Mong Sao Cuộc Đời Này Chưa Từng Gặp Anh
Tác giả: Bát Bảo Trang
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1342161
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2161 lượt.
ói với tôi lời nào ngoài tiếng thở nặng nề. Điếu thuốc kẹp trong tay cũng đã cháy thành một đoạn tàn dài rồi rơi xuống mà anh ta không hề hay biết. Một lúc sau anh ta mới lên tiếng: “Tối qua, em coi tôi là ai?”
Tôi chợt rùng mình, phải chăng tối qua tôi đã nói nhảm điều gì? Rất lâu sau, tôi mới cố gắng trả lời rất khẽ: “Mục Thần Chi”.
Mục Thần Chi cười nhạt như mỉa mai khiến đầu óc tôi mụ mẫm. Tôi hoảng loạn với tay bật đèn.
“Đừng bật đèn.” Anh ta dụi điếu thuốc vào gạt tàn và ra lệnh.
Khói thuốc trắng bay lơ lửng rồi tan biến, Mục Thần Chi mới đủng đỉnh cất lời với giọng mỉa mai sâu cay: “Em rất thích gọi thẳng tên tôi.”
Tôi không đoán được ẩn ý sâu xa của Mục Thần Chi, nhưng tôi biết chắc chắn là anh ta không tin câu trả lời ấy. Nếu đã không tin thì tôi có giải thích thế nào cũng vô ích.
Không khí trong phòng trở nên lạ lẫm, mọi vật như phủ lớp sương mù, ngay cả lòng bàn tay cũng đẫm mồ hôi lạnh. Tôi cắn chặt môi dưới, ngón tay không ngừng chà vào lòng bàn tay, vừa ẩm ướt vừa nhớp nhúa.
“Em có biết là mỗi khi em căng thẳng thì sẽ cắn môi dưới không?” Giọng nói Mục Thần Chi bay bổng, tựa như anh ta đang nghĩ đến chuyện gì đó rất ấm áp, lãng mạn nhưng lại mệt mỏi vô cùng, ngữ điệu rất nhẹ: “Lần đó gặp em, em cũng trong bộ dạng như thế này, mặc chiếc xường xám màu mật ong, cứ đứng ngây ra khi nhìn thấy anh, cúi đầu, cắn môi dưới. Lúc đó, anh cảm thấy em giống… giống như cây ngọc lan, nở những cánh hoa trắng hồng trong ánh mặt trời, nho nhỏ, trăng trắng, cứng cáp, rất mạnh mẽ”.
“Cô gái anh thích phải giống như một cái cây, phải mạnh mẽ.” Câu này, Thiệu Bỉnh Hàm cũng từng nói với tôi.
Thế mà tôi không biết rằng Mục Thần Chi có thể nói những lời văn vẻ như thế. Một câu nói được phát ra từ miệng hai người lại đem đến cho ta những cảm giác hoàn toàn khác nhau.
Mục Thần Chi tiếp tục thủng thẳng nói: “Trong game, em là một đại hiệp mồm miệng sắc sảo cùng một chút ngốc nghếch xông pha. Lần đầu tiên gặp, em đang cãi nhau với Thiệu Nhị, lúc giận dữ, em sẽ phồng mồm trợn mắt, Thiệu Nhị bị em làm cho bực tức đến nỗi phải bỏ đi, vậy mà anh ta vẫn lải nhải với anh rằng có một cô bé dễ thương như chú thỏ con. Trong hôn lễ của Tiêu Hàn Ý, em bị người ta mắng chửi thậm tệ, thế mà chỉ biết đứng ngây ra đó không đáp trả. Rõ ràng khi ấy em rất đau khổ, nước mắt rưng rưng nhưng vẫn cố mỉm cười, bộ dạng thật khiến người khác đau lòng. Lúc em kể về Tần Niệm, trong đáy mắt toàn là ánh buồn, nhưng khi nhắc đến những kỷ niệm hồi cấp ba, nét mặt của em lại rất phấn khởi. Anh không hiểu, rốt cuộc, sự ngọt ngào như thế nào mà có thể khiến em lần đầu gặp đã yêu và ngưỡng mộ anh ta đến vậy. Cho dù em luôn bị tổn thương nhưng vẫn nhớ đến anh ta, khi nhắc đến anh ta, em luôn mỉm cười, nụ cười chứa đầy nước mắt. Nếu anh là người đó, anh không dám đảm bảo rằng cả đời sẽ không làm em khóc nhưng ít nhất anh sẽ không để em cười trong nước mắt như vậy. Anh cứ tưởng, anh tốt với em, che chở cho em thì ít nhất có thể giúp em vui hơn trước đó. Ở bên anh, em có thể mặc sức thể hiện bản thân một cách chân thực nhất, muốn khóc thì khóc, muốn cười thì cười. Giống như trước đây, có chút bốc đồng liều lĩnh, nếu yêu ai thì sẽ mạnh dạn theo đuổi, vẫn có thể cười khi bị tổn tương, em có thể cười khi ở bên Tô Na Na nhưng những lúc ở bên anh, nụ cười của em lại rất khiêm tốn, làm gì cũng phải suy trước tính sau. Có phải anh đã khiến em sợ hãi, khiến em ngay cả nói chuyện cũng phải cẩn thận dè chừng?”.
Tôi thừa nhận, tôi sợ Mục Thần Chi, nhưng sự sợ hãi ấy không hề ác ý.
“Có lúc em giận anh, nói năng không nghĩ đến cảm giác của anh, anh có tức mấy cũng cố kiềm chế, cố gắng mỉm cười với em. Anh nghĩ rằng, mình bằng này tuổi rồi, đi tức giận với một cô bé thì có ích gì? Có khi em nhìn vào mắt anh mà sợ đến nỗi cả ngày không dám nói chuyện, thấy vậy anh rất đau lòng. Anh dọa em để làm gì chứ? Anh chỉ biết cười, chịu đựng để tất cả qua đi. Em có thế nào, anh cũng vui vẻ chiều chuộng nhưng em lại không hề cảm kích. Em từng nói với Tô Na Na: Có một thứ mà cậu nỗ lực thế nào cũng không có được, rồi đúng lúc buồn bã lại đùng đùng xuất hiện thứ khác mà cậu không muốn, cho dù nó có là hàng cực phẩm thì cậu vẫn… Mục Thần Chi ngừng lại giây lát. “Em có biết câu nói đó làm tổn thương người khác không? Ngay từ đầu anh đã biết em không yêu anh nhưng anh có thể đợi. Anh nghĩ, anh sẽ đợi em đến cùng, một ngày không được thì hai ngày, hai ngày không được thì hai năm. Sẽ có lúc em quay đầu nhìn anh. Không phải ngoài Tần Niệm ra em không còn ai khác, em còn có anh. Nhưng tất cả những thứ anh cho em, em không cần thì đã đành, lại xem nó như thứ thừa thãi, thậm chí ghét bỏ. Anh càng đối tốt với em thì càng khiến em buồn sao?”
Khóe mắt của anh ẩn chứa cả nỗi buồn đau. Tôi nhìn thế mà cổ họng cũng trở nên khô đắng, tay cứ nâng cốc lên mà quên cả việc uống nước. Tôi có lỗi, nói năng thiếu suy nghĩ, tôi vô tình bạc nghĩa, tôi thật sự đã sai thì còn gì để nói nữa chứ?
“Hôm ấy, khi tức giận, Tô Na Na còn nói những lời khó nghe với anh, lời nói của