Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vẫn Là Tình Yêu

Vẫn Là Tình Yêu

Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341453

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1453 lượt.

huôn mặt nhỏ nhắn mang theo lớp đỏ ửng, tóc đen rối tung trên giường niệm trắng tinh, gương mặt thanh tú lại sinh ra một loại ma lực kỳ dị, khiến cho Lưu Hiệp chìm sâu vào trong đó..
Song Hỉ tỉnh lại trong tình trạng đầu muốn nứt ra, rèm cửa khép kín, ánh sáng dịu dàng kéo nhau lùa vào, cô chẳng có tâm tình cảm khái hôm nay trời trong, cau mày đóng mở mắt chờ một cơn mê muội qua đi.
Trước kia say rượu tỉnh lại tuy rằng không thoải mái, nhưng chưa hề có cảm giác này, thân thể giống như bị xe nghiền qua, vừa mỏi lại vừa đau, khiến cho cô kìm không được rên rỉ thành tiếng.
Eo siết chặt, bên tai truyền tới tiếng nói khàn khàn: “Dậy rồi?”
Song Hỉ trong lòng giật nảy, sau đó không thể tin xốc lên góc chăn nhìn nhìn, ngay tức khắc lệ rơi đầy mặt.
Bị. . . . . . Bị ăn sạch sẽ rồi. . . . . .
Tay Lưu Hiệp lại bắt đầu không thành thật, Song Hỉ sợ tới mức nhấc chân đá về phía hắn.
“Á — em muốn chết hay sao mà mưa sát chồng hả ” Lưu Hiệp ngồi dậy nhe răng trợn mắt trừng trừng nhìn cô.
Song Hỉ khuôn mặt đỏ bừng, Lưu Hiệp trần như nhộng, trên ngực tinh tráng còn có vài vết hồng hồng, vừa thấy là biết do móng tay cào mới có.
Lưu Hiệp theo ánh mắt của cô cúi đầu nhìn thấy, tức khắc có ý xấu cười rộ lên: “Tối hôm qua. . . . . . Hỉ Bảo của anh thật là nhiệt tình… . . . . .”
Mặt Song Hỉ càng đỏ hơn, bọc chăn quay lưng về một bên, vươn tay chỉa chỉa hắn mắng: “Cầm thú. . . . . . Lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn!”
Lưu Hiệp híp mắt: “Tối hôm qua. . . . . . Là em sau khi say rượu làm loạn. Tính sao, dù thế nào, ngủ với anh rồi lại không muốn chịu trách nhiệm sao?”
Song Hỉ suýt chút nữa bị lời nói của hắn làm cho bất tỉnh: “Không biết xấu hổ! anh, anh, anh. . . . . .”
“Anh làm sao?” Lưu Hiệp bắt được ngón tay cô, vẻ mặt vô tội nói, “Tối hôm qua là do em chủ động đó… .”
Song Hỉ bi phẫn muốn chết: “Khốn nạn, tiểu nhân….. anh cố ý làm cho em say khướt!”
Lưu Hiệp bày ra một dáng vẻ lã chã chực khóc: “Em là cô gái nhẫn tâm, trong sạch của anh đều cho em, em còn không chịu nhận…. em làm thế về sau anh sống thế nào đây?”
Song Hỉ bị mặt dầy vô sỉ của hắn đánh bại, lập tức hết giận, trong trí nhớ cỏn con của cô đúng vào cảnh tối hôm qua Lưu Hiệp dẫn dắt cô sờ ngực hắn. Sau đó bản thân mình rất không có tiền bộ bị sắc mê hoặc, bổ nhào vào hắn… sau đó xảy ra chuyện gì cô không nhớ rõ, chỉ nhớ rõ bên tai Lưu Hiệp nỉ non nói một câu “Anh yêu em”.
Nhớ tới những lời này, ngay tức khắc Song Hỉ cảm thấy cùng Lưu Hiệp ngã lên giường hình như cũng không có gì….
Sau một lúc lâu, lúc Lưu Hiệp đắc ý chờ cô nàng nhận thua, cô mới chậm rãi mở miệng: “Không phải tới giờ rồi sao? Còn không dậy… . . . . .”
Lưu Hiệp vốn nghĩ cô sẽ triệt để làm tới cùng, trong lòng có một đống lớn nhỏ lời nói chuẩn bị chờ cô. Ai ngờ cô cứ như vậy đầu hàng, nhất thời có một cảm giác như một quyền đánh vào vải bông, hung hăng ế nghẹn một chút.
“Em đã dậy sao…. . . .” Lưu Hiệp nhìn cô khoả thân trần như nhộng ý vị thâm trường nhìn chăm chú.
Song Hỉ mặt đỏ hồng cúi đầu, thân thể quả thật rất không thoải mái, phía dưới còn có chút đau.
Lưu Hiệp lập tức thu lại vẻ mặt vui đùa, biểu cảm dịu dàng nhìn cô, ánh mắt cưng chiều thoả mãn, vươn tay ôm chầm cô: “Yên tâm. . . . . . hôm nay chúng ta không tới công ty, ở tại nhà nghỉ ngơi cho tốt!”
Trên người Song Hỉ sạch sẽ mát mẻ, cô biết nhất định tối hôm qua Lưu Hiệp ôm cô đi tắm rửa qua, không khỏi vì sự săn sóc của hắn mà cảm động, gật gật đầu thuận theo ý tựa vào lòng hắn, vươn tay chọt chọt ngực hắn nói: “Em đói bụng. . . . . .”
Lưu Hiệp ngay tức khắc dùng ánh mắt hổ sói nhìn cô: “Thật sự? Vừa lúc ca ca anh cũng ‘ rất đói ’, không bằng chúng ta ôn tập lại một lần việc ngày hôm qua đi . . .”
Song Hỉ bị lời nói cầm thú của hắn chọc cho giận, trong lòng chẳng còn chút cảm động dịu dàng nào, một chân đạp Lưu Hiệp xuống giường, gào thét: “Mau đi làm bữa sáng cho bà!”
Lưu Hiệp trong lòng thương tiếc cô lần đầu tiên, tối hôm qua sau đó còn quấn cô hai lần nữa, đau lòng thân mình cô chịu không nổi, vốn chỉ là nói giỡn, cho nên cũng ngoan ngoãn rời giường.
Song Hỉ nhìn hắn đi ra ngoài mới vội vàng mặc quần áo, chạy vào phòng tắm rửa mặt, sửa sang xong xuôi mới đi ra ngoài, khoé mặt đột nhiên đảo tới tấm chăn bỏ trong chậu, lộ ra một góc trên đó còn tồn tại đoá hoa màu đỏ sậm, rõ ràng là chứng cứ phạm tội tối hôm qua!
Song Hỉ thẹn thùng kinh ngạc đứng sững sờ ở tại chỗ.
Lưu Hiệp tiến vào nhìn theo ánh mắt nhìn trong chậu trong gì đó của cô, nắm cả bả vai Song Hỉ nói: “Giữ nó lại làm kỷ niệm đi!!”
Song Hỉ cúi đầu nện hắn một quyền, giọng điệu kiên quyết nói: “Không được, phải hủy thi diệt tích!”
Lưu Hiệp cũng không cãi lại, chỉ ôm cô vào trong ngực, dùng ngữ điệu thật khát khao nói : “Hỉ Bảo . . .anh rất vui em thuộc về anh rồi, về sau chúng ta nhất định sẽ hạnh phúc cùng nhau.”
Song Hỉ nháy mắt quên chuyện phải tiêu diệt chứng cứ phạm tội, ôm thắt lưng hắn vui sướng vô cùng.
Bất kể cô gái nào cũng như vậy, một câu ‘cùng nhau’ còn hơn cả thề non hẹn