Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vận Đào Hoa Của Tiểu Mật

Vận Đào Hoa Của Tiểu Mật

Tác giả: Bát Bảo Trang

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1342152

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2152 lượt.

hần Chi mím môi, giọng nói pha chút giận dỗi.
Về đến khách sạn, Mục Thần Chi vẫn làm mặt lạnh, cái lạnh toàn thân toát ra khiến nhiệt độ trong phòng xuống thấp, anh ta còn phớt lờ cả những câu nói của tôi.
“Anh tức gì chứ? Người bị tổn thất nhan sắc là em chứ đâu phải anh.” Tôi cắn một miếng gãy đôi thanh sô cô la, khẽ lẩm bẩm: “Anh dựa vào cái gì mà cắt đứt chương trình dã ngoại của em chứ? Em mới là người đạo diễn, còn anh chỉ là thân quyến đi cùng thôi”.
“Cạch” một tiếng, có thứ gì đó bị bẻ gãy. Mục Thần Chi đứng dậy đi ra khỏi phòng, bước đi dứt khoát, rồi đóng cửa đánh rầm khiến lỗ tai tôi cũng bị chấn động. Chiếc điều khiển ti vi để trên bàn đã bị gãy đôi, trong đầu tôi hiện lên ánh mắt và hành động lạnh lùng, hoang dại của anh ta tối qua, lúc đó anh ta làm tôi sợ đến nỗi run lẩy bẩy. Tôi thề rằng, từ giờ sẽ không nhỏ to cằn nhằn nữa mà có giận dữ đến đâu cũng sẽ bấm bụng chịu đựng.
Bảy giờ tối, tôi đói cồn cào, mở cửa ra thì nhìn thấy Mục Thần Chi đang đứng tựa vào tường, hành lang tối om, cả thân hình anh ta hiện lên âm u lạnh lẽo như hồn ma, tôi sợ hãi hét lên một tiếng. Không biết anh ta đang nghĩ gì mà bị tiếng hét thất thanh của tôi làm cho giật nảy mình, bàn tay run lên khiến điếu thuốc rơi xuống cháy sém một lỗ nhỏ trên ống quần.
Đầu thuốc vương vãi khắp sàn, tổng cộng là sáu mươi điếu. Tôi cứ tưởng Mục Thần Chi đã tức giận bỏ đi đâu đó, không ngờ lại đứng ngoài này hút thuốc. Anh ta không ngừng lấy tay phủi bụi thuốc bám trên quần, bộ dạng có chút nhếch nhác. Thấy đôi mày của anh ta chau lại, tôi bỗng muốn chạm vào để xoa dịu nỗi kích động nhưng lại không dám.
Tôi đang thấp thỏm đợi giông tố ập xuống thì Mục Thần Chi bỗng nắm tay tôi, khóe miệng nhếch lên nụ cười, đôi mắt ẩn chứa ánh sáng lóng lánh của hồ nước đen, giọng nói điềm đạm pha chút âu yếm, như kiểu ban nãy không có chuyện gì xảy ra vậy: “Đói rồi phải không? Để anh đưa em đi ăn tôm càng chiên bột”.
Từ tối hôm đó, tôi và Mục Thần Chi như hình với bóng. Người ngoài nhìn còn tưởng bọn tôi bị dính keo, chỉ có tôi là thừa hiểu nỗi đau bên trong, ngay cả đi vệ sinh cũng có kẻ theo vào. Thế không phải là đau khổ sao?
Giữa hai chúng tôi dường như cũng có những thay đổi rất nhỏ. Mục Thần Chi trở nên hay cáu giận, tôi không chỉ một lần nghe anh ta quát tháo cấp dưới qua điện thoại, giọng nói khô khan, vẻ mặt căng thẳng, nhưng cứ nhìn thấy tôi thì lập tức cười tươi như hoa. Tôi lo lắng Mục Thần Chi đưa tôi đi dã ngoại để lỡ dở việc của công ty nên bảo anh ta về trước. Tôi còn chưa nói hết câu thì anh ta đã ném thẳng điện thoại ra ngoài cửa sổ khiến tôi sợ ngẩn người, không dám nói thêm lời nào nữa.
Đêm cuối cùng tại bãi Kim Sa, lớp tôi tổ chức đốt lửa trên bãi cát. Tần Niệm và Sở Mộng Doanh ngồi tít phía xa, chỉ nhìn thấy hai cái bóng đen. Cơn gió thổi đến, Tần Niệm liền cởi áo khoác của mình khoác cho Sở Mộng Doanh. Hai người họ yên lặng ngồi bên nhau ngắm biển, như có thể cùng nhau đi đến cùng trời cuối đất.
Tần Niệm rốt cuộc vẫn yêu cô ấy.
Tình yêu là như thế đấy, dù cho có hợp hợp tan tan đến mức long trời lở đất. Lần thứ nhất chia tay không nổi, rồi cứ giằng co trong một thời gian dài, kết quả là không thể dứt tình.
Chỉ cần một phút xao lòng là trái tim lại bị sương lạnh bao phủ. Tôi cầm cây pháo bông trên tay, máy lửa vừa bật lên đã bị gió thổi tắt. Mục Thần Chi bỗng tiến đến từ phía sau, nhẹ nhàng ôm lấy bờ vai tôi. “Ngốc ạ, đứng trước gió sao mà châm được hả?”
“…” Anh ta lấy áo khoác trùm cho tôi, rồi đứng chắn gió, kéo tôi cùng khom người xuống, một tay che lấy ngọn lửa nhỏ màu xanh, cảm giác thật ấm áp.
Tôi đứng phía trước, tựa đầu vào lồng ngực Mục Thần Chi. Chất liệu chiếc áo khoác của anh ta hơi lạnh nhưng mặc lâu sẽ ấm dần lên. Anh ta nắm tay tôi từ phía sau, trong tay tôi vẫn cầm cây pháo bông, những bông hoa lửa sáng trắng cháy tí tách. Ánh lửa phản chiếu trong ánh mắt, nhỏ bé nhưng lại sáng ngời.
Chúng tôi cứ đứng như vậy rất lâu trong bóng đêm, dù gió có lớn thế nào thì tôi cũng không thấy lạnh.
Có người hất bên đống lửa, có người đứng trước biển hò hét: “Hãy yêu đi, yêu như chưa từng biết đau thương. Hãy nhảy múa, nhảy như không có ai đang thưởng thức. Hãy làm việc, làm việc chăm chỉ như không cần biết đến tiền là gì. Hãy sống, sống như đang trải qua ngày cuối cùng của thế giới.”
Những tiếng cười nói bên bờ biển bỗng im bặt, chỉ còn tiếng lửa hòa cùng sóng biển. Dường như trong khoảnh khắc, những đau thương man mác nhuộm vào cả những ngày cuối hạ.
Thuở nhỏ, chúng tôi cũng từng đốt pháo bông, chủ đề của những câu chuyện toàn là Tết gom được bao nhiêu giấy kẹo, nhận được bao nhiêu lì xì. Bắt đầu từ bao giờ, chúng tôi lại muốn hét lên thật lớn để chứng tỏ mình đang vui? Câu chuyện luôn xoay quanh tình yêu và công việc. Chúng tôi thường khao khát thứ nào thì sẽ không có được thứ đó, ngay cả việc muốn vui vẻ một chút mà cũng thấy khó khăn quá, chỉ cần một bàn tay giơ lên cũng đủ khiến ai đó buồn.
Hóa ra, chỉ là bởi vì chúng tôi đều đã trưởng thành.
Hóa ra, trong không k