùng nhìn nhau mỉm cười.
Cô gái còn chưa đi khỏi thì đám con trai cùng bàn đã cười rầm rộ. Cậu con trai ban nãy đỏ ửng hai tai, lưu luyến nhìn theo bóng dáng cô gái.
Tuổi trẻ của ngày ấy…
Tình yêu của ngày ấy…
“Có phải tất cả các cô gái trẻ đều như vậy? Trước khi đi ngủ đều ngóng đến ngày mai lên lớp để gặp được người ấy, chẳng cần đặt báo thức cũng dậy đúng giờ. Gặp rồi thì lại không dám chào hỏi, còn làm bộ bước qua thật nhanh. Đi rồi mới thấy hối tiếc. Năm tháng trôi qua, có thể sẽ quên mất con người luôn ngự trị trong trái tim mình ngày ấy trông như thế nào, nhưng lại nhớ rõ rệt tâm trạng lúc đó ra sao. Ngay cả mùi vị của không khí xung quanh cũng có thể gợi lại ký ức.”
Mục Thần Chi bỗng dưng im lặng, đôi mày nhíu chặt. Có phải tôi đã nói gì sai chăng? Tôi vò đầu nói: “Chắc tại trình độ văn chương của em chẳng ra gì. Hồi tiểu học, em toàn bị thầy giáo Ngữ văn nhẫn tâm phạt đứng trong giờ học đấy”.
Mục Thần Chi liền nói: “Chẳng phải hồi tiểu học em viết văn rất hay sao?”
Tôi từng nói với anh ta vậy sao? Ngay cả Tô Na Na cũng không biết chuyện này!
“À, mấy câu nói vừa rồi của em nghe rất văn vẻ mà.” Hóa ra là anh ta đoán mò.
“Đoạn vừa rồi, em phải nghĩ trong đầu mất hai mươi phút cơ đấy.”
“Lại xuất hiện một thiếu nữ khờ khạo bị cuốn vào vòng xoáy tình yêu rồi.”
“Anh chưa trải qua mối tình đầu hay sao?” Ai mà chẳng có thời khờ khạo chứ?
Mục Thần Chi dừng đũa, chau mày như có tâm sự.
“Cái đó… Em chỉ tiện miệng hỏi thôi.” Mối tình đầu của đại thần nhất định là rất đau thương, rất mãnh liệt!
Mục Thần Chi gắp mấy lần nhưng những sợi mỳ đều tuột khỏi đũa. Anh bình thản kể: “Lần đầu gặp, cô ấy mới năm tuổi, mái tóc vàng, chơi nhảy dây một mình và hát líu lo Tiểu Tiểu Tử, ngồi thềm cửa..”.
“Ráng mây như áng thơ, ánh trời chiều say như men rượu. Cuộc gặp gỡ vô tình hay cố ý, như mặt trăng lưu hình bóng em trong anh. Tình yêu ấy nồng nàn như biển và không có cách nào che giấu…” Tôi bất giác ngân nga lời bài hát Yêu nhất của Châu Huệ Mẫn.
“Cạch” một tiếng, đôi đũa trong tay Mục Thần Chi gãy làm đôi, các ngón tay anh run run.
“Xin lỗi! Em thực sự không có ý mỉa mai, ngược lại, em nghĩ chuyện một thiếu niên mười lăm tuổi thích một cô bé gái năm tuổi còn đẹp hơn cả những câu chuyện mỹ miều trong phim điện ảnh. Hơn nữa, bài đồng dao ấy hồi nhỏ em cũng rất hay hát. Em thật sự không có ý gì khác.” Tôi choáng váng, con người này thay đổi thái độ nhanh quá.
“Một đời chỉ yêu một người. Một kiếp chỉ ôm một mối sầu. Những ngón tay nhỏ nhắn đan thành thù hận.” Mục Thần Chi cười ảm đạm rồi rút một đôi đũa khác. Anh ta trút một thìa ớt vào tô, cắm đầu cắm cổ ăn, cay đến nỗi trán cũng bắt đầu lấm tấm mồ hôi.
Tôi rút tờ giấy ăn, xé một nửa lau miệng. Do dự một lúc, tôi lịch sự lấy nửa còn lại lau mồ hôi cho Mục Thần Chi. Anh ta bỗng nắm chặt tay tôi khiến tờ giấy trong tay trở nên nhàu nhĩ. Tôi ngượng nghịu muốn rút tay lại nhưng anh ta càng nắm chặt hơn.
“Có bao giờ em nghĩ mình sẽ có đủ dũng khí để yêu thêm lần nữa không?” Đôi mắt đen phẳng lặng như hồ nước thu nhưng lại như vực nước xoáy lóe lên những tia sáng vụn vỡ. Nếu tôi không kịp rời ánh mắt đi nơi khác thì nhất định sẽ bị hút vào trong đó.
Tôi liếm môi rồi chuyển chủ đề: “Sao anh lại tìm thấy em? Có máy định vị vệ tinh sao? Đi thôi, em no rồi”.
“Trường đại học, trường cấp ba, nghĩ đến chỗ nào là anh đến ngay.” Mục Thần Chi lần túi áo rồi hất cằm về phía chiếc áo khoác của anh mà tôi


Disneyland 1972 Love the old s