Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vận Đào Hoa Của Tiểu Mật

Vận Đào Hoa Của Tiểu Mật

Tác giả: Bát Bảo Trang

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1342156

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2156 lượt.

y?” Thiệu Bỉnh Hàm vội giằng lấy điều khiển, các ngón tay đang ấn vào điều khiển thì bỗng tiến lại gần tôi. “Nếu em thấy trong lòng ấm ức thì anh cho mượn bờ vai nè, có điều, thổ lộ tâm tình cộng thêm nói chuyện, chi phí gấp đôi.”
“Cầm lấy đi, không phải trả lại.” Tôi lấy đồng xu một tệ trong hộp đựng đồ trên mặt bàn rồi ném cho anh ta, thấy nụ cười gian xảo cùng vẻ mặt vô cùng thông cảm của anh ta, tôi đành giải thích: “Mục Thần Chi chính là vệ tinh, em muốn ngồi lên cũng chẳng được, điều này em hiểu rất rõ. Em thấy cô gái này không đẹp bằng cô người mẫu mà lần trước tạp chí đã đăng, con mắt của anh ta càng ngày càng kém rồi.”
“Từ trước đến nay, con mắt của Mục Thần Chi vẫn kém thế mà, hai cái màn thầu nhỏ của em chắc chắn không thể ngon bằng hai cái bánh bao của người ta rồi.”
Anh ta vừa nói vậy, tôi liền đưa hai tay lên che ngay lấy phần ngực theo phản xạ. Mặc áo cỡ 34 mà vẫn còn nhỏ sao? Chẳng phải bây giờ các cô gái toàn đi bơm ngực sao? Tôi mà đi bơm thì giống họ ngay thôi mà!
Thoáng liếc qua thấy ánh mắt anh ta có vẻ kỳ quặc, tôi biết ngay là mình bị mắc mưu. “Đồ con heo nói lời xằng bậy, mau cút đi.”
“Làm gì mà to tiếng thế nhóc? Anh chỉ khen nhóc có vẻ đẹp tiềm ẩn thôi mà!”
“Vẻ đẹp tiềm ẩn giống như con bướm được cuốn kỹ trong vỏ bọc xấu xí của con nhộng, cho dù nhìn kỹ đến mức nào thì cũng chỉ nhìn thấy vẻ xấu xí mà thôi, ai mà thèm quan tâm bên trong lớp vỏ bọc ấy có một con bướm xinh đẹp lộng lẫy đang chờ ngày bay ra chứ!”
Thiệu Bỉnh Hàm ôm hai cánh tay, liếc nhìn tôi, đôi mắt hoa đào như có luồng điện, “Anh không hề chờ đợi điều đó, cái bánh bao đó quá hư vô, cánh đàn ông chỉ thích màn thầu nhỏ thôi. Em không biết hả?”
“Làm ơn gác cái miệng lẻo mép của anh sang một bên cho em nhờ! Trái tim của em đã sớm tan nát như nhân sủi cảo rồi, không còn hơi như mà để anh vui đùa nữa đâu.”
Thiệu Bỉnh Hàm “hứ” một tiếng, khuôn mặt tuấn tú hiện lên nụ cười tự chế giễu. “Anh nói hết bọt mép rồi mà có người vẫn giả ngây giả ngô coi như không thấy. Ai ngốc chứ? Chỉ có anh thôi, người ta luôn chẳng coi anh ra gì, thế mà anh lại toàn làm điều có lỗi với người ta, giờ anh có đau đến chết cũng là đáng đời.”
Thấy anh ta đổ hết khoai tây chiên ra bàn rồi dùng ngón tay nghiền nát, trong lòng tôi chợt cảm thấy tắc nghẹn. Anh ta ám chỉ rõ ràng thế mà tôi còn không hiểu ra thì đúng là tôi đã sống vô ích rồi. Nhưng tôi chẳng có tình cảm gì với anh ta thì còn có thể làm gì đây? Phải quay trở về con đường cũ của mình thôi!
Tôi vỗ vỗ vai của Thiệu Bỉnh Hàm. “Anh bạn này, anh chơi trò nghiền khoai tây cũng thú vị đấy chứ, dù thế nào thì em cũng không thể nhẫn tâm chà đạp lên niềm vui từ thuở bé của anh đâu.”
“Không phải em chà đạp anh, không phải em tàn nhẫn, chính là anh đã hết lần này đến lần khác tự chà đạp lên bản thân mình đấy thôi.” Những ngón tay của anh dần co thành nắm đấm. “Soạt” một tiếng, tất cả đống khoai tây chiên vụn trên bàn rơi xuống khắp nền nhà.
“Dân nữ ngu xuẩn, xin ông lớn thứ tội.” Tôi chắp hai tay vái mười cái.
Thiệu Bỉnh Hàm phì cười rồi nâng hàm tôi lên. “Ừ, ừ, em được đấy, đêm nay ông lớn cần em.”
Thấy tâm trạng anh đã dịu lại, tôi tiếp tục diễn: “Xì, ông cho rằng bổn cô nương là mỳ ăn liền, muốn pha thì pha sao? Xin ông chờ một lát, tôi đi lấy trà pha cho ông.”
Tôi tìm khắp bếp, mở cả tủ lạnh, tủ đồ nhưng không thể tìm thấy dù chỉ là một cọng trà, bèn hét với ra ngoài phòng khách: “Anh để trà ở đâu rồi?”
Đồ đạc trong nhà, tôi toàn vứt linh tinh, tiện đâu ném đó, trước nay chẳng bao giờ để ý, cái gì cũng là Mục Thần Chi thu dọn, lần nào cũng là anh pha trà rồi bưng lại cho tôi, tôi làm sao biết được hộp trà để chỗ nào chứ.
“Nhà em, anh sao biết được!”
Giọng điệu không được thoải mái lắm của Thiệu Bỉnh Hàm vọng vào, tôi mới giật mình nhận ra, Mục Thần Chi đã không ở đây từ lâu rồi.
Sau mười mấy phút lục tung căn bếp lên, cuối cùng tôi cũng tìm được hộp trà Ngân Kiếm. Nhìn thấy từng lá trà xanh mướt cứ chìm dần trong cốc nước, trái tim tôi cũng theo đó rớt xuống, không lạnh, cũng chẳng đau, chỉ là không thể thở được. Mềm mại, êm ái như những bông tuyết bay vu vơ trong đêm tối tĩnh lặng, cảm giác chìm xuống có phần mơ hồ.
Hai người chia tay, thật sự có thể hoàn toàn biến mất trong cuộc đời nhau không? Rõ ràng là đã đoạn tuyệt quan hệ, người cũng đã ra đi như bị mất tích, nhưng những thói quen hình thành khi ở bên nhau thì vẫn tồn tại vững chắc như chưa hề có biến cố gì.
“Em đang nhớ lại tình xưa à?” Chiếc cốc bỗng hiện ra khuôn mặt của Thiệu Bỉnh Hàm, càng ngày càng lớn. Anh ta vỗ vào trán tôi một cái đánh “bốp”.
“Nhớ…” Tôi bị anh ta vỗ cho một cái mà cảm tưởng như não sau bị chấn động, nước trong cốc cũng bắn ra ngoài. “Sao anh đánh em?”
“Tâm trạng ấp ủ những nỗi buồn khổ gọi tắt là nhớ lại chuyện tình xưa, trước khi em bắt tay vào viết cuốn tiểu thuyết nào, chẳng phải đều nhớ lại chuyện tình xưa sao?”
“Em có buồn khổ gì đâu!” Chỉ là đã quen khi có Mục Thần Chi ở bên rồi.
“Vậy em nheo mắt nhìn chằm chằm vào cốc trà làm gì?”