XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vận Đào Hoa Của Tiểu Mật

Vận Đào Hoa Của Tiểu Mật

Tác giả: Bát Bảo Trang

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1342099

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2099 lượt.

đang mặc. “Em xem có ví tiền trong đó không?”
“Ơ, không có. Làm sao bây giờ?”
Mục Thần Chi xoa cằm vẻ nghĩ ngợi, rồi nói nhỏ vào tai tôi: “Anh đếm đến ba. Em chạy theo nhé!”.
“Hả?” Tôi lấy tay che miệng. “Định ăn quỵt à? Nhưng chân em chạy không nổi. Hay anh cứ cõng em?”
“Anh cõng một cái mai trên lưng chẳng phải sẽ trở thành ba ba sao?” Mục Thần Chi không phân vân, nắm chặt lấy tay tôi, chau mày, nghiêm túc nói: “Sẵn sàng thì gật đầu”.
“Ừm ừm.” Tôi gật đầu như gõ trống. Vừa nghe thấy Mục Thần Chi đếm đến ba, tôi đã bị anh ta kéo tay phóng như bay ra khỏi nhà hàng.
Tiếng ve râm ran, những vòm lá bên đường xanh biếc, những lọn tóc bị gió thổi vướng trên khóe miệng. Mục Thần Chi điềm nhiên đứng chắn gió cho tôi, tay phải đặt lên vai, tay trái giúp tôi kéo những sợi tóc đó ra khỏi miệng, rồi khẽ gài chúng vào mang tai. Động tác rất thân mật nhưng không hề chướng mắt.
Tôi nhìn mặt đường bê tông trắng, hai bóng người đã in chồng lên nhau. Quay đầu nhìn vào nhà hàng, mới thấy đồng nhân dân tệ màu hồng phấn đã được đặt trên bàn, đang phấp phới theo gió. Tôi bật cười, anh ta hỏi: “Em cười gì?”.
Tôi không đáp, chỉ cười, anh ta cũng nhẹ nhàng cười theo.
Những ngón tay thon dài của Mục Thần Chi đặt trên vô lăng, tay áo được xắn cao đến khuỷu để lộ chiếc đồng hồ màu đen bạc, lấp lánh theo từng cử chỉ.
Gió luồn qua ô cửa vào trong xe. Mái tóc óng mượt của Mục Thần Chi, chiếc sơ mi màu đen và những giai điệu khẽ vang lên từ máy hát, tất cả khiến tôi liên tưởng đến hình ảnh của những thước phim đen trắng.
Tôi chăm chú nhìn rất lâu. Cảm giác rõ ràng giống như những thước phim đen trắng đang quay chầm chậm rồi bất chợt nhập vào một hình ảnh khác. Những đợt sóng biển mùa hè từng đợt xô bờ, chậm rãi, tràn ngập trái tim tôi.
“Cô gái. Trông anh thảm hại lắm hay sao? Cứ nhìn anh mãi thế thì em sẽ khóc đấy.”
“Ừm, không phải. Chỉ là em thấy anh giống…” Nhìn nghiêng, Mục Thần Chi rất giống Tần Niệm. “Anh họ Mục thật sao?”
“Thấy anh giống Tần Niệm hả? Khi rất nhớ một người thì nhìn thấy thứ gì, em cũng sẽ nhớ đến anh ta.”
“Cảm giác ấy rất không tốt. Con người vốn như vậy, rõ ràng biết là không nên mà vẫn không thể ngăn nổi bản thân nghĩ đến.” Tôi quay đầu đi, cảnh vật bên ngoài trở nên mông lung qua làn nước mắt.
“Thực ra em có thể khóc trong vòng tay anh, vờ như anh là anh ta vậy.” Mục Thần Chi nhìn về phía trước không chớp mắt rồi nhún vai. “Dù anh rất không muốn em phải giả vờ.”
“Anh đang tỏ tình sao?” Tôi hỏi, trái tim đập liên hồi.
“Em có thể xem là như vậy.”
Tôi không biết đáp lại ra sao bèn chuyển chủ đề: “Ồ, anh đổi xe rồi à?”. Cái gì cũng thay đổi, chỉ có “chiếc bánh quẩy” là vẫn còn. Vừa ngước lên, tôi bắt gặp ngay ánh mắt cười rạng rỡ của Mục Thần Chi.
“Chiếc lòng đỏ trứng vẫn còn rất mới mà.”
“Ừm. Không thích nữa thì đổi thôi.” Anh ta đáp không ngần ngại.
Sang Noir, loại siêu xe với số lượng ít ỏi trên thế giới sao có thể giống như quần áo, không thích là đổi ngay được? Vậy còn con người thì sao? Không thích là cũng có thể thay đổi dễ dàng như thế sao? Mục Thần Chi, xin lỗi nhé! Tôi không có hứng làm một thứ đồ chơi có hạn sử dụng, sống hay chết chỉ dựa vào cảm hứng của người khác.
“Em thích con lòng đỏ trứng đó lắm hả?”
“Ừm. Nếu lại thích thêm một ai đó thì em sẽ thích người đi con lòng đỏ trứng. Nhưng anh đã bán nó rồi còn gì.” Tôi phải thừa nhận, mỗi lần nhìn vào đôi mắt của Mục Thần Chi, trong lòng tôi lại hoài nghi phải chăng nó có ma thuật. Chỉ cần một ánh nhìn cũng có thể khiến tim ta loạn nhịp.
Nhưng đó chỉ là những rung động thoáng qua. Những sự kích động hơi điên loạn của thời niên thiếu sẽ không tái diễn nữa. Tôi chỉ phạm phải có một lần mà đã đau đến tê dại. Vậy nên không thể ngốc nghếch thêm lần nữa.
Giọng nói của Mục Thần Chi không chút xúc động: “Em đã từ chối anh”.
“Anh có thể coi như thế.” Tôi học theo giọng điệu lạnh lùng của anh ta. Vừa quay mặt lại, tôi đã bắt gặp ánh mắt tươi sáng của anh ta. Tôi bỗng chốc giật mình, hoảng hốt như mình vừa bị những con dao găm chặt vào ghế, không thể nhúc nhích, không thể trốn chạy.
“Ưm… Mục Thần Chi, anh đã có tất cả. Trên đời này, chắc chắn không có việc gì có thể khiến anh buồn nhỉ?”
“Trái tim không tuân lệnh chủ nhân lại đi yêu một người không nên yêu; không thể kiểm soát được tình yêu dành cho một cô gái không yêu mình, tất cả đều là chuyện khiến người ta buồn lòng.”






Quyết chí đến cùng
Khi nào anh muốn kết hôn chớp nhoáng,
Thì trước tiên, xin hãy giúp em tìm một người đàn ông tốt.
Đừng hạnh phúc một mình rồi lãng quên em,
Không cần biết phải chăng chân trời chia hai ngả,
Cửa sổ hộp thư thoại “tinh” một tiếng.
Na Na tiểu thư: “Cậu lên ngay bục ở chính giữa Tổ Long thành cho tớ, tớ cần phải dạy dỗ cậu ra trò mới được”.
Diễn đàn vẫn chưa tắt sóng thì đã hiện lên hình ảnh của Lê Tiếu San bị quất roi đến mức sống dở chết dở, lại thêm khuôn mặt đầy mê hoặc của Thiệu Bỉnh Hàm. Tôi thật