Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vận Đào Hoa Của Tiểu Mật

Vận Đào Hoa Của Tiểu Mật

Tác giả: Bát Bảo Trang

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1342162

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2162 lượt.

cô ta thực sự sắc bén. Thái giám, ha ha… Lúc đó, thực sự anh chỉ muốn bóp cổ cô ta nhưng em nói đó là bạn thân nhất của em nên anh bằng lòng cho qua mọi chuyện. Anh luôn cố nén giận. Rồi em chạy đến ôm cổ anh nói muốn ăn kem, em có biết lúc đó, anh vui như thế nào không? Em chưa bao giờ nũng nịu anh, chưa bao giờ đòi anh mua cho thứ gì. Lúc đó anh nghĩ, em muốn ăn nhiều hay ít đều được, chỉ cần em thích, anh có thể mua hẳn máy làm kem về để ngày nào cũng làm kem cho em ăn. Lúc ra đến cửa thì gặp Tần Niệm, em khó khăn lắm mới nở được nụ cười nhưng vừa nhìn thấy anh ta là em đã không nhấc nổi bước chân, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, Sở Mộng Doanh nói gì em cũng cười, kiểu cười còn khó coi hơn cả khóc. Khi họ đi rồi em nói đi xem phim và quên béng luôn chuyện ăn kem. Anh thật ngốc, hóa ra không phải em muốn ăn kem mà chỉ là em buột miệng nói thế. Cũng giống như chiếc gối in hình con thỏ, em nói nó đáng yêu, anh tưởng em thích nên lúc đi công tác, dù bận thế nào anh cũng cố gắng mua về cho em. Nhưng mua về rồi thì em còn chẳng thèm nhìn lấy một cái, hóa ra em không thích và không muốn có nó. Hóa ra niềm vui lớn nhất của Mục Thần Chi này lại là những lời em tiện miệng nói ra. Còn anh, anh như thằng ngốc, luôn xem đó là những điều rất quan trọng, dù vất vả để thực hiện những lời nói đó nhưng vẫn thấy hạnh phúc. Trên đường về, em tựa vào cửa xe ăn kem và nhìn ra ngoài cửa, anh biết em đang khóc, cũng như lần gặp Tần Niệm ở nhà hàng, em luôn nắm chặt chiếc điện thoại anh ta tặng em, cả con thỏ trên chiếc dây đeo đã trụi lông vì giặt nhiều mà em vẫn không nỡ vứt. Thế mà tại sao những đồ anh tặng, em chưa từng ngó tới dù chỉ một lần? Nếu lúc đó em dựa vào anh mà khóc thì anh cũng không buồn đến thế. Trong trái tim em, anh rẻ mạt đến vậy sao? Lúc khóc, em cũng không muốn để anh thấy. Ban đêm ngủ em gặp ác mộng mà vẫn không ngừng gọi tên Tần Niệm. Anh lúc ấy thật sự muốn bóp chết em. Tất cả em đều không biết, đúng không? Đêm nào em cũng gặp ác mộng, đêm nào em cũng gọi tên anh ta. Em có biết, nằm ngủ cạnh em, anh có cảm giác gì không? Lúc tắm xong em nhìn thấy anh mà sợ đến nỗi vấp ngã tím chân cũng không dám kêu. Anh đến ôm em, cũng chỉ muốn dành cho em chút an ủi, vậy mà em lại tránh anh như tránh bệnh dịch, ánh mắt vừa lạ lẫm vừa hoảng sợ. Em có biết cảm giác của anh lúc đó như thế nào không?”
Mục Thần Chi càng nói thì giọng càng trở nên khản đặc. Tôi vẫn ngồi ngây ra đó, như có một chiếc giũa không ngừng mài đi mài lại trong cổ họng, ngay cả việc hít thở cũng trở nên đau nhói. Tôi không thể thốt nên lời.
“Anh và em ở bên nhau hằng ngày nhưng rốt cuộc vẫn chỉ là hai kẻ xa lạ. Anh muốn nhân cơ hội đi công tác, có thể bình tĩnh lại. Rõ ràng em biết anh giận mà cũng không hề gọi cuộc điện thoại nào, tin nhắn cũng không, anh thấy chán nản vô cùng. Trước đây mỗi khi họp hành anh đều tắt máy nhưng mấy ngày ấy anh bật máy suốt ngày. Anh không thể kiểm soát được bản thân nên luôn đợi tin em. Cuối cùng em cũng nhắn tin đến, không phải nói nhớ anh mà là em đói rồi. Ồ! Hóa ra lúc nào đói em mới nhớ đến anh, thế thì em cứ đói chết đi cho xong. Những hễ nghĩ đến bộ dạng em ôm bụng kêu đói thật đáng thương, anh lại mềm lòng. Dù sao thì em chưa bao giờ nói lời ngọt ngào với anh, lúc gọi anh thì gọi đầy đủ cả họ lẫn tên. Anh ghét nhất là khi em gọi tên anh! Còn hai ngày nữa cuộc họp mới kết thúc nhưng anh sợ em đói quá thì dạ dày sẽ đau nên anh trả lời tin nhắn của em luôn và đáp máy bay quay trở về. Vừa bước vào nhà thấy phòng tối om, em không có nhà, thế là anh vội nấu canh gà đợi em về. Em đã về muộn, còn thản nhiên nói với anh là đi hẹn hò. Lúc đó, anh thật muốn tét cho em mấy cái vào mông, em có biết không? Sau đó em nhắc đến cô gái họ Lã hay họ Mao gì đó, anh và cô ta chỉ cùng ăn có một bữa cơm chứ không hề có gì hơn thế. Tuy em vô cớ gây sự với anh nhưng trong lòng anh vẫn thấy vui. Em ghen, nghĩa là dù ít dù nhiều cũng để ý đến anh. Hôm đó anh còn sốt nhẹ nhưng sợ em buổi sáng dậy muộn không kịp đi cùng lớp nên đã thức cả đêm để có thể gọi em dậy đúng giờ. Em đã không lời cảm ơn, lại còn trù ẻo anh lái xe sẽ gặp nạn. Em mong anh chết đến thế sao? Em thử nghĩ mà xem, có lúc nào mở miệng mà em không nói những lời không đau lòng? Anh luôn cho là em lỡ miệng. Nhưng lớp em đi dã ngoại, ai cũng có bạn trai đi cùng, thế mà em không cho anh đi, lại còn không rủ anh lấy một lời. Anh có phải là người không hiểu chuyện đâu. Còn em thì sao? Một chữ cũng không nói, còn tìm cách lảng sang chuyện khác. Anh làm mất mặt em sao? Không đáng để đi cùng em sao? Em ruồng bỏ anh, em sợ anh sẽ làm kỳ đà cản mũi em với Tần Niệm sao?
Tôi dù có trăm cái miệng thì cũng không thể giải thích được gì. Đôi khi người nói vô tình khiến người nghe hiểu sai. Huống hồ tôi lại là người nói năng thiếu suy nghĩ, giải thích thì có ích gì chứ?
“Khi em đi rồi anh phải vào viện truyền nước, thấy vợ người ta mang cơm mang cháo đến thăm chồng, anh bỗng cảm thấy từng giọt nước truyền vào cơ thể anh mỗi lúc một giá lạnh. Phó Tiểu Mật, đến một ly nước uống, em