Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vị Hôn Phu Bất Đắc Dĩ

Vị Hôn Phu Bất Đắc Dĩ

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341714

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1714 lượt.

ụ mị, mấp máy môi, anh phát hiện ra lời của mình càng trơ trẽn hơn.
“Anh muốn xích em lại.” Anh lim dim mắt, nói tiếp: “Dùng vòng cổ mèo.”
Lời nói đùa ấy khiến cô hít một hơi thật sâu, mùi hương như muốn lấy mạng cô. Cô ôm lấy cổ anh, nhón chân lên định đón nhận, nhưng anh ngần ngừ ngẩng cao đầu lên không cho cô thoả mãn, dụ dỗ: “Có kiểu quan hệ đó không?”.
“Quan hệ gì cơ?” Cô cuống lên, như thể trả lời xong sẽ có thưởng.
“Không chịu trách nhiệm cũng đụng chạm được ấy.”
“…” Siêu khó!
“Không có à?”
“Hai người yêu nhau?”
“Quan hệ kiểu đó có thể dùng vòng cổ mèo không?” Dường như anh rất quan tâm đến vấn đề ấy, bắt đầu suy nghĩ xem nên dùng vòng màu nào thì đáng yêu hơn.
“Không được!”
“…”
“Vẻ thất vọng của anh là ý gì vậy?”
Cô dở khóc dở cười ôm chặt cổ anh, đang định hôn anh tiếp thì bên tai bỗng nghe thấy tiếng “tách” của bật lửa. Cô nhìn qua vai Quý Thuần Khanh, thấy Tiêu Yêu Cảnh dựa lưng vào cửa quán bar, không biết đã đứng đó quan sát bao lâu, chiếc bật lửa màu bạc kề sát môi anh, đốt cháy điếu thuốc, như muốn nói đã lường trước vở kịch thân mật quá mức này là để trả thù mình, anh sẽ không quan tâm đâu. Để không bị ảnh hưởng, anh nhìn đi chỗ khác một cách chán ghét, lặng lẽ đợi ở cửa, cho đến khi cô gái đưa khăn tay cho anh trong nhà vệ sinh xuất hiện, anh để mặc cô ta bám vào tay mình, đóng nắp bật lửa lại như thể chẳng có chuyện gì xảy ra, cũng che khuất vẻ mặt anh.
“Thê quân?”
Quý Thuần Khanh đang quay lưng lại nên không hiểu tại sao cô lại cứng người, không thấy cô có động tĩnh gì, đang định quay lại nhìn thì bị cô giữ lấy mặt.
“Chúng ta thử hẹn hò xem sao”, cô bỗng nói.
Nam nữ chia tay tự tìm đối tượng yêu đương khác, vốn chẳng ai có lỗi với ai, đó mới là bình thường.
“Không phải chỉ là trách nhiệm?” Ánh mắt anh trở nên dịu dàng.
Cô lắc đầu vẻ kiên định: “Có điều, anh đừng dùng vòng cổ mèo với em”.
Anh hào hứng chấp nhận, rồi lại nói: “Vòng cổ mèo à, sau này hẵng tính”. Ngụ ý là, anh không từ bỏ ý định kỳ lạ đó.
Cô đang định phản đối thì ánh đèn chói sáng của chiếc xe phía sau đã cắt ngang, cô nhường đường cho xe đi, nhưng chiếc xe lại dừng ở bên cạnh, cửa kính quay xuống, lộ ra vẻ mặt cười cợt của Kiều Khâm: “Xin lỗi, làm phiền hai vị, thực sự tôi không nhìn nổi nữa nên giúp anh em mình nói cho ra nhẽ”.
Quý Thuần Khanh đưa tay ra bảo vệ cô gái trong lòng, nhìn người đàn ông tự dưng dừng xe một cách khó hiểu, sự cảnh gáic của anh không khiến Kiều Khâm phật ý, ngược lại chỉ khiến nụ cười anh ta càng rạng rỡ.
“Tô Gia Áo, tôi khuyên cô đừng quá đáng, cái gì cho qua được thi cho qua, trả thù người khác cũng phải có mức độ, Yêu Cảnh không định bám theo cô, hà tất cô phải tuyệt tình như thế? Thích diễn cảnh thân mật trước mặt bạn trai cũ như thế, không biết đã được anh bạn này đồng ý chưa? Có một diễn viên có tướng mạo khí chất tuyệt thế kia, thật khó khăn cho cô quá!”
Kiều Khâm nói xong khẽ nhấn chân ga, dừng xe trước cửa quán bar: Quý Thuần Khanh quay đầu nhìn theo – Tiêu Yêu Cảnh mở cửa xe, hơi khựng lại một chút, ánh mắt sắc lạnh lướt về phía họ, rồi xúi xuóng chui vào chiếc xe màu đen của Kiều Khâm.
Nhớ tới động tác giữ lấy gương mặt mình, cố ý làm ra vẻ thân mật và không cho anh quay lại của cô lúc nãy, lại thêm lời Kiều Khâm nói, anh mà khong hiểu thì đúng là ngốc thật.
Như phủ một màn sương u ám, lời anh thốt ra hoàn toàn không chút tình cảm: “Vậy nên, em đang lợi dụng anh để diễn kịch cho cậu ta xem?”.
“Nếu em nói lúc đầu em không nhìn thấy anh ta, anh có tin không?” Trong tích tắc, cô thật sự đã say đắm, vì mùi hương trên người anh, hoặc đôi môi mềm mại nóng bỏng của anh, hoặc vẻ mặt nghiêm túc của anh khi nói sẽ dùng vòng cổ mèo xích cô lại.
Cô cau mày, không biết phải giải thích tâm trạng mình thế nào, chiếc xe đưa người khiến cô đau lòng phóng vút qua, cửa kính phía sau chưa đóng lại, cô nhìn thấy đôi trai gái ngồi phía sau, cô gái kia dịu dàng nép vào người Tiêu Yêu Cảnh, còn anh ta dựa vào cửa kính hút thuốc, trong tích tắc khi anh ta ngước lên chạm vào ánh mắt khó xử của cô, ánh nhìn thẳng mang đầy vẻ chất vấn khiến cô lúng túng, biết rõ mình không sai nhưng lại nhìn tránh đi nơi khác.
Ánh mắt hai người nhìn nhau trong một thoáng ngắn ngủi đó khiến Quý Thuần Khanh cười khẽ, nói: “Vậy câu thử hẹn hò cũng là nói cho cậu ta nghe đúng không? Thật đáng tiếc, có thể cậu ta chưa nghe thấy…”.
Anh cúi nhìn xuống, ánh trăng yếu ớt che phủ khiến gương mặt mờ mờ ẩn ẩn trong bóng tối: “Bây giờ, em nghĩ lời em nói tôi có thể tin không?”
Mùi hương nồng đậm biến mất trong tích tắc, cho dù có cố gắng hít thở thế nào cũng không nắm bắt nổi dù chỉ một sợi hương nhỏ.






Vòng cổ mèo
Tiêu Yêu Cảnh thức giấc vì ánh sáng chói mắt từ ngoài cửa sổ chiếu vào, đầu vẫn đau như búa bổ vì cơn say tối qua, ý thức mơ hồ, rời rạc, anh vẫn chưa nhớ ra mình đang ở đâu, chỉ biết lúc này đang nằm trên một chiếc giường rộng mềm mại, lồng ngực được mái tóc thơm mát


pacman, rainbows, and roller s