Tác giả: Tạ Thượng Huân
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 134856
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/856 lượt.
ời ra tay giúp đỡ.
Hai ngày sau.
Khương Triệu Đồng dẫn Tôn Tư Hiền đến bệnh viện thăm bệnh, hai người ăn ý không đề cập tới chuyện ‘Quỳ xuống đất cầu xin tha thứ’.
“Mẹ.” Tôn Tư Hiền sợ hãi kêu.
Tôn Lí Hàn Thúy đối với con trai thất vọng đến cực độ, quay mặt đi không thèm để ý tới.
“Mẹ ơi, mẹ không sao chứ?”
Mặc kệ Tôn Tư Hiền liên tục cầu hòa, Tôn Lí Hàn Thúy quyết tâm phớt lờ ông ta.
Khương Triệu Đồng giọng điệu hài hước hiếm thấy nói: “Bà nội, bà yên tâm đi! Con cam đoan với bà, cha vợ chuẩn mực của con sẽ không dám ra ngoài ngoại tình nữa, làm bại hoại gia phong (3) nữa đâu.”
Khóe mắt, bắp thịt trên người Tôn Tư Hiền đều run rẩy.
Tôn Lí Hàn Thúy ánh mắt chứa đựng suy nghĩ sâu xa nhìn Khương Triệu Đồng một hồi, cuối cùng bình thường trở lại: “Tư Hiền, mẹ già rồi, quản con không được nữa, nhưng mà cũng may, sau này sẽ có cháu rể trông chừng con.” Bà có thể ngủ ngon giấc rồi.
Vẻ mặt Tôn Tư Hiền vô cùng đau khổ, có giận mà không dám nói! Mệnh của tôi thật khổ mà! Nửa đời trước thì bị mẹ già ‘Từ Hi thái hậu’ quản lí, nửa đời sau thì bị con rể – Quỷ Kiến Sầu quản lí trông coi. Cái mệnh của tôi thật khổ!
Cam chịu số phận đi!
“Cái gì? Anh thực sự làm vậy với ba em à?” Tiểu Nhã thở dốc vì kinh ngạc.
Ngày mai, Tôn Lí Hàn Thúy có thể xuất viện, Khương Triệu Đồng theo Tiểu Nhã đi đến bệnh viện thăm bà thêm một lần. Ở trên xe, anh đem chuyện anh ‘đối phó’ với Tôn Tư Hiền kể lại cho cô nghe.
“Anh chỉ nói cho em biết.” Khương Triệu Đồng không thích có sự lừa gạt dối trá trong chuyện yêu đương nam nữ, chơi trò giấu giấu giếm giếm như hoạt động gián điệp.
Tiểu Nhã cười nhợt nhạt. Đau khổ trong lòng chưa?
“Làm sao anh có thể nghĩ ra biện pháp này? Nhưng anh cũng chịu thiệt phải tìm bảy, tám diễn viên tạm thời trong một khoảng thời gian ngắn.” Khuôn mặt xinh đẹp hiện lên một chút trêu tức, cô cũng thật là xấu, nghe ba ‘chịu khổ’ nhưng lại không đau lòng, ngược lại còn lén lút vỗ tay trầm trồ khen ngợi.
“Tiết Thành Lượng tìm đến.” Anh nhún nhún vai: “Em nhờ anh tìm người, anh đương nhiên phải đi tìm chuyên gia giúp đỡ rồi. Tiết Thành Lượng không phải mở một công ty tìm tin tức hay sao? Anh ta là nhân tài ở mặt này. Gần đây anh ta đem hệ thống an ninh cao cấp nhất ở Hong Kong đưa vào Đài Loan, đang chuẩn bị huấn luyện bảy, tám người cao to vạm vỡ đó làm nhân viên bảo an.”
“Thì ra là thế.”
“Tiết Thành Lượng cũng thật lợi hại, rất biết cách kiếm tiền, chẳng trách hắn buông tha việc kế thừa tập đoàn Hoàng Long Châu Báo.” Có người anh em cột chèo như vậy, Khương Triệu Đồng cũng cảm thấy vinh quang, ấn tượng hoàn toàn đổi mới. Đáng tiếc Thiên Nghê không có phú hưởng! “Anh ta còn hỏi anh có muốn đầu tư hay không? Anh dùng danh nghĩa của mẹ em đầu tư ba trăm vạn, về sau mẹ cũng là một trong số những cổ đông, có thể ngồi lãnh đạo chia lợi nhuận mà không cần làm.”
“Triệu Đồng!!” Đáng ghét quá! Anh là làm cho cô cảm động muốn khóc.
“Mẹ em vất vả đã nửa đời người rồi. Bà nhất định cũng có tâm nguyện hoặc lí tưởng mà lúc còn trẻ chưa kịp hoàn thành. Chúng ta hãy để cho nửa đời sau của bà được tự do thoải mái làm những chuyện mà bà muốn làm, không cần vì ba bữa cơm mà phải bôn ba nữa.”
Tiểu Nhã xúc động chờ đợi đèn đỏ sẽ ôm anh một cái, hốc mắt đỏ: “Triệu Đồng, cám ơn anh! Ngay từ đầu em cho rằng anh là người lạnh lùng vô tình, không nghĩ tới anh lại vì em trả giá nhiều đến như vậy. Em rất cảm động!”
“Bởi vì anh chỉ chăm sóc cho ‘người nhà’ thôi.” Khương Triệu Đồng trả lời một cách dĩ nhiên.
Người nhà! Khuôn mặt xinh đẹp như hoa của Tiểu Nhã tươi cười càng thêm chói mắt.
Cô cũng phải có qua có lại quan tâm người nhà của anh một chút: “Đối tượng hẹn hò của Thiên Nghê đã chọn được chưa?” Cô lén lút nói cho anh biết Khương Thiên Nghê đang hẹn hò với Trần Anh Trị, anh nói không sao hết.
“Ông nội và ba đã chọn ra một người, điều kiện tương xứng, chuyện còn lại là chờ xem Thiên Nghê có duyên với ai.”
“Thiên Nghê chịu đi xem mắt à?”
Anh nheo lại mắt: “Nó sẽ đi. Bởi vì tốc độ tiêu tiền, tính nết nuông chiều của nó, Trần Anh Trị có thể chịu đựng đươc ba tháng thì cậu ta cũng đáng được khâm phục.”
“Anh đều dự đoán được trước?”
“Em gái anh là người như thế nào, anh đương nhiên hiểu rõ. Tiểu thư phung phí thành tánh thì không có cách gì có thể tiêu tiền theo kiểu ‘liệu cơm gắp mắm’ (4) được. Của cải của Trần Anh Trị chủ yếu là công ty cổ phiếu và bất động sản không có khả năng cung cấp cho Thiên Nghê lãng phí một cách vô tận, hai người rất nhanh sẽ chia tay.”
Tiểu Nhã cười than: “Thiên Nghê có anh trai như anh thật không biết là cô ấy hạnh phúc hay bất hạnh nữa.”
Khương Triệu Đồng ngẩng đầu: “Nó là gặp vận may!”
“Được rồi! Được rồi! Ít nhất cô ấy còn được mọi người che chở, để cho cô ấy cả đời cũng không phải sống trong cảnh nghèo khó thiếu thốn, vĩnh viễn làm một cô gái có mệnh tốt.”
“Cho nên anh mới nói nó gặp may.”
Một đường nói nói cười cười đi đến bệnh viện, bước vào phòng bệnh hạng nhất của Tôn Lí Hàn Thúy, thấy Tôn Tư Hiền và Tôn Liễu Tĩnh