Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vận Đào Hoa Của Tiểu Mật

Vận Đào Hoa Của Tiểu Mật

Tác giả: Bát Bảo Trang

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1342100

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2100 lượt.

sự thấy như có tuyết rơi giữa trời tháng Sáu. Liệu Tô Na Na có tin lời tôi giải thích hay không? Tôi thấp thỏm cưỡi hạc bay đến Tổ Long thành. Dưới ánh tịch dương đỏ như máu, Tô Na Na mặc áo với những đường nét chim loan đứng giữa vùng sáng. Khi cô ấy chầm chậm quay người lại, toàn thân tôi như bị gió táp đến thê lương.
“Lê Tiếu San được đưa vào bệnh viện kịp thời. Đến nay không có gì đáng ngại. Trưa nay cũng có người tung lên mạng những tấm hình chưa qua photoshop. Nhân vật trong ảnh chính là Liễu Vi Vi, chân tướng sự việc đã rõ. Những hình ảnh tối qua đăng lên cũng được gỡ xuống.”
Thật sự là sét đánh ngang tai. Sao giờ lại có cả cái tên Liễu Vi Vi xuất hiện? Mọi chuyện quả thật rối như tơ vò, tôi cũng chẳng có gan chạy trốn bởi nói dối là việc tôi không thể làm nổi. “Na Na, tớ chưa bao giờ muốn lừa dối cậu. Người trong bức ảnh thực sự là tớ…”
Tôi đem hết chuyện từ ngày quen Tần Niệm và những trải nghiệm trong suốt năm năm kể cho Tô Na Na. Những dòng chữ cứ liên tục nối đuôi nhau hiện lên màn hình. Đến lúc tôi kết thúc câu chuyện, cô ấy vẫn không đáp lại, chỉ giơ pháp trượng chỉ thẳng vào trán tôi.
Thật trớ trêu thay! Bản thân hèn nhát như vậy là điều tôi không thích, tại sao bây giờ lại yêu cầu người khác đón nhận mình chứ? Chúng tôi từng cùng nằm trên sô pha, đắp chung chăn, cùng nghe bài hát Ngày mai vẫn phải có người bầu bạn. Na Na nói, đã là bạn thì phải thân thiết đến khi hai đứa trở thành bà lão mà vẫn gọi tên nhau bằng những biệt danh.
“Nếu nói, tớ chỉ có cơ hội chọn một người thân thiết với mình đến già thì tớ sẽ chọn cậu. Đến khi già rồi, tớ vẫn sẽ gọi cậu là nữ vương, nếu cậu không muốn đáp lại thì chỉ cần nhìn tớ một cái là được.” Biệt danh nữ vương là do tôi đặt cho Na Na trong lần đầu chúng tôi gặp nhau. Lúc đó, Na Na quấn khăn lông dày giữa trời hè oi ả. Tôi nói đùa: “Cậu mà cưỡi thêm con báo đen nữa thì càng ra dáng nữ vương”.
“Thật đáng tiếc!” Pháp trượng của cô ấy đang áp sát tôi. Lạnh lùng!
Thế là hết sao? Tình cảm có thể sâu đậm nhưng biết làm sao được khi duyên ngắn ngủi.
Tôi buông từng vũ khí xuống. “Vũ khí của tớ, tặng hết cho cậu đấy. Sau này tớ sẽ không chơi game nữa.”
“Tớ không muốn một con thỏ trụi lông, bởi nếu ôm trong lòng thì sẽ chẳng khác gì bưng một món ăn.” Tiếng pháp trượng quay vút sang ngang. Máu của tôi bị giảm đi một nửa nhưng trong lòng lại khấp khởi như bay lên không trung. Cuối cùng cô ấy cũng đồng ý gọi tôi là thỏ!
“Á á. Nữ vương ra tay mạnh quá!”
“Chẳng phải đã thống nhất rằng không ngại phiền hà sao? Gặp chuyện gì cũng cho đối phương biết đầu tiên sao? Sao cậu luôn nghĩ đến việc chạy trốn trước khi nghĩ đến tớ?”
“Bỏ qua cho tớ đi!” Tôi quỳ gối, ngước đôi mắt ngấn nước lên, chủ động dâng hiến nụ hôn phục tùng.
“Bộ dạng thê lương quá!” Na Na liếc tôi một cái, thanh pháp trượng trong tay quay một vòng rất đẹp rồi thu vào đai lưng, ngón tay ngoắc ngoắc: “Lại đây cho nữ vương xem nào”.
Tôi chồm tới sà vào vòng tay Na Na, ra bộ rất ngoan ngoãn, còn hôn chùn chụt lên má cô ấy. Những người đi ngang thấy hai đứa con gái quấn quýt nhau như thế đều hoảng hồn.
Quân vương run tay: “Ôi cái thế giới xấu xa này! Tôi nhìn thấy hai nữ nhi của ban Xuân noãn hoa khai có gian tình ở ngay Tổ Long thành kìa”.
Tôi tiêu một đồng nhân dân tệ mua bộ mặt đỏ ửng. “Tôi xấu hổ đến nỗi đỏ bừng mặt lên rồi, giậm chân, xấu hổ chết mất.”
Na Na tiểu thư: “Haizzz, đại hiệp, nếu nhà ngươi phục tùng ta sớm thì có phải bây giờ ngồi mát ăn bát vàng rồi không? Mười ngón tay đeo mười cái nhẫn vàng năm lượng, vô cùng lấp lánh”.
Máu tuôn muôn dặm trời Bắc: “Tôi thương thầm nhớ trộm đại hiệp bấy lâu nay, giờ đây đau thương đã chất thành núi”.
Tôi và Tô Na Na phớt lờ những lời châm chọc của bàn dân thiên hạ, sánh vai ngắm cảnh mặt trời lặn ở Tổ Long thành, bỗng dưng có cảm giác thời gian dài đằng đẵng.
Tô Na Na nói: “Thần Chi thật tốt với cậu nhưng lại khiến Liễu Vi Vi phải thế chân làm tội phạm. Có điều, cô ta vốn là kẻ hám tiền, được một món lớn như thế cũng không thiệt thòi gì”.
Tôi sững sờ: “Sao cậu biết việc đó là do Mục Thần Chi làm? Tại sao anh ta lại giúp tớ?”.
Tô Na Na gửi biểu tượng mặt cười, cũng không đáp lại, bấy giờ trong mục trò chuyện của bang phái hiện lên lời kêu gọi của bang chủ đại nhân.
Chanh ca ca: “Đại hiệp và Na Na, mau đến cánh cửa phó bản cấp 89 ở U Minh Hải của tuyến 9 ngay! Bọn Mục Thần Chi đang thẳng tay chém giết như bị điên vậy. Đại hiệp có sức sát thương cao nhất, có thể đấu lại Mục Thần Chi. Na Na thì làm nhiệm vụ hồi sinh”.
Máu tuôn muôn dặm trời Bắc: “Tôi có chỗ nào đắc tội với đại thần chứ? Còn mọi người dựa vào cái gì để canh chừng ở cửa phó bản? Huống hồ, khi đến, anh ta chỉ chém có mỗi mình tôi thôi”.
Tôi và Na Na đều ngạc nhiên, Na Na nói: “Hình như vừa nãy trời Bắc nói muốn cậu đến xem, đại thần lên cơn ghen rồi”.
Chanh ca ca: “Mục Thần Chi của bang phái Thánh vực, anh ta sẽ đến cướp sạch, giết sạch quái của chúng ta. Người thuộc bang phái của anh ta lại thả quái hại người. Bây giờ cứ thấy