pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vị Hôn Phu Bất Đắc Dĩ

Vị Hôn Phu Bất Đắc Dĩ

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341712

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1712 lượt.

chọn đàn ông cũng như sở thích của chính họ, sở thích của Tô Gia Áo thì chắc thầy cũng không lạ?”.
“Tệ hại!” Anh bình luận, cả sở thích lẫn tính cách của cô.
“Vì thế thầy không nên mong đợi cô nàng có biểu hiện tốt được.”
“…” Anh hiểu ý, mình đã lấy đề bài tình cảm trình độ cao để làm khó một tên vẫn còn ở mức sơ cấp, thật ra là hại mình hại người.
“Người thông minh khi uống ngà ngà say, phát hiện mình không hợp với loại đó sẽ dừng lại ngay, nhưng có một số kẻ ngốc nghếch không hiểu mình hợp uống loại rượu nào, uống đến say khướt cũng không chịu ngừng. Nên thầy…”
Bạch Tiếu Diệp bị người mới đến truyền nhiễm nghề nghiệp, đang hào hứng hành nghề giáo một cách say mê thì, một bóng đen lướt qua, cô hoàn hồn lại, chỉ thấy thầy Quý đã cướp lấy ly rượu trong tay Tô Gia Áo một cách không – thầy – mình – cũng – học – nên, đập mạnh xuống bàn, quay sang nhìn mọi người: “Còn ai muốn hát không?”
“…” Giọng bất mãn của anh khiến xung quanh im lặng như tờ.
“Không phải không? Thanh toán về nhà!”
“Hả? Tôi chưa uống xong mà!”
Thấy cô lại cầm ly rượu lên, môi sắp chạm vào vành ly, anh đã trừng mắt giật lấy, như sợ cô lại quyến luyến loại rượu không hợp với mình: “Đừng uống!”
“Tại sao? Tôi khát lắm!” Đang khát, cô hoàn toàn không hiểu ý anh, vì sao anh lại hung tợn mà giật phắt ly rượu của mình một cách vô lý như thế.
“Về nhà uống nước!”
Thức uống ngon lành trước mắt không cho uống, tại sao bắt cô nhịn về nhà uống nước lọc?
Anh không nói nhiều, túm lấy cô nàng còn đang định uống thêm rượu, lôi thẳng ra khỏi phòng.
Bạch Tiếu Diệp tức tối lắc ly rượu, cô vẫn chưa kịp dạy anh làm thế nào để cướp rượu trong tay con gái, anh đã cướp đất diễn rồi? Phì, thầy kiểu gì vậy, giống một ông trùm xã hội đen tìm thấy cô nàng của mình đang phấn khích ở bên ngoài rồi lôi về nhà dạy dỗ thì có.






Thể chất khi ham muốn sẽ toả hương
Bị kéo tay lôi đi, Tô Gia Áo đang hoài nghi cái tên rất đàn ông trước mặt mình không phải là Quý Thuần Khanh dịu dàng, hiền lành trước đây, anh chỉ nên biết bĩu môi khi bị cô bắt nạt, chứ không phải khiến cô mất mặt như thế này, hung hăng phá hoại cuộc vui của cô và bạn bè, lôi cô ra khỏi KTV.
Sự nam tính của anh cuối cùng đã đâm chồi và nảy lộc, nhưng rồi sao? Anh có tư cách gì làm cô mất mặt trước bạn bè chứ?
“Buông ra, buông ra, buông ra! Anh kéo tôi đi đâu???”
“Về nhà.”
“Có phải anh muốn hôn em?”
Anh ngớ người, đôi môi dần hé mở, ánh mắt vốn kiên định dần trở nên khác lạ vì bị dụ dỗ, khiến anh nghi ngờ lúc nãy ánh mắt mình nhìn cô thật sự mơ màng đến thế sao?
Vẻ mặt bị nói trúng tim đen của anh lúc này chắc chắn rất khờ khạo nên mới khiến cô nhướn mày vẻ thích thú. Dường như trong tích tắc thể diện mất đi của mình đã được thu lại, cô cười lớn phản kích lại: “Anh có muốn hôn không?”.
Anh lại ngẩn người, vô cùng bực tức với câu nói đùa của cô, lúng túng mím môi lại, chỉ sợ mình bất cẩn sẽ ngây ngô gật đầu mất.
“Anh không dám chứ gì?”
“…”
Anh cắn môi nín nhịn, nhưng cô lại được thể lấn tới.
“Ha, em biết anh không có bản lĩnh, quy tắc gì mà đừng lại gần người phụ nữ đã ăn thịt mình.”
“…”
“Em sẽ không chịu trách nhiệm với anh đâu…” Cô thấy anh lúng túng thì vui sướng, lè lưỡi khiêu khích, làm mặt hề trêu anh, chỉ muốn trả thù chuyện anh làm mình mất mặt.
“Rụt lưỡi vào ngay cho anh.” Đó là dụ dỗ! Lúc này mà lè lưỡi khiêu khích anh à?
“Không dám hôn, không dám hôn, không bản lĩnh, không bản lĩnh, xem anh còn kiêu cái gì… ối… ối ối!!!”
Anh thấy mình đã quá khách sáo với cô, thế là nheo mắt lại tiếp nhận sự khiêu khích trắng trợn của cô, dù sao anh cũng đã ném quy tắc vào thùng rác, đỡ phải vật lộn với nó, ôm lấy cô ép môi mình xuống.
Hơi nóng dâng lên, mũi cô phát hiện một mùi hương rất quen thuộc lặng lẽ toả ra từ người nào đó, là mùi hương đã ngửi thấy trong lớp học giờ đây còn nồng hơn, len vào đầu óc, như mê hồn hương xâm nhập làm loạn thần trí người ta.
“Mùi hương trên người anh sao nồng quá vậy…” Nhân lúc nghỉ ngơi, cô than vãn.
Đôi môi anh đậu trên chóp mũi cô một cách mờ ám, dịu dàng khiêu khích: “Xem ra em cũng thích mà.”
“Cũng tàm tạm, nhưng… hại chất đàn ông quá.”
“Nhưng anh không kiềm chế được, làm sao đây?”
“Hả?” Tại sao nghe có vẻ xxx quá vậy, cô ngước lên, thấy sắc mặt anh đỏ bừng, đưa tay lên ngửi mùi hương trên người, vẻ mặt khó xử, bất lực.
Bó tay rồi, mùi hương đó nồng quá, từ da anh toả ra, mỗi lúc một đậm, chất đàn ông của anh bị… giết sạch!
“Không phải nước hoa à?”
Anh lắc đầu.
“Hay là Eau de Cologne1?”
Anh lại lắc đầu.
“Thế là gì?”
“…” Phải giải thích sao đây, đó là do thể chất đặc biệt của mình, nên khi anh uống rượu cũng sẽ không dễ say, nhưng hễ cơ thể ham muốn thì sẽ toả ra mùi hương, mà càng ham muốn thì mùi hương càng nồng, nói trắng ra… là tiêu chí động dục của anh. Nhưng những lời trơ trẽn như thế, làm sao anh nói ra được.
Trong đầu nghĩ thế, nhưng chính anh cũng bị mùi hương làm cho m