XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vị Hôn Thê Này Rất Khó Trị

Vị Hôn Thê Này Rất Khó Trị

Tác giả: Tạ Thượng Huân

Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015

Lượt xem: 134844

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/844 lượt.

sẽ không gây thêm phiền phức, cũng sẽ không làm cho Tiểu Nhã xấu hổ đến mức phát khóc.”
“Cậu cậu cậu… tôi tôi tôi…. Đây là chuyện của tôi, là chuyện nhà của tôi, cậu chỉ là người ngoài…”
“Ai làm cho Tiểu Nhã khóc, người đó chính là kẻ thù của tôi. Nếu đã là người ngoài thì càng không cần phải nương tay, tôi kêu tài xế đưa ông tới bệnh viện, trực tiếp tìm bác sĩ thiến ông.”
“Cậu… cậu đừng có làm xằng bậy! Sẽ không có bác sĩ nào giúp cậu làm phẫu thuật hại người…”
“Cũng đúng, cám ơn ông nhắc nhở tôi.” Khương Triệu Đồng độc ác tàn nhẫn nói: “Bỏ ra mười vạn đồng, tìm hai tên du côn nhờ bọn họ bắt tay vào làm, không có thuốc gây mê, cũng không cần phải cầm máu, ông sống hay chết đều dựa vào số mệnh ông trời an bài đi.”
“Cậu cậu… cậu nói đùa phải không?” Tôn Tư Hiền âm thanh run run.
“Xem tôi giống đang nói đùa lắm sao?”
Tôn Tư Hiền nhìn vẻ mặt lạnh lùng kiên định của anh, từ trong đáy mắt bắn ra hào quang rét lạnh, lòng dạ ông bắt đầu cảm thấy sợ hãi, không dám nghi ngờ anh hù dọa nữa.
“Cậu… cậu không thể đối với tôi xấc xược như vậy… tôi… Tôi sắp là cha vợ của cậu.”
“Người chết thì không phải.”
“Cái… cái gì?”
“Suy nghĩ cẩn thận lại, nếu đem ông thiến đi, Tiểu Nhã sẽ mất mặt vì có một người cha là thái giám, ngay cả tôi cũng cảm thấy mất mặt. Ngược lại, nếu ông bị một đám lưu manh bắt cóc, giết con tin, vậy thì không cần lo lắng nữa.”
“Cậu…”
“Dù sao ông chết rồi cũng sẽ không có ai đau lòng. Mẹ của ông đã phải chùi đít (2) cho ông cả đời, bà nói: bà mệt mỏi. Vợ của ông hận ông cùng bạn thân của bà ấy cấu kết làm bậy, khiến cho tôn nghiêm của bà ấy đều mất sạch, vợ của ông nói: người chồng như vậy bà không cần. Con trai của ông thấy mẹ mình khóc lóc thảm thiết, sợ hãi an ủi bà ấy, nó nói: người cha như vậy nó không cần. Về phần Tiểu Nhã, ba năm nay ông không hề để ý cô ấy, cũng chẳng quan tâm, cô ấy tự nhiên cũng không có tình cảm gì với ông rồi, có ông hay không cũng không sao hết.” Khương Triệu Đồng vặn các đầu ngón tay, lãnh khốc nói tiếp: “Ông nhìn đi, sự tồn tại của ông căn bản là không cần thiết, chỉ làm cho người nhà không thể chịu đựng, đau khổ, không có tính xây dựng. Ông còn sống để làm gì? Chết cũng không có người tưởng nhớ, ngược lại làm cho người thân đều thở nhẹ một hơi, may mắn không còn người làm cho bọn họ cảm thấy xấu hổ nữa.”
Anh bình tĩnh, cảm xúc không một chút phập phồng, nhìn anh kiêu căng, ngạo mạn khinh người gằn từng tiếng, từng chữ giống như được chui ra từ hầm băng lạnh lẽo. Tôn Tư Hiền sợ hãi, lạnh từ trong xương tủy toát ra.
“Cậu cậu…nói bậy… tôi… tôi không tin.” Thanh âm của ông ta bị nghẹn lại ở trong yết hầu, không thể nói thành một câu hoàn chỉnh. Cả đời ông ta sợ nhất là phải đối mặt với người có ý chí và khí thế hùng mạnh, như vậy sẽ làm cho ông ta mệt mỏi chịu không nổi.
Mắt thấy xe đã chạy ra khỏi nội thành, chạy lên núi ở ngoại ô, càng đi xung quanh càng yên tĩnh, Tôn Tư Hiền hoảng sợ, lộn xộn…
“Cậu muốn đưa tôi đi đâu?”
“Vừa nãy tôi nói gì ông không nghe rõ sao?” Khương Triệu Đồng hỏi lại, còn tặng thêm một nụ cười lạnh tóc gáy: “Tôi sẽ cho ông hiểu, con người của tôi không bao giờ nói đùa.”
“Cậu… cậu thực sự muốn…”
“Chỉ cần ông chết đi, nỗi sỉ nhục của Tôn gia mới có thể chấm dứt.”
Trái tim của Tôn Tư Hiền thẳng tắp rơi xuống. Ánh mắt của người đàn ông này vô cùng nghiêm túc.
“Ông cứ an tâm mà rời đi! Hựu Thừa đã mười sáu tuổi, hai năm sau tôi sẽ bắt đầu đào tạo cậu ta, tôi sẽ huấn luyện cậu ta thành một người nối nghiệp xuất sắc. Đây là chuyện tôi hứa với bà nội, cũng là ‘của hồi môn’ mà tôi yêu cầu. Đem Tôn Hựu Thừa rèn luyện nên người!”
“Mẹ tôi…”
“Bà ấy cảm thấy rất tuyệt vọng về ông, cho nên đem hi vọng toàn bộ gửi gắm trên người Tôn Hựu Thừa.”
Xe chạy đến một chỗ đất trống không người, đột nhiên xuất hiện bảy, tám người to con vạm vỡ mặc quần áo màu đen, mở cửa xe, lôi Tôn Tư Hiền ra ngoài…
“Oa a… các người muốn làm gì… Triệu Đồng cứu tôi… cứu mạng… cứu mạng…”
Khương Triệu Đồng lái xe rời đi, quẳng lại một mình Tôn Tư Hiền với bảy, tám người đàn ông vạm vỡ.
Quả thực, Tôn Tư Hiền không dám tin loại chuyện này thật sự xảy ra. Vừa rồi ông ta sợ thì sợ dù sao Khương Triệu Đồng cũng là người văn minh. Anh làm sao có thể cấu kết lưu manh giết người vứt xác?
Ông ta thật sự có tội ác tày trời như vậy sao? Ông ta thực sự bị báo ứng sao?
Mấy người đàn ông này bắt đầu lột quần áo ông ta, cởi quần ông ta…
“Đừng… Các người muốn làm cái gì?” Tôn Tư Hiền giữ chặt quần lót, ông ta cả đời chưa từng bị đàn ông cởi đồ, ghê tởm khốc rống lên: “Buông tôi ra… Buông tôi ra…”
“Ít rầy rà đi! Không cởi làm sao thiến ‘cái đó’ của ông được chứ. Hay là muốn một đao mất mạng?”
“Không cần…” Tôn Tư Hiền khóc, nước mắt nước mũi đều chảy ra. Quỳ xuống cầu xin: “Các vị đại ca, van xin các người không cần… không cần đem tôi thiến… Khương Triệu Đồng cho các anh bao nhiêu tiền, tôi cho các anh gấp đôi, không, gấp mười…. Tôi cho các anh gấp mười lần. Thực đó, tôi không dám lừa các anh đâu… chỉ cần các anh tha