The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vị Hôn Thê Này Rất Khó Trị

Vị Hôn Thê Này Rất Khó Trị

Tác giả: Tạ Thượng Huân

Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015

Lượt xem: 134842

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/842 lượt.

đều có mặt, hai vợ chồng mỗi người ngồi một nơi, vẫn chưa giải hòa. Nhưng mà Lí Hà Na cũng không còn xuất hiện nữa.
Tôn Liễu Tĩnh đi đến tủ lạnh lấy hoa quả đã gọt sẵn ra, nói: “Tiểu Nhã và Triệu Đồng ngồi xuống ăn trái cây đi.” Hoàn toàn giống hình ảnh một người mẹ quan tâm con gái và con rể.
“Vâng.” Tiểu Nhã ngẩn ra, ngọt ngào đáp.
Có một mối quan hệ kỳ diệu lặng lẽ thay đổi.
Còn phía bên kia, Tôn Tư Hiền vừa nhìn thấy Khương Triệu Đồng liền ngồi thẳng lưng, ông ta luôn lo sợ Khương Triệu Đồng đem ‘chuyện xấu’ của ông ta tiết lộ ra bên ngoài, khiến ông ta ở trước mặt vợ con không ngóc đầu lên được.
Cha vợ chuẩn mực mời con rể đi ra ngoài uống cà phê, Khương Triệu Đồng cùng đi.
Vừa đi vào trong thang máy, không có người ngoài. Tôn Tư Hiền trực tiếp hỏi: “Chừng nào thì cậu mới chịu đem ảnh chụp trả lại cho tôi? Tiếng nói khàn khàn, chỉ sợ bị người nghe trộm.
Khương Triệu Đồng lạnh lùng trừng ông ta, không nói một lời.
“Mau trả lại cho tôi!”
“Ảnh chụp nào? Tôi không biết!” Anh phòng bị Tôn Tư Hiền sợ ông giấu bút ghi âm trên người, thu âm lại chuyện hắn ‘sai khiến’ người khác chỉnh ông thừa sống thiếu chết, cắn ngược lại anh.
“Chính là cậu cho người…”
Khương Triệu Đồng ngắt lời nói: “Chờ tới ngày cha đại thọ tám mươi tuổi, con sẽ tỉ mỉ chuẩn bị một phần quà dâng lên cha, cha nhất định phải sống tới một trăm tuổi nha.”
Cái gì? Chờ ông ta tới tám mươi tuổi mới đem hình trả lại? Một người đàn ông sống tới tám mươi tuổi còn có thể làm cái gì? Tôn Tư Hiền cảm thấy thật yếu ớt, ông ta luôn xem em gái xinh đẹp trẻ trung là nguồn gốc của tinh thần và thể chất!
***
Năm Tiểu Nhã tốt nghiệp bằng thạc sĩ, Khương Triệu Đồng liền tổ chức hôn lễ, náo nhiệt vẻ vang cưới Tiểu Nhã về làm vợ.
Ở trong phòng nghỉ của cô dâu, Nguyên Nguyên kết hôn sớm hơn chị gái năm tháng lại vác bụng tròn vo đến tham gia hôn lễ của chị mình.
“Tiếc quá! Em không thể làm phù dâu cho chị.”
“Ai kêu em còn chưa có tốt nghiệp đã bị Tiết Thành Lượng làm cho lớn bụng rồi, không thể làm gì khác hơn là hát xong khúc hát cáo biệt trực tiếp nhận giấy kết hôn.”
“Chị không có sao?” Nguyên Nguyên tò mò nhìn cái bụng bằng phẳng của cô.
“Không có.” Tiểu Nhã cười xán lạng vô cùng. Cô có dự cảm là có, dựa theo tập tục trong ba tháng không thể công khai, hơn nữa cô còn chưa báo cho Khương Triệu Đồng biết làm sao có thể cho em gái biết trước được chứ?
Nguyên Nguyên rất đơn thuần tin là thật, không hỏi nữa, cười thần bí nói một chuyện khác.
“Chị, mẹ cũng tới rồi!”
“Chị biết, là Triệu Đồng phát thiệp mời mẹ, phía bên nhà trai mời mẹ qua đây.” Tiểu Nhã nghĩ tới Khương Triệu Đồng, tên này là! Trước mặt thì làm mặt lạnh như tiền, sau lưng thì săn sóc dịu dàng, khiến cô bất giác cười ngọt ngào.
Nguyên Nguyên cũng ngây ngô cười theo, ha ha ha. Cô dâu nào cũng đều giống nhau!
“Chị! Em nói cho chị nghe, khi nãy em thấy vợ của ba chủ động cùng mẹ chào hỏi nha. Aiz ~ hại em còn lo lắng bọn họ gặp nhau sẽ khởi động chiến tranh, liên tục dặn đi dặn lại Thành Lượng phải chú ý một chút, kết quả không có xảy ra chuyện gì hết, còn nói nói cười cười với nhau.”
“Hai người đều đã bốn mươi mấy gần năm mươi rồi, ghen tuông chuyện cũ tốt lắm sao?” Tiểu Nhã mặt ngoài bình thản nói, trong lòng không tránh được có chút kích động.
Cô cảm giác được, từ sau sự kiện ‘Lí Hà Na’, Tôn Liễu Tĩnh bỏ xuống thành kiến, bắt đầu cùng cô gần gũi. Tuy rằng không có dồn hết tâm trí đối xử tốt với cô, nhưng cũng không còn đối chọi gay gắt với cô mỗi ngày, nói chuyện cũng ôn hòa hơn, còn có thể giới thiệu cô với bạn bè: “Đây là con gái của tôi, Tôn Tiểu Nhã.”
Chỉ cần như vậy, cô liền thỏa mãn.
Giờ lành đã tới, chú rể Khương Triệu Đồng đi vào đón cô dâu, thân hình to lớn, ngạo mạn trong bộ lễ phục càng thêm uy nghi bức người, khí thế phi phàm.
Tiểu Nhã vừa thấy anh đến, trái tim như bay lên, ánh mắt dịu dàng nhìn thẳng vào đôi mắt thâm tình của hắn.
Khương Triệu Đồng nhìn cô dâu của anh, ánh mắt tỏa sáng, nụ cười chân thành lại rực rỡ.
Anh ở cổ cô hôn trộm một cái.
“Anh không thể ăn hết son môi của em, mặc dù anh rất muốn.” Đáy mắt anh vừa chân thành lại thâm tình nói.
“Triệu Đồng.” Con ngươi trong suốt linh hoạt lấp lánh vui sướng và e lệ, từ nay về sau, anh là chồng của cô.
Anh ôm lấy đôi má của cô, xúc động nhìn chằm chằm.
“Bộ dạng này của em thật đẹp! Chúng ta mau mau hoàn thành hôn lễ, anh không thể chờ đợi được muốn ôm em về nhà.”
Tiểu Nhã đỏ mặt nhưng trái tim lại ấm áp, tươi cười ngọt ngào.
Anh ít khi nói ra những lời đường mật, nhưng mỗi lần anh nói lại làm cho trái tim của cô chìm đắm vào trong đó.
“Triệu Đồng, em có chuyện muốn nói với anh.”
“Nói em yêu anh.”
“Em yêu anh. Nhưng mà, có cái bí mật không biết anh muốn nghe hay không?”
“Em nói đi.”
“Đưa tai qua đây.” Cô nhu tình như nước nhìn anh.
Khương Triệu Đồng làm như cô muốn, kề sát vào, nghe âm thanh mềm mại của cô…
Anh cầm lấy tay cô, đôi mắt bùng lên hào quang chói lọi.
“Thật không?”
“Còn chưa có xác định,