Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vận Đào Hoa Của Tiểu Mật

Vận Đào Hoa Của Tiểu Mật

Tác giả: Bát Bảo Trang

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1342163

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2163 lượt.

em mà cất tiếng hát thì ma quỷ cũng phải khóc, còn không mau về chỗ cũ ngủ đi!”.
“Ôi ôi ôi, ma quỷ mà khóc thì ồn ào lắm, làm sao tớ ngủ được? Các người ở đây ăn uống, nghỉ ngơi tưng bừng hoa lá rồi phỉnh nịnh bổn cung đi ngủ sao?” Tôi kéo tay Tô Na Na đến một góc phòng uống bia.
“Thỏ con!” Tô Na Na kéo tai tôi, nghiến răng nghiến lợi nói: “Diễn có vui không?”.
Lộ liễu thế sao? Học kỳ này, môn Diễn xuất của tôi trượt chắc rồi.
“Tớ nghĩ kẻ sáng tạo ra từ vui vẻ nhất định là tâm thần phân liệt! Con người sao lại phải vui chứ? Có thể vui được không? Càng vui nhiều thì càng chết sớm!” Tôi lay mạnh vai Tô Na Na. “Vẫn còn cậu hiểu tớ! Có tri âm ở đây thì sẽ không ngại ca bài về ánh mặt trời mùa xuân nhỉ! Không uổng công tớ thân với cậu!”
“Xì, rõ ràng là tim đau đớn đến muốn chết lại còn ở đó mà mạnh mồm. Cậu nên sống thật với lòng mình! Đừng có học đòi người khác làm ông lớn nữa!”
“Cái hay của việc làm ông lớn là hễ ai mà cãi nhau trước tiên đều tới hỏi ông lớn một tiếng. Tớ không phải đồ ngốc đâu nhé!”
Không biết tôi đã uống bao nhiêu mà mềm nhũn người, ngã vào lòng Tô Na Na, còn ngẩng đầu lên hôn vào cổ cô ấy nữa. Tô Na Na sợ đến nỗi túm chặt lấy cánh tay tôi, kêu thất thanh: “Ôi cha mẹ ơi, bổn vương vẫn chưa yêu đương gì, sao có thể bị một đứa con gái sàm sỡ thế này?”
“Cậu không yêu tớ nữa à?”
Tô Na Na đẩy tôi sang một bên. “Phó Tiểu Mật. Nếu cậu buồn lòng thì cứ can đảm mà khóc thật to vào, chứ đừng có vật và vật vờ như kẻ sắp chết thế. Nhìn mà phát ớn!”
“Tớ khóc cái gì? Tớ không buồn. Cậu có biết cảm giác bị moi tim nó như thế nào không?” Tôi chỉ vào lồng ngực mình. “Chỗ này này, chỗ này trống hoác rồi. Trống hoác rồi! Sao cậu không vào đó mà lấp đầy?”
“Trái tim cậu rỗng rồi thì tớ còn vào ở làm gì? Tớ có ngốc đâu, nơi trống hoác như thế mà bắt tớ ở một mình thì cô đơn lắm.”
Tôi say đến mức nói huyên thuyên: “Chẳng phải vẫn còn một đống mảnh vỡ trong đó sao? Vỡ ra rồi còn rất đẹp, long lanh, trong suốt. Kim cương hay nước mắt đều không đẹp bằng. Cho nên tim tớ, vẫn luôn đầy ắp.”
“Chứ không phải là Mục Thần Chi đi vào, lấy những mảnh vỡ ấy xây thành tòa lâu đài thủy tinh à?”
“Đủ rồi đó, cậu nghĩ anh ấy ở trong đó làm gì? Đó là thương hại, thương hại, cậu hiểu không? Thương hại nên cưng chiều, tớ cũng chỉ như một con chó, con mèo được một bé gái nuôi thôi. Không có ai yêu tớ cả, dù một người cũng không! Ha ha.”
Tôi choài người trên bàn mở bia, cứ tưởng chai rỗng nên ghé mắt nhòm vào miệng chai xem thế nào. Ai ngờ bia lạnh bất chợt phun ra, tôi nhắm mắt lại, lông mày, lông mi, khắp mặt đều là bọt bia. Đến cả hơi thở cũng nồng nặc mùi bia. Tôi không kìm được nên ho sù sụ.
Đúng là khốn kiếp! Lạnh quá!
“Em yêu!” Chất giọng trầm của Mục Thần Chi từ đỉnh đầu tôi vọng xuống, nghe thật êm tai nhưng tôi lại không nhận ra.
“Mau lôi con thỏ này về nhà đi, đợi lát nữa men rượu càng ngấm thì chắc nó lại đi cắn bừa người ta mất.” Tô Na Na nói.
“Phiền em quá!” Mục Thần Chi lịch sự xin lỗi, rồi dang tay ôm tôi mấy lần nhưng đều bị đẩy ra. Tôi túm chặt lấy cánh tay Tô Na Na không rời, lắc đi lắc lại.
“Anh ta hay bóp cổ tớ, đeo cả xích chó lên cổ tớ nữa. Tớ không đi với anh ta đâu, cậu không cần tớ nữa sao?”
“Thứ đại thần đeo cho cậu là huy chương đấy.”
Tôi nghe nhầm “đại thần” thành “đại vương”, liền dang hai tay chạy đến ôm Mục Thần Chi, rồi lắp ba lắp bắp: “Đại vương, có mang đồ ăn đến không?”.
Tô Na Na bật cười. “Này, yêu tinh, đại vương nhà ngươi đã bắt sống được Đường Tam Tạng, mau mau về ăn thịt đi.”
Mục Thần Chi khẽ cười rồi rút khăn tay lau mặt giúp tôi. Mắt tôi không còn cay nhưng mọi thứ vẫn mơ hồ quá, chỉ thấy một đôi mắt rất đẹp hiện lên mờ ảo, ánh mắt đưa tình nhìn tôi, giống hệt đôi mắt của người đã cứu tôi năm ấy. Tôi chồm tới, cắn vào môi dưới của anh ta. Anh ta không né tránh mà choàng tay ra sau ôm tôi, hôn mãnh liệt. Răng môi chạm nhau, thở mạnh, nồng nhiệt ròi dần biến thành một cuộc chiến, không ai chịu thua ai. Trong miệng, đã bắt đầu có vị tanh của máu, nhưng không ai muốn dừng lại.
Một tay Mục Thần Chi vòng qua eo tôi, tay còn lại vuốt những sợi tóc lòa xòa trước trán cho tôi, đôi mi như chạm hẳn vào má tôi, anh ta ân cần nói: “Em yêu, chúng ta về thôi, được không?”.
“Vâng.” Tôi ngoan ngoãn gật đầu, nép vào người Mục Thần Chi và hít thở mùi hương dịu nhẹ phả ra từ cơ thể anh ta. Bỗng nhiên, tôi muốn ôm chặt hơn nữa.
Về đến khách sạn, Mục Thần Chi giúp tôi cởi giày, tắm táp. Làn nước ấm dội khắp người khiến toàn thân thư thái đến khó tả. Giọng nói của Mục Thần Chi nhẹ nhàng như men rượu khiến người ta say. Đôi mắt sâu thẳm, chỉ cần một ánh nhìn cũng khiến người ta cảm thấy bản thân yếu đuối. Đôi môi anh ta khẽ cười, không giống âm điệu tao nhã, nhẹ nhàng mà các mỹ nữ gảy cổ cầm, mà giống như bản độc tấu cảm động lòng người nhất được phát ra từ tiếng đàn Gibson, sang trọng, mê hoặc, đúng là một kiểu mê hoặc lòng người bất ngờ, đẹp đẽ.
Tôi không biết mình lấy ở đâu ra sự ngang tàng hoang dại, liền kéo mạnh cánh tay Mục Thầ