Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vị Hôn Phu Bất Đắc Dĩ

Vị Hôn Phu Bất Đắc Dĩ

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341701

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1701 lượt.

e thẹn của nữ sinh cũng đã xuất hiện. Cô căng cứng cả người, kết quả là bên cạnh đã vang lên tiếng thở đều đều của anh.
Cô ngẩn người, quay sang nhìn, một gương mặt say ngủ tuyệt mĩ không chút tà niệm, hàng lông mi dài và đôi môi mỏng, mặt vẫn còn dụi vào vai cô rất thân mật, đáng yêu đến mức không chịu nổi. Hơi thở nóng ấm phớt qua mặt cô, anh ôm chặt lấy cô, gần trong gang tấc, đưa tay là chạm đến, nhưng anh đã rất thoả mãn mà ngủ thiếp đi rồi, để mặc cô trằn trọc với mùi hương tràn ngập trong phòng, không rõ người đang ham muốn, khao khát là ai nữa.
Từ đó về sau, thành trì thất thủ, đêm đêm mất hồn, đêm nào cô cũng bị ai kia bế vào phòng ngủ cùng, nhưng cô không hề buồn ngủ, chỉ ngửi mùi hương mà thức trắng đến sáng.
Có lẽ là do anh quá e ngại, đợi cô chủ động? Qua lại với nhau nghĩa là được quyền vừa ôm vừa hôn, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, cháy hoàn toàn, phi ngựa về đích! Xem ra định nghĩa về chuyện yêu nhau của anh vẫn chưa rõ lắm, cần được chỉ dạy. Thế là một đêm nọ, cô không mời mà tự chui vào hang ổ của anh.
Anh đang đứng bên cửa sổ nghe điện thoại, thấy cô vào thì mỉm cười, đưa ngón tay trỏ lên môi rồi chỉ vào điện thoại.
Bảo cô im lặng ư? Cô hiểu ý gật gật đầu, chỉ tò mò không biết anh gọi cho ai vì hiếm khi thấy anh gọi điện.
“Con ở đây rất ổn, mẹ, mẹ đừng nghe thị đồng nói nhảm, nó đưa con đến đây rồi trở về, không hiểu tình hình.” Anh vừa nghe điện thoại vừa đến cạnh giường, ngồi xuống, đưa tay ôm cô và xoa dịu người trong điện thoại.
Thì ra là đang nói chuyện với mẹ, cô không cảnh giác nữa, vừa nắm tay anh đùa nghịch, vừa nghe anh nói chuyện điện thoại.
“Thê quân đối xử với con rất tốt, dạ? Thích ạ?” Đang nói giữa chừng anh bỗng khựng lại, cúi xuống nhìn cô, ánh mắt dịu đi: “Với con, chắc cô ấy cũng có thể gọi là thích”.
Vẻ dịu dàng trong tích tắc của anh khiến cô bỗng nảy sinh là ý, mối thù bỏ rơi cô mấy đêm nay đã có thể trả được rồi, hừ hừ hừ!
Cô trèo vào lòng anh, tư thế mờ ám ấy hiển nhiên không thích hợp cho việc nói chuyện tiếp với mẫu thân đại nhân, anh tỏ vẻ hoảng hốt, cau mày ra hiệu cô xuống.
Cô lè lưỡi, tỏ ý “Không!”, hai tay đặt lên vai, hôn lên vành tai anh.
Anh cố chịu không kêu lên, cố tỏ ra không có chuyện gì, tạo dựng hiện tượng tốt của cô với mẹ mình: “Ưm… Không, đương nhiên là không, cô ấy vẫn chưa đụng đến con. Chuyện xấu xa như thế, cô ấy sẽ không làm bậy đâu”.
Sẽ không làm bậy? Xì xì! Làm bậy cho anh xem!
Tô Gia Áo nhướn mày, mắt chớp chớp đầy vẻ gian xảo, bất chấp sự kháng cự, cởi áo sơ mi của anh ra, bắt đầu khiêu khích rồi cắn lên cổ anh, tạo ra mấy vết đo đỏ mờ ám. Vẫn chưa đủ, hai tay cũng bắt đầu lần mò xuống phía dưới, hài lòng đùa giỡn phần bụng phẳng, khiến toàn thân anh run lên bần bật.
“Ưm… đừng… Không phải con nói với mẹ… Vâng…” Đầu lưỡi vốn đang di chuyển dưới cằm bỗng tấn công môi khiến giọng nói của anh đột ngột biến mất, anh hoảng sợ, nóng ran cả người lại lo lắng âm thanh khi hôn nhau sẽ vọng vào điện thoại.
“Anh hư quá, vừa nói với mẹ sẽ không cho ai đụng vào thế mà đã bị người ta làm cho đến nỗi thích thú thế kia”, cô thì thào, cố ý kề sát tai anh khiêu khích. Biết rõ anh không thể cúp máy nên càng muốn hành hạ anh, cơ thể của anh ửng hồng, mùi hương nồng nàn không thể lừa ai được.
“Khi nói chuyện điện thoại bị sờ thế này rất dễ chịu có phải không nào?” Cô khẽ thì thầm chỉ để mình anh nghe: “Có phải thế không? Nói đi nào”.
“…Vâng, vâng… đúng, không, con chỉ hơi cảm lạnh một chút…” Anh cố kìm nén tiếng rên rỉ sắp thoát ra khỏi cổ họng, giải thích nguyên nhân vì sao giọng mình lại khàn khàn như thế.
“Ủa? Anh đang nói với em là không dễ chịu à?”
Anh muốn trừng mắt với cô, nhưng ánh mắt mơ màng lại không trừng lên nổi.
“Ánh mắt anh không nói thế, nó đang nói là, hãy đến chạm vào anh nhanh lên, dễ chịu quá. Này… lúc nghe điện thoại được sờ thế chắc dễ chịu lắm nhỉ? Anh còn muốn em chạm vào đâu nữa đâu?”
“Hừ… ừm…” Anh vội cắn chặt răng, nhưng không thể ngăn những tiếng rên rỉ khe khẽ thoát ra, dường như cô gái kia chưa thoả mãn, bắt đầu hôn lên người anh mà không hề kiêng kỵ.
“Tai?”
“Miệng?”
“Hay là…”
Rõ ràng là đang đùa cợt người ta, nhưng không khí nồng nàn mờ ám này rất dễ bị lây nhiễm, chính cô cũng bắt đầu mụ mẫm, hai tay bắt đầu lần xuống bụng anh.
“Đừng chạm vào chỗ đó.”
Dục vọng trong anh bùng phát, nếu còn bị chạm vào nữa chắc anh sẽ quên hết, đạp quy tắc của tộc xuống chăn ngay trước mặt mẹ mình, đè cô xuống một cách đồi phong bại tục.
“Mẹ, những lời mẹ dặn con sẽ nghĩ cách để làm, mèo con nuôi đang phá phách, con chưa con nó ăn, hôm nay đến đây nhé.”
Anh vội cúp máy rồi nheo mắt, kéo con mèo kiêu căng kia xuống, áp lên đôi môi cô như thế để dạy dỗ, hơi thở nặng nề kèm theo những tiếng rên đầy ham muốn vang lên, bất chấp cô có chịu đựng được không, đôi môi anh ập xuống, đến hơi thở của cô cũng bị anh nuốt mất.
Nụ hôn sâu dần dần nhẹ nhàng hơn, cuối cùng biến thành nụ hôn dịu dàng, mềm mại.
“Mẹ hỏi anh, khi nào thì chúng ta kết hôn?”
Cô đang chìm đ


XtGem Forum catalog