Boss Và Thiên Thần Ai Là Người Lưu Manh
Tác giả: Bát Bảo Trang
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1342113
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2113 lượt.
bang chúng ta là truy sát, không biết cơ sự tại sao?”.
Cá chết đuối: “Có tiền thì có gì mà không làm được chứ!”.
Quân vương run tay: “Sóng to gió lớn, tôi phải run rẩy lặn xuống nước ẩn náu thôi”.
Cuộc cãi cọ trở nên gây cấn, từ khích bác chuyển sang huyết chiến, trong bang phái có tiếng la lối ỏm tỏi. Cuối cùng Mục Thần Chi cũng lên tiếng.
Mục Thần Chi đại hiệp: “Đến đây với ta”.
Rõ ràng là câu nói không gọi đích xác tên ai, rõ ràng không nhìn thấy biểu cảm của chủ nhân, thế mà trong đầu tôi lại hiện lên hình ảnh Mục Thần Chi với bộ dạng cao ngạo, hai mắt nheo lại, lạnh lùng ra lệnh. Mặt tôi bỗng nóng ran. Chắc chắn không phải anh ta gọi tôi. Chắc chắn là thế.
Cá chết đuối: “Tôi đã nói đại thần tỏ tình bị từ chối rồi mà, bây giờ lại đang giơ cao roi da ra để uy hiếp”.
Cô gái bán thân: “Cái này trong truyền thuyết gọi là anh hùng khó qua ải mỹ nhân”.
Em gái ngoan: “Hu hu, trái tim đại thần đã có chủ, tôi làm sao có thể vượt qua cú sốc này. Mà không biết kẻ gây tai họa khủng khiếp ấy là ai?”.
Người châu Phi da trắng: “Mua tất cả tư liệu về đám hồng nhan đó rồi gửi đến quầy hàng số 1 bên cạnh hòm thư phía tây của Tổ Long thành”.
Bị đâm ba nhát kiếm mà không chết: “Những ai là con buôn thì tự đi mà xem xét!”.
Người châu Phi da trắng: “Lúc tôi đứng trước cửa phó bản, nhìn thấy bang chủ Mục Thần Chi của Thánh vực đang ôm Xin đại hiệp dừng bước của Xuân noãn hoa khai”.
Tiểu yêu uống sữa: “… Tại sao không phải là ôm tôi!”.
Chanh ca ca: “Xin đại hiệp dừng bước nên cho chúng tôi một lời giải thích chứ nhỉ?”.
Bang chủ đại nhân nhất định là nộ khí ngút trời nên mới yêu cầu tôi giải thích trước bàn dân thiên hạ. Tôi hốt hoảng gõ bàn phím: “Hiểu lầm chút thôi, các bác ai về nhà nấy uống nước xơi trầu đi nhé! Hôm đó chẳng qua là đại thần kính già yêu trẻ nên mới đưa tôi đến phó bản”.
Em gái ngoan: “Đúng vậy, đến cửa phó bản ôm nhau một lát cũng là chuyện bình thường. Đại thần vẫn là của chúng ta”.
Phó bang chủ của Thánh vực cũng lên tiếng.
Không sáng bên đông thì sáng bên tây: “Các phi tử đợi được sủng ái quá nhiều. Nhưng có ai thấy đại thần của nhà chúng ta đã bóc tem phi tử nào chưa? Ngài cũng chưa từng ôm ấp ai cả”.
Quân vương run tay: “Một chân gác hai thuyền, sớm muộn gì thuyền cũng lật. Tội mà đại hiệp tán tỉnh Na Na tiểu thư đã rõ như ban ngày rồi còn gì”.
Na Na tiểu thư: “Ôi, tôi phải rời khỏi vùng đất đầy thị phi này”.
m mưu, rõ ràng là âm mưu. Thật đen tối. Tôi bị ném đá đến nỗi tối tăm mặt mũi, liền gửi tin nhắn cầu viện Mục Thần Chi nhưng đợi mãi không thấy hồi đáp. Cuối cùng tôi hết kiên nhẫn nói: “Đại thần, Thánh thượng, đại ca, cái chậu phân này to quá, tiểu nữ không có phúc tận hưởng rồi!”. Ngài hãy giữ lại để thưởng thức một mình đi!
Tô Na Na mặt dày chạy trốn đúng lúc lâm trận, tôi đành buồn rầu phóng đến cửa phó bản của tuyến 9. Phó bản ở U Minh hải nằm ở một hòn đảo nhỏ như lòng bàn tay, thi hài khắp nơi, kêu gào ai oán. Đại thần với tà áo trắng phấp phới ở giữa khung cảnh đất đá mù trời, sắc mặt thờ ơ. Những đệ tử của bang Thánh vực trên đầu đều có hình hai thanh đao, trừng mắt nhìn tôi.
Tôi lấy dũng khí đại hiệp, nói lớn: “Bang phái các ngươi có thời gian làm phần tử khủng bố, chém giết những người vô tội, sao chẳng ở nhà mà ăn no rồi đi tản bộ? Thử hỏi thiên lý ở đâu đây?”.
Cô gái bán thân: “Thiên lý cái con khỉ ấy! Đừng có ở đó làm bộ làm tịch nữa. Còn không mau quy hàng?”.
Máu tuôn muôn dặm trời Bắc: “Tôi nằm bẹp ở đây gần nửa tiếng rồi, kẻ nào hồi sinh lại đều bị chúng tiêu diệt. Tôi chẳng qua cũng chỉ hơi đẹp mã, tại sao ai cũng giẫm đạp lên tôi? Còn có kẻ phóng uế lên đầu nữa chứ. Hu hu, đại hiệp, cho dù có bị bắn lên sao Hỏa thì tôi cũng chúc hai người hạnh phúc đến đầu bạc răng long”.
Xin đại hiệp dừng bước: “Các người có chút lập trường giai cấp chút đi! Ta có chết cũng không xuống tay tàn sát đồng bào.”
Cá chết đuối: “Hận anh ta thì cứ lấy anh ta đi, lấy xong thì giày vò nhau đến chết”.
Chánh ca ca: “Vì hòa bình của thế giới, xin đại hiệp hôm nay hãy đến tẩm cung”.
Không biết Tô Na Na từ đâu chui ra, đứng trước Mục Thần Chi, nói bằng giọng buồn nôn: “Ôi, Mật Mật, tớ bằng lòng để người ta cưng chiều cậu đến khi cậu trở nên hư hỏng”.
Tôi ngửa mặt lên trời mà kêu than: “Ông Trời ơi, có kẻ vu cáo, bắt nạt, lăng mạ, cười nhạo, khinh thường, bán rẻ con, con phải xử lý thế nào đây?”.
Tô Na Na lập tức đáp trả: “Chỉ cần chà đạp, tàn phá, công kích rồi đưa anh ta tới cái chết, đến khi anh ta hạ hết vũ khí xuống là OK. Oh my Lady Gaga! Thần Chi, em bằng lòng để anh cưng chiều cậu ấy đến khi cậu ấy trở nên hư hỏng”.
“Na Na, tớ trù cho cậu lúc đi thi mang theo mười chiếc bút mà không có chiếc nào viết ra mực.”
“Thần Chi đại nhân có tấm lòng từ bi, nhất định sẽ mua cho tớ… với cậu mười một chiếc bút! Phải không?”
“Ai hãy đến niêm phong ngay cái miệng tép nhảy của đứa con gái này lại đi!” Tô Na Na, tớ thề là sẽ nhìn cậu bằng con mắt khinh thường.
“Cho bọn chúng được hồi sinh, cho mỗi người một trăm chín