Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1341438
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1438 lượt.
ư vậy, vì thế cũng rất không khách khí nói: “Ai bẩu buổi sáng anh lại vào phòng em?”
Lục Hân nghe vậy cười nhạo một tiếng: “Đó là tôi gọi em dậy!”
Phương Tình căm giận ngồi thẳng thân mình, buông cái ly thật mạnh xuống : “Có ai gọi người dậy như vậy sao? chẳng lẽ với người khác, anh cũng như vậy?”
Lục Hân ra vẻ khó hiểu hỏi lại: “Tôi làm sao gọi em dậy?”
“Anh. . . . . .” Phương Tình nhớ tới cái hôn buổi sáng, rõ ràng tràn đầy hơi thở bạc hà mát lạnh, lại khiến cho cô có cảm giác nóng bỏng lan tràn
Lục Hân nhìn vào mắt cô có chút trống trơn, trên mặt dần dần hiện ra vẻ mặt ngượng ngùng rất mộng ảo, ánh mắt sâu thẳm kích thích.
“Tôi làm sao?” Lục Hân không nói gì dựa tới, nghiêng thân mình, cánh tay thoải mái mà khoát lên lưng cô, giọng nói khàn khàn, tràn ngập hương vị hấp dẫn.
Phương Tình cả kinh, phát hiện không biết khi nào thì Lục Hân ngồi gần cô như vậy, vội vàng lui thân mình muốn từ lòng hắn rời ra xa.
Lục Hân sẽ không cho cô có cơ hội chạy trốn, cánh tay chặt chẽ khoá cô vào trong ngực.
Trái tim Phương Tình không thể ức chế đập nhanh hơn, đêm khuya yên tĩnh, cô nam quả nữ và vân vân, dễ dàng phát sinh không ít chuyện không hài hoà.. . . . . .
“Nói đi. . . . . . Tôi làm sao vậy?” Môi Lục Hân cố ý vô tình sát làn da mẫn cảm của cô sau lỗ tai, khiến cho cô run sợ nhè nhẹ
“Không. . . . . .” Phương Tình không được tự nhiên thoi đẩy hắn, lại bị Lục Hân ép ngã lên sô pha.
Lục Hân tựa đầu chôn vào hõm vai cô, nhẹ nhàng hôn lên làn da lộ bên ngoài.
“Um. . . . . . có muốn hay không chứng thật một chút. . . . . .” giọng nói Lục Hân càng thêm khàn khàn, như là áp lực cái gì, cố tình tràn ngập mê hoặc
“Chứng thật cái gì. . . . . .” Phương Tình bị hắn đặt ở dưới thân, lại thẹn thùng lại hoảng sợ.
“Chứng thật một chút. . . . . . Tôi có thể được!”
Chú thích:
[1'> ED: là bệnh rối loạn cương dương (Erectile Dysfunction)
Cơm chiều ăn nhiều lắm, Phương Tình nâng bụng vào nhà liền bỏ giầy gục trên sô pha, đau lại thoả mãn lẩm bẩm.
Lục Hân thong thả cởi áo khoác ngồi cạnh, rót ly nước cho cô, sắc mặt thâm trầm nhìn cô chậm rãi uống nước.
“Em bất mãn với tôi?”
Bất thình lình giọng nói trầm thấp doạ Phương Tình hoảng sợ, ngẩn người mới phản ứng lại hắn ám chỉ cái gì.
“Không phải. . . . . .”
Trái tim Phương Tình không thể ức chế đập nhanh hơn, đêm khuya yên tĩnh, cô nam quả nữ và vân vân, dễ dàng phát sinh không ít chuyện không hài hoà.. . . . . .
“Nói đi. . . . . . Tôi làm sao vậy?” Môi Lục Hân cố ý vô tình sát làn da mẫn cảm của cô sau lỗ tai, khiến cho cô run sợ nhè nhẹ
“Không. . . . . .” Phương Tình không được tự nhiên thoi đẩy hắn, lại bị Lục Hân ép ngã lên sô pha.
Lục Hân tựa đầu chôn vào hõm vai cô, nhẹ nhàng hôn lên làn da lộ bên ngoài.
“Um. . . . . . có muốn hay không chứng thật một chút. . . . . .” giọng nói Lục Hân càng thêm khàn khàn, như là áp lực cái gì, cố tình tràn ngập mê hoặc
“Chứng thật cái gì. . . . . .” Phương Tình bị hắn đặt ở dưới thân, lại thẹn thùng lại hoảng sợ.
“Chứng thật một chút. . . . . . Tôi có thể được!”
Phương Tình trợn tròn mắt, chữ ‘không’ còn chưa kịp nói ra đã bị Lục Hân hôn ngăn chặn.
Lục Hân bởi vì bị cô gọi là ‘dùng vũ lực’ mà giận nghẹn trong lòn, rốt cục cũng chiếm được mà giải toả; cô bé đáng ghét này còn dám đùa bỡn hắn, hại hắn rơi vào tình cảnh này!! Cái gì công phu, cái gì tóm, đều là gạt người, bây giờ để xem cô nàng có cách nào trốn!
Lưỡi Lục Hân mạnh mẽ khiêu mở hàm răng cô, linh hoạt ở trong miệng nhỏ của cô quét tới quét lui, thành công khiến cho cô ý loạn tình mê, thân mình bị hắn cường thế tấn công dần dần mền nhuyễn như đầm nước.
Lục Hân tựa như cuồng phong bão táp dây dưa quấn quít lưỡi cô, kéo ra còn dùng sức quấn bệnh, còn dùng răng nanh nhẹ nhàng cắn lên bờ môi, chỉ trong chốc lát Phương Tình liền cảm thấy miệng có cảm giác sưng phù căng mọng
Phương Tình bị cảm giác trên môi đau đau mà bừng tỉnh, mở mắt ra thấy lông mi Lục Hân thật dài, hưng trí bừng bừng phấn chấn trên gương mặt lạnh mà cô chưa từng bao giờ nhìn thấy, ánh mắt tối như mực, là đầm sâu không thấy đáy, tản ra dục vọng mạnh liệt.
Phương Tình hơi hoang mang, chổ đó để ở trên người cô nóng nỏng không thể tưởng tượng nổi, mùi hương nam tính tươi mát tản mát khí thế mạnh mẽ bao quanh vây lấy cô.
“Đừng. . . . . .” Phương Tình nghiêng qua.. tránh nụ hôn của hắn, Lục Hân cũng không để ý, mặc bờ môi mềm mại của cô né ra, thuận thế tấn công gặm cắn lên cổ cô, một tay chậm rãi vuốt ve sau gáy, môt tay từ bên hông lặng lẽ xâm nhập vào trong áo len rộng rãi..
Bàn tay Lục Hân to lớn ấm áp độ mạnh yếu vừa phải, Phương Tình cảm thấy từ cổ đến cột sống đều mềm xuống, khiến cho cô rất dễ chịu rồi lại len lỏi một chút bất an; trong lý trí biết rõ hẳn nên bảo dừng lại, thân thể nhưng vẫn như cũ hưởng thụ. Ngón tay hắn linh hoạt giống như mang theo ma lực, lòng bàn tay có chút thô ráp, đi qua nơi nào đều dấy lên một ngọn lửa nhỏ.
Ngón tay Lục Hâ