Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341705
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1705 lượt.
nhìn Kiều Khâm, dường như không mong đợi loại người đen tối như cậu ta sẽ có ý kiến gì hay ho.
“Cậu chỉ đang ấm ức thôi, vì thứ không ăn được luôn là ngon nhất. Có lẽ chạm đến rồi cậu sẽ thấy chỉ đến thế mà thôi, phụ nữ, ngoài chuyện khôn vặt để quấy rối trái tim mình ra thì còn bản lĩnh nào khác?” Anh ta kẹp điếu thuốc vào tay, cười nói: “Mấy hôm nữa, Tiểu Áo tâm giao của cậu sẽ đến làm thêm ở quán tôi, có hứng thú không?”.
“Cậu làm trò quỷ gì vậy?”
“Không gì cả, nhưng nếu cô ta quấy rầy tôi, tôi sẽ thấy rất chướng mắt, xem như cậu giúp tôi, xử lý mọi việc, không được à?”
“Tôi không muốn thấy cô ấy.” Vẫn chưa đủ thời gian để quên mà gặp lại cô, anh không đảm bảo mình sẽ không làm chuyện gì mất mặt, bị cô xem thường.
“Cậu lại muốn cược với tôi à? Cược cậu rất muốn gặp cô ta?”
“…”
“Chia tay rồi làm bạn cũng được mà, bạn bè là chức danh rất tốt, được thì tấn công, không thì lui về phòng thủ.”
“Tôi sẽ không làm bạn với cô ấy.” Anh không thể xem như giữa hai người chưa từng xảy ra chuyện gì, mối quan hệ không thể khiến anh thoả mãn ấy chỉ như tự mua dây buộc mình mà thôi.
“Ha, tôi thì vô tư, nếu thực sự cậu không muốn thấy cô nàng thì tôi cũng không miễn cưỡng, cùng lắm tôi gọi người khác xử lý cô nàng thay cậu là được.”
“Cậu dám!” Anh buột miệng, chẳng cần suy nghĩ, muốn tìm người tiếp cận Tô Gia Áo , thiếu gia anh không cho phép.
Phản ứng quá nhanh ấy khiến Kiều Khâm cười thích thú: “Xem như cậu đồng ý giúp rồi đấy nhé. Cảm ơn. Này, tiện đây nhắc cậu luôn, bắt đầu làm bạn, chưa biết chừng hiệu quả sẽ càng cao đấy. Dù sao hiện giờ cô nàng đã là thú cưng của người khác, cậu không có sự lựa chọn nào khác”.
Tiêu Yêu Cảnh không đáp, đôi mắt đen nhìn gương mặt vẫn tiều tuỵ của mình trong gương, như suy nghĩ lung lắm.
Nhà họ Tô sau bữa cơm tối.
Ông Tô mặc quần đùi chim cò mà đàn ông trung niên thích mặc nhất, nằm trên sofa ngoài phòng khách xem tivi một cách mất hình tượng. Liếc nhìn bà Tô đang dựa vào mình cùng xem phim, chỉ một lần ra khỏi nhà đến quán ven đường đã nâng cao địa vị trong nhà của mình, ông cảm thấy rất đắc ý.
“Mẹ, con muốn đi làm thêm.” Tô Gia Áo báo cáo tình hình với chủ gia đình theo thói quen, nhưng bà Tô chẳng thèm ngước lên, ném ra một câu: “Bố con làm chủ”.
“Hả? Hỏi bố?” Dường như không thể hiểu nổi mối quan hệ gia đình đã thay đổi thần tốc như thế, Tô Gia Áo ngần ngừ nhìn bố, ông Tô nhìn cô với ánh mắt trống rỗng, uể oải lừ đừ thọc tay vào trong quần. “Á! Bố, bố đừng đánh rắm trên ghế chứ…” [*Vanila: Eo!!!~ =))'>
“Bẹp bẹp bẹp…”
“Ai cho bố đánh rắm!!! Buổi tối con nằm ngủ, ghê chết đi được!”
Không vui vì chồng mình bị bắt nạt, bà Tô đánh bốp một cái thật mạnh vào con gái mình: “Ai cho phép mày không biết lớn bé gì với bố thế hả? Sờ mông đánh rắm thì sao? Đàn ông nào mà chả thế! Đó là nam tính, đúng không bố nó?”.
“Ừ.” Ông Tô lên tiếng, mắt không hề rời khỏi màn hình trên tivi.
Nam tính cái quỷ gì thế này? Đó là tính nham nhở của đàn ông trung niên ăn mặc cẩu thả, xấu xí thì có! Ôm cái đầu bị đánh đau, Tô Gia Áo tức tối nhìn bố mẹ, nghiến răng.
“Con quỷ chết tiệt trừng mắt cái gì? Ủa? Thuần Tình đâu?”
“Anh ấy đang soạn giáo án trong phòng!”
“Mày đi làm thêm đã hỏi nó chưa?”
“Không sao ạ, nhạc mẫu đại nhân, thê quân muốn đi đâu thì cứ đi, con sẽ nghe theo.” Giọng nói dịu dàng vang lên, Quý Thuần Khanh ra ngoài nghỉ ngơi, tươi cười vào nhà bếp pha trà, rồi lại vào trong phòng mình, để lại Tô Gia Áo dương dương đắc ý nhìn mẹ.
“Mẹ thấy rồi đó, anh ấy không có ý kiến, nghe theo con mà.”
Cô vừa nói xong, ông Tô đã lắc đầu thở dài, vô cùng thương tiếc.
Chính xác, Quý Thuần Khanh rất ngoan, cô nói một, anh không dám nói hai, cô chỉ đông, anh sẽ không nhìn tây, trước mọi người, anh vẫn là một Quý Thuần Khanh biết giữ quy tắc, tuân thủ gia quy, thanh bạch, trong sáng, không biết nổi loạn, gọi cô là thê quân, khiến cô nở mày nở mặt.
Màn đêm buông xuống, cô nằm trên sofa thao thức, một bóng đen xuất hiện bao trùm lấy cô, ngước lên thấy ai kia đang sa sầm mặt nhìn mình: “Sofa thoải mái không?”.
“Hả? Cũng… tàm tạm!”
“Tại sao em không tìm anh?”
“Tìm anh? Tìm ở đâu?”
Anh nghẹn lời, nhìn cô vẻ thiếu tự nhiên, có cần anh nói toạc ra không: “Phòng anh”.
“Nhưng… không hay lắm nhỉ?” Cô thì không sao, nhưng sự thanh bạch của anh thì có sao, chẳng phải anh rất quan tâm đến vấn đề đó ư?
“Anh tưởng đã qua lại với nhau rồi thì có thể ôm em ngủ… không phải sao?” Anh bĩu môi vẻ ngây thơ, cảm thấy ủ rũ vì quy tắc đã bị mình ném sạch. Đây là lần đầu tiên anh hẹn hò với nữ sinh, mà co ấy… chắc không phải lần đầu nhỉ? Anh không biết trai gái yêu nhau phải làm gì, cách thức như thế nào, cô phải phụ trách dạy anh, chứ không được để mặc anh muốn làm gì thì làm.
“Cũng đúng là không thể không được…” Nhưng tiến độ hơi nhanh.
“Thật không?” Đôi mắt anh lấp lánh trong đêm, không đợi cô nói tiếp, đã cúi xuống ôm cả người lẫn chăn, tiến thẳng vào phòng, đặt lên giường, chuẩn bị tắt đèn đi ngủ.
Tô Gia Áo hoảng hốt, đến nỗi cả