Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341700
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1700 lượt.
no xong, không có lý gì ngăn cản anh chứ?”.
“Thế à? Nhưng sao anh lại chắc chắn tôi muốn được anh hôn?”
“Em luôn thích thế, không phải sao?”
“Đúng, nhưng chỉ đến hôm qua mà thôi.”
“Anh tưởng em nên biết trò đã thích mà còn làm bộ với anh không tác dụng.”
“Không hề. Tin nhắn hôm qua tôi gửi nhầm người, hơn nữa có thể tôi sắp có bạn trai mới rồi.”
“Vậy sao hôm nay em còn hẹn hò anh?”
“Mọi người là bạn bè mà, hơn nữa cuối tuần rất nhàm chán, giết thời gian thôi. Nhưng… tôi không ngờ anh lại có sở thích làm chuyện này với bạn bè.” Cô ám chỉ khoảng cách quá gần nhau giữa hai người.
“Tiếu Diệp, em rất biết cách chọc tức người khác.”
“Tôi cũng rất tò mò rằng tại sao trước kia lại hiền lành với anh như thế?”
“Được, bạn thì bạn.” Kiều Khâm giơ hai tay lên, duy trì chút phong độ đàn ông còn lại rồi lui ra xa. “Nhưng chẳng phải em đang muốn tìm chỗ làm thêm? Là bạn bè, có muốn đến quán bar của anh làm thêm không?”.
“Hừm…”
“Em không dám?” Dường như rất khoái chí với vẻ yếu đuối của cô, Kiều Khâm nhếch môi: “Bạn bè thôi mà, em đang lo lắng cái gì hả?”.
“Vậy tôi muốn dành dụm tiền để đi du lịch với bạn trai mới cũng được hả? Anh cũng biết bây giờ cưa gái cần có tiền, mà cưa trai cũng thế.”
“…”
“Tốt quá rồi, nhưng có thể cho tôi một ngoại lệ là không, vì buổi tối phải về nhà một mình rất sợ, nên để Áo Bông cùng đi làm với tôi nhé?”
“Anh, sao, cũng, được.” Từng từ thoát ra từ kẽ răng Kiều Khâm một cách ức chế.
“Vậy khi nào thiếu người, anh cứ gọi điện báo.”
“Chỉ cần em đừng gửi nhầm tin, tưởng anh là người khác.”
“Lần sau không dám nữa, ông chủ à.” Cô nghịch ngợm đứng nghiêm túc làm động tác chào kiểu nhà binh, nhìn Kiều Khâm cố nén cơn giận bỏ đi, rồi lao đến trước mặt động vật họ mèo kia, khen ngợi: “Áo Bông, chiếc vòng này rất hợp với dáng cậu, mua ở đâu thế?”.
“… Tóm lại cậu đã làm gì với hắn mà khiến hắn tức tối đến thế?”
“Ừm.” Bạch Tiếu Diệp cố gắng nhớ lại chuyện hôm qua, cuối cùng chậm rãi nói: “Gửi nhầm tin nhắn cho anh ta”.
“Tin nhắn gì?”
“Cưng ơi, kỹ thuật hôn của anh thật tuyệt rất thoải mái. Kết quả tớ phát hiện ra mình gửi nhầm, lại gửi thêm một tin cho anh ta, bảo anh ta là: Sorry, gửi nhầm.”
“…” Cô nàng trả thù còn đáng sợ hơn cả cô, để “sự kiện cục cưng” hôm ấy phát triển đến độ biến thái.
“Nên cậu sẽ đi làm ở Snow Mania với tớ nhé?”
“…” Bỗng bị gọi, Tô Gia Áo ngớ người, bất giác quay lại nhìn chủ nhân, dù sao dây xích vẫn bị đạp dưới chân anh mà.
“Thầy Quý, cho em mượn Áo Bông vài ngày nhé.”
Quý Thuần Khanh cười lạnh, chân càng đạp mạnh lên dây xích, nhưng miệng vẫn cố nói câu mang đầy tính dân chủ: “Em hỏi thử cô ấy đi”. Nếu cô thật sự muốn an phận ở bên anh và hẹn hò thì sẽ tránh xa quán bar có tên tiểu yêu tinh hay lui tới kia, cứ lằng nhằng mãi là chuyện rất vô vị và nhảm nhí.
“Áo Bông, thầy Quý nói không quản cậu kìa, có muốn đi làm thêm với tớ không?”
“Hừm…” Ánh mắt sau lưng sắc lém, ánh mắt bên cạnh lại đầy ắp mong chờ, cô bị kẹp ở giữa, hai bên đúng là không phải người.
“Làm ơn đi, chỉ lần này thôi, hiếm khi tớ cầu xin cậu, lần trước tớ cho cậu mượn phí qua đêm nữa, tận tình thế còn gì, hơn nữa, cậu cũng nhìn thấy thái độ của anh ta hôm nay rồi, rõ ràng là đào hố cho tớ nhảy vào, không nhảy thì mất mặt, nhưng nếu tớ hành động đơn độc thì chắc chắn anh ta sẽ có cơ hội làm càn.”
“Nói cũng đúng, tên khốn kia mới nhìn đã biêt có ý đồ với cậu, có một mình chắc chắn sẽ bị ăn đến hết cả xương. Được, tớ giúp cậu!” Tóm lại, trong máu cô đã ăn sâu bốn chứ “hành hiệp trượng nghĩa”, không có chuyện có tình mới là nới bạn cũ.
“Muôn năm! Áo Bông quả nhiên thích mình hơn, thầy Quý, thầy còn kém xa lắm!”
Lời lẽ đầy khiêu khích khiến Quý Thuần Khanh cau mày, anh không nên mong chờ đầu óc đậu phụ kia ra được quyết định để mình hài lòng, dân chủ với cô đúng là lãng phí.
Một con mèo chỉ biết ăn vụng thì cần gì dân chủ? Chỉ cần ăn cho no rồi kêu meo meo là được, nghĩ đến đó, anh quyết định gạt bỏ quy tắc, ra ý kiến thay thê quân.
“Không được đi, bây giờ về nhà!” Túm lấy dây xích, anh hạ lệnh độc đoán.
“Meo meo…” Tiếng mèo kêu uất ức dịu dàng phát ra.
“… Không được đi quá mười hai giờ, tránh xa tên tiểu yêu tinh kia, càng xa càng tốt.”
“Rõ.”
Thắng lợi! Thế mới nói, người có nhược điểm thực sự đối phó quá dễ.
Áo Bông không trang điểm
Tỉnh lại sau cơn mê vừa hỗn loạn vừa nặng nề, Tiêu Yêu Cảnh đã đỡ sốt.
Tung lớp chăn dày nặng trịch trên người ra, anh muốn hít thở thật sâu, nhưng mũi vẫn không ngửi thấy bất kỳ mùi gì, anh chật vật ngồi dậy, chiếc khăn trắng trên trán rơi xuống.
Anh ngẩn người, đầu óc mơ màng như ý thức được gì đó, quay sang túm lấy di động bên gối, vội vàng mở hộp thư ra kiểm tra.
Hộp thư trống rỗng, trong tích tắc, anh không biết nên tỏ vẻ mặt thế nào với tình cảnh này, muốn cười giễu nhưng lại không nổi, muốn chửi thề nhưng cổ họng khô rát chỉ bật ra những tiếng ho khan bất lực.
Anh liếc mắt