Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341695
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1695 lượt.
ắm trong mật ngọt, nhưng vẫn nghe thấy câu nói làm mất cảm hứng ấy, không nghĩ ngợi gì mà nói luôn: “Chẳng phải anh đã nói không cần chịu trách nhiệm, chỉ cần yêu nhau là được đấy thôi? Vậy bây giờ anh đang ép em lên tiếng nhận sai, gánh vác trách nhiệm à?”.
Lời cô rất khó nghe khiến anh mím đôi môi còn đang tê dại của mình lại, ánh mắt rời khỏi giường mặt hồng hào của cô, cho dù nổi loạn theo cô, nhưng tận xương tuỷ anh vẫn còn dai dẳng một quan niệm cũ kỹ đã mọc rễ ở đó.
Anh xoay người cố điều chỉnh tư thế, đầu vẫn còn váng vất, gắng sức đè nén dục vọng, tỏ ra rất đau khổ.
“Anh đã thơm đến mức đó rồi còn làm bộ làm tịch?” Cô không hiểu rốt cuộc anh đang dằn vặt điều gì.
Cuối cùng anh kìm nén hơi thở, ánh mắt đen nhánh nhìn cô: “Nếu không thì sao? Lại làm công cụ lợi dụng lần nữa à?”.
“Hả?”
“Tưởng anh không nói thì sẽ quên hết hay sao? Anh không phải người em nói thế nào thì nghe thế đấy, đợi trái tim em không còn nghĩ đến người khác nữa rồi tính.”
Nhưng chưa đợi đến khi Tô Gia Áo quên hết, thì Kiều Khâm đã gọi điện thoại cho Bạch Tiếu Diệp, thông báo đã đến lúc họ đi làm. Không kịp báo cho thầy Quý vẫn còn đang hờn dỗi, Bạch Tiếu Diệp cùng Tô Gia Áo trốn tiết cuối, đến phòng quản lý của quán bar Snow Mania.
Kiều Khâm rất ra vẻ ông chủ, giao hai người họ cho tổ trưởng quầy bar rồi biến mất, tổ trưởng chỉ liếc họ một cái rồi ra quyết định đầu tiên:
“Hai cô tẩy trang ngay cho tôi.”
“Hả? Tẩy trang?” Tô Gia Áo cự nự: “Tôi không chịu đâu, tẩy trang rồi tôi không dám gặp ai nữa. Không, không, chết cũng không!”. Từ khi lên cấp ba cô chưa bao giờ để mặt mộc, màu sắc rồi, huống hồ hôm trước, Quý Thuần Khanh còn cảnh cáo cô, trong thời gian làm việc nghiêm cấm để mặt mộc mà đi gặp người khác, quy định này cũng quan trọng ngang với việc tránh xa tên tiểu yêu tinh kia ra.
“Không phải bắt cô để mặt mộc, mà bởi trang điểm quá đậm là điều cấm kỵ với nhân viên phục vụ, lát nữa tôi trang điểm cho các cô, vì thế các cô hãy xử lý lớp trang điểm này đi.” Tổ trưởng vừa nói vừa lấy ra hộp trang điểm của mình ra, chiếc hộp chuyên nghiệp ấy khiến Tô Gia Áo và Bạch Tiếu Diệp không còn đề phòng nữa.
Tiêu Yêu Cảnh đang ngồi trên ghế cao trước quầy bar bỗng nổi cơn thịnh nộ khi cô nàng Tô Gia Áo trang điểm nhẹ nhàng xuất hiện trong tầm mắt mình. Lúc này anh mới phát hiện ra Kiều Khâm có ý đồ, chẳng phải anh ta muốn giúp gì mình, mà chỉ muốn nhìn bộ dạng ngu ngốc, há miệng trợn mắt của anh, bạn gái cũ rốt cuộc có dáng vẻ nguyên thuỷ thế nào, lúc này đây anh mới được thấy rõ.
Kỹ thuật trang điểm của cô tệ đến mức nào mới hoá trang cho chính mình thành bộ dạng quỷ quái đó, đôi môi mọng lúc nào cũng bị lớp son dày che phủ, đôi mắt trong veo biết cười luôn bị lớp phấn mắt màu đen bao vây, mái tóc được buộc xô lệch đã bị tháo ra, chải ngay ngắn, còn kẹp một chiếc kẹp tóc hình quả dâu vốn không hợp với cô, nhưng sau khi xoá sạch lớp trang điểm kinh khủng kia đi, cô lại… Chết tiệt, rất đáng yêu, đến làn da rất đáng yêu, đến làn da cũng ánh lên vẻ hồng hào dưới ánh đèn màu, ai cho phép cô ra ngoài lượn lờ dưới bộ dạng đó?
Công việc của cô chỉ là bưng bê, uống đến bàn khách là được, tên nào dám trò chuyện với cô, làm quen hả? Cô đã trở nên biết giao tiếp từ khi nào vậy? Chẳng lẽ tẩy trang rồi, cô cũng trở nên hiền hoà, dễ chịu hơn?
Một ly cocktail được đưa đến trước mặt Tô Gia Áo , cô đờ cả ra, lúng túng trước một người đàn ông xa lạ.
Vì… hình như anh ta đang bắt chuyện làm quen.
Đây là chuyện mà Tô Gia Áo đã mơ tưởng suốt hai mươi năm mà chưa bao giờ xảy ra, nhưng khi xảy ra rồi, cô lại không biết phải phản ứng như thế nào.
“Anh chỉ muốn biết tên của em thôi, em khó xử à?”
“Không, tôi… xin lỗi…” Tổ trưởng đã nói, khách hàng là Thượng đế, cho dù gặp loại khách hàng tồi tệ, nếu không biết cách xử lý thì cứ nói xin lỗi trước là được.
“Ha ha, Xin Lỗi tiểu thư, có thể mời em uống một ly không?”
“… Ưm… tôi…”
Cô nhìn ly cocktail trước mặt, không biết có nên nhận không, tổ trưởng đã bảo, khách đề nghị gì thì làm đó, ấy là tôn chí phục vụ, bị phàn nàn thì sẽ bị trừ tiền và chịu mắng. Uống một ly rượu thôi, chắc không sao chứ? Tửu lượng của cô không cao lắm, nhưng cũng tàm tạm. Cô đang định đưa tay ra đón lấy thì cánh tay đeo trang sức bằng bạc đã cướp lấy ly rượu trước.
“Cậu không có mắt à? Cô ấy là người bưng rượu, không phải uống rượu cùng! Nhiều tiền muốn mời rượu à? Thiếu gia đây uống với cậu!”
Rượu trôi tuột xuống cổ họng Tiêu Yêu Cảnh, chiếc ly rỗng đặt mạnh lên chiếc khay trên tay Tô Gia Áo , mạnh đến nỗi tay cô tê dại.
Thế nào gọi là rượu mời không uống mà uống rượu phạt, có lẽ là thế này đây.
Màn biểu diễn Hoàng hậu Quốc vương
Không khí trên sàn nhảy đang nóng lên.
Ai cũng bận rộn giải phóng bản thân, uống rượu, trò chuyện, lắc lư cơ thể, nên cho dù có một anh chàng ăn mặc rất đẹp, rất sang trọng lôi một cô em mặc đồng phục phục vụ, ép vào góc tối cũng không khiến mọi người lưu tâm, chuy