Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vận Đào Hoa Của Tiểu Mật

Vận Đào Hoa Của Tiểu Mật

Tác giả: Bát Bảo Trang

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1342155

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2155 lượt.

hông thể nhận nhầm người, tôi biết người cùng mình tối qua là Mục Thần Chi. Tôi đã cố hết sức, thế mà cuối cùng lại làm người ta tổn thương sâu sắc đến vậy. Tôi có bao điều muốn hỏi nhưng không biết phải bắt đầu từ đâu, lòng rối như tơ vò, cũng chẳng thể sắp xếp thành câu chữ, tôi chỉ biết cắn môi mà không nói được lời nào.
Mục Thần Chi nãy giờ vẫn khom người hút thuốc, bỗng chầm chậm ngồi thẳng dậy, tựa như đã mệt mỏi đến mức không còn chút sức lực, run rẩy tựa người vào sô pha. Anh ta không nói thêm gì, giữ nguyên tư thế đó một lúc lâu. Cánh tay mệt mỏi gác lên tay vịn.
Mãi sau, anh ta với tay bật đèn, mắt đang quen với bóng tối bỗng có ánh điện sáng chói thì đau nhói bởi không kịp thích nghi. Tôi lấy tay lên che mắt, che luôn cả gương mặt một cách bộc trực.
Tiếng cười mỉa mai của Mục Thần Chi vang lên liền sau đó. “Ha ha, lại thế rồi. Em che mặt để làm gì? Em lúc nào cũng thích trốn tránh, sợ sệt anh như vậy. Mục Thần Chi anh không phải là kẻ không ra gì, cũng chẳng phải là thánh nhân hay Chúa Jesus. Em cần thứ gì, anh đều cố gắng cho em, nhưng anh không thể biến thành dáng vẻ em muốn nhìn, cũng chẳng thể biến thành Tần Niệm cho em được.”
Mục Thần Chi chưa bao giờ thổ lộ hết lòng mình với tôi, bỗng dưng hôm nay lại nói nhiều như thế. Trong chốc lát, tôi không thể lĩnh hội được hết, tâm trạng hỗn loạn.
Đúng là tôi sợ Mục Thần Chi, tôi hay lẩn tránh nhưng tôi che mặt không phải do sợ anh ta, mà là sợ chính bản thân mình. Tất cả cảm xúc với những dư vị khó tả cùng trỗi dậy trong tim. Bây giờ, sự hiểu lầm đã sâu sắc đến mức đó thì liệu Mục Thần Chi có tin những lời tôi giải thích không?
Mục Thần Chi là ai? Anh ta còn kiêu hãnh hơn hoàng đế, uy nghiêm hơn cả thiên thần! Vậy mà anh ta luôn nhẫn nhịn, tính khí thất thường hôm nay cũng được tuôn hết ra do đã nhẫn nhịn quá mức. Sự việc như ngày hôm nay, cũng là anh ta không thể và cũng không muốn nhẫn nhịn thêm nữa. Anh ta đã chủ định làm việc gì thì có ai xoay chuyển được không? Người ta đã chán tôi rồi.
Đèn chùm tỏa ra ánh sáng êm dịu, tôi cúi gằm mặt, nhìn bóng mình vật vờ lay động, giống như một đám mây bị gió cuốn đi, không có chỗ dựa nào để dừng lại. Cảm giác luống cuống và trống rỗng khiến người ta hoảng loạn. Tôi cố gắng tập trung ánh mắt nhưng không thể. m thanh phát ra từ miệng hình như cũng không phải của chính mình: “Vậy thì chia tay đi.”
Căn phòng tĩnh lặng đến nỗi có thể nghe tiếng kim đồng hồ trên tay Mục Thần Chi kêu tích tắc, anh ta bất giác chồm tới bóp chặt cổ tôi, không nói không rằng, hơi thở không ngừng phả mạnh vào mặt tôi, những ngón tay siết chặt như muốn làm tôi ngạt thở.
Tôi không thở được, gương mặt như sắp sửa vỡ ra vì thiếu không khí. Tôi ra sức kéo tay Mục Thần Chi ra, vừa đấm vừa đá làm anh lảo đảo ngã xuống, bàn ghế bị xô khỏi vị trí, ly nước trên bàn cũng rơi xuống đất vang lên âm thanh rất chói tai, cả căn phòng chìm trong tĩnh lặng.
Mục Thần Chi cúi người thở hổn hển, rồi lặng lẽ bỏ đi. Nhìn từ đằng sau cũng thấy sự oán hờn. Cánh cửa đánh “rầm” một tiếng, hình như anh ta có nói điều gì đó, đại loại như: “Tôi sẽ quên em”, hay là “Tôi sẽ không bỏ qua cho em”.
Anh ta nói gì cũng không quan trọng, chúng tôi thế là hết. Kiểu quan hệ lạ lùng này cũng giống như những mảnh thủy tinh vỡ vương vãi khắp mặt sàn kia, cuối cùng sẽ có ngày phải thu gom lại.






Chuyện xưa ùa về
Ở một nơi nào đó của con tim,
Luôn có một vết thương,
Hằn sâu và lạnh lẽo,
Ai cũng có một nỗi đau như thế,
“Xì!” Tôi vừa “xì” một tiếng về phía Thiệu Bỉnh Hàm, thì anh ta cũng “xì” một tiếng cùng lúc với tôi, còn nhướng mày đắc ý. “Trẫm biết ngay là nàng cũng “xì” mà!”
“Công ty FML vừa chính thức mua lại Công ty Khoa học Kỹ thuật Đỉnh Thịnh với giá thấp hơn 40% so với giá thị trường, Chủ tịch Hội đồng quản trị Mục Thần Chi…” Cô dẫn chương trình Tài Chính – Kinh Tế đang thao thao bất tuyệt nói Mục Thần Chi là người tư duy chặt chẽ, chín chắn và rất có con mắt nhìn xa trông rộng trong kinh doanh.
Sao trước đây tôi không nhìn ra anh ta là người mạnh mẽ nhỉ? Nhìn anh ta trên vô tuyến trông càng vênh váo. Hình tượng cũng vĩ đại hơn bình thường, đây mới gọi là ngỡ như mấy thế kỷ không gặp.
Tôi chăm chú nhìn vào màn hình tivi nhưng Thiệu Bỉnh Hàm lại chăm chú nhìn tôi với ánh mắt lạ thường, vừa cười vừa nói: “Nếu biết trước anh ta có 2 vệ tinh kinh doanh mạnh thế này thì anh thế nào cũng ngồi lên trên đó dạo hai vòng.”
“Cứ cho là anh có 100 cơ hội đi, liệu anh có thể ngồi lên đó được không?”
“Nếu em có kéo cái vệ tinh đó xuống thì anh cũng có thể ngồi lên đó một cách dễ dàng.”
Tôi lườm anh một cái,vừa hay nhìn vào màn hình tivi thấy cảnh Mục Thần Chi và một minh tinh đạt giải thưởng điện ảnh đang tham gia cuộc bán đấu giá, hai người tỏ ra vô cùng thân mật như một cặp vậy.
Tôi nhai khoai tây chiên phát ra những tiếng giòn tan, hằm hằm cầm điều khiển chuyển sang kênh âm nhạc.
“Ấy, anh vẫn chưa nhìn rõ mà, nhóc bật kênh khác làm gì vậ


XtGem Forum catalog