Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1341449
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1449 lượt.
g sức, đột nhiên đụng tới khoảnh thịt ngứa bên lưng sườn cô. Song Hỉ chấn động toàn thân, mãnh mẽ dùng lực đẩy hắn ra.
Chú thích
[1'> Long Island Iced Tea: một thức uống mùa hè, lần đầu tiên được pha chế bởi Robert Butts, tại quán Oak Inn, ở Long Island, NewYork vào giữa năm 1970. Long Island Iced Tea được pha chế từ năm thứ rượu là vodka, tequila, gin, rum, triple cộng với cola thêm những viên đá trong veo và một lát chanh vàng.
Thưởng thức Long Island Iced Tea là một nghệ thuật. Người ta ngậm nghe vài giây, từ từ nuốt xuống để thong thả thưởng thức cái vị ngọt-cay-đắng-chua thật nồng của nó…[ Nguồn Zing'>
[2'> Tửu nhập sầu trường sầu càng sầu: uống rượu giải sầu, sầu càng sầu thêm, cũng như nâng chén tiêu sầu, sầu càng sầu thêm
[3'> Bộ truyện tranh ‘Tối Du Ký’ này của Nhật Bản hay bản dịch trên mạng tên là Saiyuki (Tây du ký) kể về cuộc hành trình về phía tây của 4 thầy trò Đường Tăng dựa trên nguyên tác của tác giả Ngô Thừa Ân. Tất nhiên như bao nhiêu câu chuyện Trung Quốc khác (Phong thần ký, tam quốc chí,…) qua bên Nhật Bản đã được các tác giả Nhật xào nấu lại.
Trong Saiyuki, Đường Tăng (vẫn) là một người rất đẹp trai nhưng lại ngang ngược, chửi thề, hút thuốc, bắn súng đủ hết, duy chỉ có không mê gái nên không bị các loại yêu tinh nhền nhện và yêu tinh xương sường dụ dỗ. Ngộ Không dễ thương, ham ăn. Sa Tăng đẹp trai, mê bia và mê gái trong khi Trư Bát Giới (cũng đẹp trai) lại rất điềm đạm và lịch thiệp.
Khi Song Hỉ choàng khăn lên tóc bước ra, Lưu Hiệp cũng đã tắm rửa xong rồi, trần nửa người, trên eo chỉ quây một cái khăn tắm màu trắng; màu tóc đen bóng còn mang theo giọt nước, dưới ngọn đèn giọt nước kia từ trên chảy dọc theo thân thể hắn chảy xuống, cuối cùng trượt vào chổ giữa khăn tắm.
Song Hỉ mở to miệng, ngơ ngác nhìn chằm chằm làn da sáng bóng của Lưu Hiệp lộ ngực trần, lúc này dáng người hắn rất đẹp, rắn chắn nhưng không có cơ bụng khoe khoang, khiến cho Song Hỉ bất giác nuốt nước miếng.
Lưu Hiệp vô cùng thoả mãn với phản ứng của cô, không đoàng hoàng nhướng lông mày một bên, lộ ra mỉm cười điên đảo chúng sinh, chân dài khẽ bước, động tác tao nhã đi đến trước mặt Song Hỉ.
“Có nghĩ là, sờ sờ xem?” Lưu Hiệp cúi đầu, giọng âm trầm thấp mị hoặc hỏi.
Song Hỉ rất thành thật gật đầu, hai mắt tràn ngập kinh diễm, vẻ mặt chờ mong nhìn hắn.
Song Hỉ bị đè ngã xuống giường lớn Lưu Hiệp, rơi vào giường nệm mềm mãi, cảm giác toàn thân càng ngày càng nóng.
“Đau. . . . . .” Lưu Hiệp mút tĩnh mạch trên cổ cô, dùng răng nanh nhẹ nhàng cắn, lực có tăng thêm chút, rước lấy chống đẩy từ cô.
Lưu Hiệp thở hổn hển dừng lại, hoa đào trong mắt xoay chuyển, thật sâu nhìn Song Hỉ, hận không thể lập tức bóc cô ra ăn vào bụng, để cho cô từ nay về sau hoà vào máu mủ hắn, mãi không thể nào rời khỏi.
Song Hỉ mở đôi mắt như bị che phủ bởi sương mù, nhìn thấy phía trên khuôn mặt anh tuấn cười khanh khách, vươn tay sờ mặt mày hắn.
“Trư Bát Giới. . . . . .” Song Hỉ vẫn luôn cảm thấy rằng Lưu Hiệp có vẻ đẹp tà mị, giống như nhân vật trong bộ truyện tranh ‘Tối Du Ký’ cô thích, trong đó đẹp trai mê người chính là Trư Bát Giới.
Lưu Hiệp không rõ cô vì sao gọi mình là “Trư Bát Giới”, cong khóe miệng nói: “Đêm nay Trư Bát Giới . . . . . . Muốn cưới em làm vợ!”
Song Hỉ không thoải mái ở dưới thân hắn nên lắc lắc, bị lời lẽ hơi ấm của hắn khiến cô ngứa, chọc cho Lưu Hiệp không kiềm soát được độ mạnh yếu, ngón tay vuốt ve bên hông có hơi dùng sức, đột nhiên đụng tới khoảnh thịt ngứa bên lưng sườn cô. Song Hỉ chấn động toàn thân, mãnh mẽ dùng lực đẩy hắn ra
Lưu Hiệp nghiêng người nằm bên cạnh cô, hơi thở không ổn vươn tay dụ dỗ cô.
Song Hỉ nắm lấy tay hắn, nhìn về phía hắn, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Em phải ở phía trên!”
“Hửm. . . . . Ừm?” Lưu Hiệp phản ứng lại cô vừa mới nói gì đó, nhất thời ngây ngẩn cả người.
Song Hỉ dẩu miệng tỏ vẻ mất hứng nói: “Em muốn làm nữ vương!”
Lưu Hiệp xấu xa cười rộ lên: “Là em nói nha, em phải ở trên . . . . .”
Song Hỉ trịnh trọng gật đầu, lập tức xoay người ấn ngực Lưu Hiệp, giơ một chân lên khoá ngồi lên lưng hắn.
Lưu Hiệp kêu lên một tiếng đau đớn, trên trán chảy mồ hôi.
. . . . . .
. . . . . .
“Không muốn nữa. . . . . .” Song Hỉ rì rì lẩm bẩm, tay nhỏ bé gãi gãi lưng hắn.
Lưu Hiệp hôn vành tai cô, cúi đầu nói khẽ vào tai cô: “Hỉ Bảo, Hỉ Bảo…. anh yêu em.”
Say đến độ thần chí không rõ rồi, tất cả âm thanh giống như đều đã đi xa, nhưng tiếng ‘anh yêu em’, lại có thể nghe lọt vào tai Song Hỉ len lỏi vào tim. Sau đó bất an do dự dường như thoáng cái đã tiêu tán toàn bộ, trong lòng chứa tràn đầy là những nhu tình mật ý Lưu Hiệp mang cho… . . .
. . . . . .
. . . . . .
Vào thời khắc cuối cùng toàn thân Song Hỉ run rẩy , trong đầu hoa đào rực rỡ, thân thể bay bổng, giống như di động trên mặt biển, sau đó bị sóng biển đưa lên không trung rồi lại rơi xuống, vòng đi vòng lại..
Lưu Hiệp cảm thấy thoả mãn, mỉm cười nhìn dáng vẻ Song Hỉ thiêm thiếp, trên k