Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1341436
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1436 lượt.
iền vui sướng khi người gặp họa nói, “Ái chà, tớ nói này, Lục Hân cậu sẽ không được chứ, hoá ra lâu như vậy rồi còn chưa ‘trị’ được chị dâu?”
Lục Hân ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía Phương Tình. Phương Tình ở trong lòng băm Lưu Hiệp một ngàn lần a một ngàn lần, đây không phải lửa cháy đổ thêm dầu sao không? Lục Hân kiêu ngạo như vậy, kích thích hắn, cô chính là người chịu khổ.
Phương Tình nhíu mày trừng mắt nói: “Nói bậy bạ gì đó! Lục Hân mới không phải không được. . . . . .” Vừa thấy tươi cười của Lưu Hiệp, cô liền ý thức được lời này càng dễ khiến cho người ta miên man suy nghĩ.
“Đó là tôi võ nghệ cao cường được không! Không tin anh hỏi Lục Hân, hắn như thế mà còn bị tôi đánh ngã văng ra ngoài.. . . . . Đừng nói một mình hắn, cả ba Lục Hân cùng nhau tôi cũng làm được không nói chơi!”
Lưu Hiệp cười đến càng sung sướng, cả người hiện lên vẻ yêu quái, cười mím chi hỏi: “Nhìn không ra chị dâu vẫn là nữ trung hào kiệt a!! Ôi, miêu tả cho chúng tôi với, lúc ấy dùng mấy chiêu? Vị trí nào trên người?”
Lục Hân mặt nạ bảo hộ lạnh lẽo, còn không có tới kịp nói chuyện, Song Hỉ liền trảm đinh chặt sắt mở miệng: “Khẳng định là một chiêu đắc thủ!”
Lưu Hiệp có chút kinh ngạc : “Chị dâu lợi hại như vậy?”
Phương Tình thầm kêu không tốt, lại không kịp ngăn trở.
Song Hỉ đương nhiên nói: “Cô nàng chỉ biết một chiêu đó, ngoài trừ lừa gạt được người ngu si thật không biết còn có người nào sẽ bị bại trên tay cô nàng ta . . . . .”
Một câu nói xong, Phương Tình hai mắt phun hỏa, Lục Hân mắt bắn ra lưỡi rụt lại. Lưu Hiệp lại là buồn cười lại là ưu sầu nhìn người phụ nữ mình hồn nhiên chưa phát giác, đột nhiên cảm thấy bản thân mình thực sự mà có mắt độc đáo, lại có thể tìm được cô vợ thiên phú dị bẩm như vậy.
Lục Hân đột nhiên cười ôn hòa, cả người giống như trong chớp mắt tuyết đã tan hết, từ từ nói: “Như vậy xem ra, Lưu công tử phong lưu phóng khoáng chúng ta đã sớm đắc thủ?”
Lưu Hiệp hoa đào sóng mắt lưu chuyển, dào dạt đắc ý nói: “Đó là đương nhiên, chúng ta chính là hàng đêm cùng giường cùng gối cùng ngủ!”
Song Hỉ khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên, chẳng có may mảy hiểu để cho người đàn ông của mình có chút mặt mũi, chẳng lưu tình chút nào phá nói: “Chúng tôi rất thuần khiết, chỉ là ngủ ở trên một cái giường mà thôi. . . . . .”
Phương Tình yên lặng xoay mặt đi thở dài.
Lưu Hiệp yêu nghiệt tươi cười lan toả nháy mắt cứng ngắc hoá đá trên mặt.
Lục Hân cười rộ thực sự khiến cho Song Hỉ cảm giác như ngọn gió đầu xuân, hắn chuyển mắt nhìn thưởng thức gương mặt Lưu Hiệp tuyệt vọng nhận mệnh: “Đến mỹ vị tận miệng cũng không ăn được . . . . . Quả nhiên Lưu công tử phong lưu trong vạn bụi hoa, tuổi trẻ như vậy đã gặp sự cố, bênh không tiện nói ra thực sự là….. .” Dừng lại, Lục Hân thay khuôn mặt đau đớn kịch liệt trào phúng nhìn hắn nói: “Ai da, trước kia khuyên cậu bớt chút mà không nghe, xem đi, bây giờ cậu lại không làm được. . . . . .”
Lưu Hiệp nhắm mắt xuôi tay, gian nan thở dốc, nhất thời cảm thấy cùng Lục Hân cùng Phương Tình đối với một đôi biến thái keo kiệt âm hiểm ăn cơm và vân vân, thật thật là đau đớn khó thở.
Phương Tình cười đến độ nội thương, nhìn vẻ mặt Lưu Hiệp đáng thương hề hề, đột nhiên ánh mắt khẽ động. Vốn mình với Lục Hân bất lợi, đối với mình vẫn còn có chút cố kỵ, không ngờ rằng người nào đó rất nhanh đã bóc mẽ nguồn cơn …
Phương Tình khẽ mỉm cười nâng chén hướng Lưu Hiệp: “Tốt lắm tốt lắm, Lục Hân anh cũng đừng khi dễ Qua Tử. . . . . .nào nào, chúng ta uống rượu!”
Lưu Hiệp thần sắc buồn bực bưng ly rượu uống một ngụm.
Phương Tình quét mắt một vòng bàn, dáng vẻ giống như lơ đãng: “Sao lại không gọi nước chanh?”
Sau đó sâu sắc nhìn thoáng qua Lưu Hiệp, lười biếng giống như ở trách cứ: “Không biết Song Hỉ nhà chúng ta thích uống nhất là nước chanh sao? Tự nhiên tất cả đều là rượu. . . . . . Tôi thì không sao cả, nhưng Song Hỉ một khi uống rượu sẽ say. . . . . .” Dừng một chút, ý vị thâm trường nói, “Tuy rằng cô nàng uống rượu cũng không tệ, say cũng không say khướt, hơn nữa ‘ bảo nàng làm cái gì cô nàng thì làm cái đó ’, nhưng là mà sau khi tỉnh rượu lại cũng sẽ không thoải mái…”
Phương Tình cố ý ‘ bảo nàng làm cái gì cô nàng thì làm cái đó ’ nhấn mạnh, giọng điệu cũng chậm lại
Quả nhiên, Lưu Hiệp ngẩn người, sau đó rơi vào trạng thái đăm chiêu.
Một người nào đó rất khờ dại không phát hiện bản thân mình đã bị người bên cạnh đóng gói bán, vừa cảm động nước mắt lưng tròng, vừa vui vẻ gặm tôm hùm ngon lành.
Cơm chiều ăn nhiều lắm, Phương Tình nâng bụng vào nhà liền bỏ giầy gục trên sô pha, đau lại thoả mãn lẩm bẩm.
Lục Hân thong thả cởi áo khoác ngồi cạnh, rót ly nước cho cô, sắc mặt thâm trầm nhìn cô chậm rãi uống nước.
“Em bất mãn với tôi?”
Bất thình lình giọng nói trầm thấp doạ Phương Tình hoảng sợ, ngẩn người mới phản ứng lại hắn ám chỉ cái gì.
“Không phải. . . . . .”
“Vậy tối nay em một mực không được tự nhiên vì cái gì?” dáng vẻ Lục Hân rõ ràng không tin.
Phương Tình không phải người vì trước mắt mà nhân nhượng, nghe hắn hỏi nh