Tác giả: Bát Bảo Trang
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1342157
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2157 lượt.
cũng chưa từng rót cho anh. Anh sốt ba mươi chín độ, thế mà nửa đêm khuya khoắt em gọi điện nói lạc đường, anh chỉ biết nhanh nhất để có thể gặp em. Về đến nơi, em lại bảo phải ở cùng Tô Na Na. Em nói thế thì chẳng phải là thẳng tay tát vào mặt anh sao? Dù anh có nhún nhường em thế nào thì cũng lớn hơn em mười tuổi nhưng ngày ngày em luôn nói với anh bằng giọng điệu ngang bướng. Lúc Sở Mộng Doanh hùng hổ đến, em tưởng anh không nghe thấy cô ta nói gì sao? Người có thể khiến em khóc đến như thế, ngoài Tần Niệm ra thì còn có ai khác? Em từ trước đến giờ vẫn thế, cần thì gọi đến, không cần thì thôi. Chỉ khi đau khổ, em mới nhớ đến anh, mới cần anh. Phó Tiểu Mật, em coi anh là gì chứ? Thuốc tiên cứu mạng? Nghe cũng hay đấy nhưng chẳng phải nó vẫn là một cọng cỏ sao? Anh đến cỏ cũng không bằng, cỏ không phải làm việc, không bị tổn thương. Dù cho có là một con chó được cưng chiều thì cũng được chủ thơm cho vài cái mỗi khi họ vui vẻ. Anh thì sao? Em đối với anh như thế nào? Sở Mộng Doanh to tiếng như thế, câu nào cũng thô tục, bẩn thỉu, anh chỉ muốn đạp đổ tường để chẹn cái miệng thối của cô ta lại. Người phụ nữ của anh có thể bị thiên hạ chửi đổng tùy tiện thế sao? Anh thật ngu ngốc bởi khi đó, người đầu tiên anh nghĩ đến vẫn là em. Còn em, em lại trốn trong nhà tắm tận hai tiếng đồng hồ. Phó Tiểu Mật, em trốn gì thế? Anh chỉ nhìn em một cái mà đã khiến em sợ đến nỗi trượt chân ngã. Chỉ cần em nói không có chuyện gì là anh tin ngay. Nhưng cái điệu bộ đó của em quả thật khiến người ta không thể tin được. Còn cả vết đỏ trên người em nữa. Em nghĩ anh mù sao? Hay là em cố tình khiêu khích anh? Em và tên đó vui vẻ xong rồi lại bị bạn gái người ta đến gây chuyện, thế mà em còn muốn tìm anh an ủi. Anh không bóp cổ chết em thì bóp chết ai? Cái gì của Mục Thần Chi này thì không có kẻ nào được động đến. Sau đó em cho anh một lời giải thích, được, ít ra em còn muốn giải thích với anh. Nhìn em phụng phịu nói với anh cái gì mà hợp pháp với không hợp pháp, anh thật sự khóc không được cười cũng chẳng xong. Em là kẻ luôn trốn chạy khi đến thời điểm quan trọng nhất. Nếu anh không ở bên cạnh bảo vệ em thì em sớm đã bị mấy con đàn bà đó ăn tươi nuốt sống rồi. Kẻ yếu hèn như em, ngoài anh ra thì còn có ai muốn đứng ra chở che cho chứ? Lúc đó nếu em đồng ý, anh sẽ lập tức cùng em đi đăng ký kết hôn.”
Nghe đến câu cuối cùng của Mục Thần Chi, tim tôi thắt lại, sau đó là những giây phút yên tĩnh. Mục Thần Chi rút thêm một điếu thuốc nữa rồi châm, nhờ ánh sáng của lửa, tôi mới phát hiện cằm anh đã lún phún râu. Anh ta vốn ưa sạch sẽ, vậy mà giờ đây hiện ra trước mắt tôi lại là một con người như vừa trải qua bao thăng trầm. Giọng nói trầm bỗng trở nên gấp gáp:
“Em học khoa Diễn xuất nhưng thật sự, diễn xuất của em rất tệ hại. Mỗi khi đối diện với Tần Niệm là em lại luống cuống, vụng về. Anh ta chỉ ho một cái thôi mà đã khiến em khóc. Em bị ngã đến trầy xước da mà vẫn có thể cười được, lúc em bị người ta chửi như tát nước vào mặt, anh cũng không thấy em quan tâm đến bản thân như vậy. Tần Niệm chỉ tuyên bố sẽ kết hôn thôi, thế mà em có biết điệu bộ của mình lúc đó như thế nào không? Vừa hát vừa cười như điên dại vậy. Từ đầu đến cuối buổi đó em có nói với anh câu nào không? Em có còn biết anh cũng đang ở đó? Em thà tìm Tô Na Na cùng uống rượu cũng không thèm ngó đến anh một cái. Có phải em hoàn toàn không nhớ rằng bên cạnh mình còn có một chàng trai tên là Mục Thần Chi? Rõ ràng em bị đau dạ dày mà còn ở đó uống rượu, ăn đồ ngọt, em diễn cho ai xem thế? Say khướt như vậy mà cũng không muốn để anh dìu, còn nói không ai yêu em, không có ai thương em. Vậy anh là gì của em? Anh thật muốn vứt em xuống biển rồi bỏ mặc đó nhưng em cứ bám lấy tay anh, em có thói quen khi sợ hãi là sẽ bám vào đó và lần nào cũng khiến anh mềm lòng. Anh đứng ngay bên mà em cũng chẳng thèm quay lại nhìn anh một lần, không muốn trao cho anh một ánh mắt, nhưng ít nhất khi buồn em vẫn còn muốn bám lấy tay anh, để anh cảm thấy mình vẫn còn chút ý nghĩa với em. Anh dìu em về nhà, trên đường về em nói rất nhiều, câu nào cũng như đâm vào trái tim anh. Em say nên anh không tính toán với em. Lúc tắm cho em, em rất ngoan, rất chủ động. Từ khi ở với em, anh đều là người đòi hỏi trước, anh nhớ đến lần đầu tiên đã làm em sợ, đó là lỗi của anh, anh không nên vội vàng như thế, anh đã quá mạnh bạo. Nếu em không muốn làm chuyện đó với anh, em có thể nói ra, anh không ép, nhưng em không lần nào từ chối, lại còn khiêu khích anh. Em nhắm mắt đã tốt, đằng này em luôn mở to mắt nhìn anh, ánh mắt của em khi ấy khiến người ta… tuyệt vọng! Đó là lần đầu tiên em chủ động, rất nhiệt tình, làm những việc mà em chưa từng làm với anh trước đó. Nhưng em lại nói… em xem anh là Tần Niệm. Em còn khóc lóc nỗi gì?”
Tôi cúi đầu nhìn hai bàn chân, cảm giác như có tảng đá rất nặng chèn tôi trong một không gian chật hẹp. Tảng đá không ngừng ép xuống, càng lúc càng ấn sâu. Toàn thân đều bị những mũi dao đâm chém, đâm đến khi máu me be bét. Tôi muốn nói với anh ta, dù nói những lời đau lòng nhưng tôi k