Tác giả: nhoknhiuchien97
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1342063
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2063 lượt.
g, vừa mớm lời, có chiêu gì mẹ đều đem ra dùng hết cả.
Tôi buồn bực nằm dài trên giường, lôi điện thoại gọi cho Miumiu, kể cho cô ấy nghe ngắn gọn về chuyện vừa xảy ra. Đầu tiên Miumiu chúc mừng tôi, sau đó lại chúc tôi sớm sinh quý tử, mọi chuyện thật khó lường.
“Theo cậu mẹ tớ đang nghĩ gì? Mẹ sợ tớ bị Lê Bằng lợi dụng rồi bỏ rơi, hay là sợ tớ không lấy được chồng?”
“Mẹ cậu nghĩ thế nào tớ không biết, tớ chỉ biết đàn ông họ nghĩ gì thôi.”
“Vậy cậu nói xem đàn ông họ nghĩ thế nào?”
“Phụ nữ lúc nào cũng muốn giúp đàn ông thực hiện giấc mơ, còn đàn ông chỉ luôn muốn hiện thực hóa thế giới của mình.”
Tôi im lặng một giây, hiểu được câu nói của cô ấy có hàm ý, tôi liền hỏi lý do.
Miumiu thở dài, nói: “Bạn trai tớ đã nói, phải lập nghiệp trước mới tính đến chuyện kết hôn, anh ấy nói muốn phát triển quán KTV đó lớn hơn chút nữa, rồi mới cho tớ một gia đình hạnh phúc”.
“Vì anh ta cậu đã phải đến viện hai lần rồi, vậy mà anh ta vẫn còn muốn dùng dằng, hạnh phúc đều bị anh ta làm cho tan biến!”
“Thế nên tớ mới nói đàn ông chỉ muốn hiện thực hóa thế giới của mình, nhưng họ đâu biết rằng, thế giới rất rộng lớn, chẳng khi nào thực hiện được hết.”
Nói rồi tôi chợt nhớ đến nỗi buồn phiền của mình, không biết tại sao câu chuyện lại chuyển đến chủ đề này. Tôi đang định quay lại câu chuyện về mẹ và Lê Bằng thì Miumiu nói cô ấy có việc bận, hẹn tôi dịp khác.
“Bạn trai cậu bao cả việc ăn uống của cậu, vậy cậu còn bận việc gì cơ chứ, tớ đang cần người nghĩ kế, cậu đừng bỏ tớ đi lúc này.”
“Ái chà, quanh năm suốt tháng tớ chẳng có việc gì làm, giờ tớ không thể bận một chút được sao, chẳng lẽ tớ chỉ được ăn no rồi nằm chờ chết?”
“Ấy, tớ nói thế là sợ cậu mệt thôi.”
“Cảm ơn cậu đã quan tâm đến tớ ngay cả những điều nhỏ nhặt nhất.”
“Vậy hãy cho phép kẻ hèn này được lui xuống.”
Hai chúng tôi lại cùng nhau tán dóc thêm một lúc, mãi đến khi không còn gì để nói nữa.
Tắt máy, tôi thử mở cửa lần nữa, cửa vẫn khóa chặt, tôi phát cáu, đá một phát vào cánh cửa, “rầm” một tiếng. Cửa có sao không tôi không biết, nhưng mắt cá chân tôi lại bắt đầu tê dại.
Tôi gõ cửa, rồi kêu to: “Hai người đã nói xong chưa, rốt cuộc định bán con đi với giá bao nhiêu, mau nói rõ cho con biết!”.
Lúc này, phía bên kia cửa phát ra tiếng động, cửa bị đẩy ra, mẹ xuất hiện, phía sau là Lê Bằng.
Mẹ tôi nói: “Mẹ nuôi con lớn bằng chừng này, mà con chỉ nghĩ được vậy sao, con xem thường mẹ quá đấy! Con cùng Lê Bằng về đi, đừng làm chướng mắt mẹ nữa!”.
Mẹ tôi chắc chắn đang bước vào thời kỳ tiền mãn kinh, nói chuyện như pháo nổ. Tôi chỉ có thể hiểu cho mẹ, mẹ âm dương không hài hòa, trong lòng mẹ khó chịu, mẹ lại lo lắng cho con gái, tôi đều hiểu cả.
Mẹ nhường đường, quay vào phòng ngủ sắp xếp lại ga trải giường vừa bị tôi giày xéo, còn tôi đứng ở cửa nhìn Lê Bằng.
“Anh nói đi, mẹ em đã nói gì với anh!”
“Em cũng không còn trẻ nữa, cũng nên…”
“Nên cái gì mà nên! Có phải bị mẹ em ép buộc không! Nếu mẹ không ép anh, anh có thỏa hiệp không!”
“Anh cũng không còn trẻ nữa, chúng ta đều có tình cảm làm cơ sở, vài ngày nữa hãy cùng anh về gặp bố mẹ anh, quyết định chuyện này sớm một chút.”
Tôi càng nóng nảy hơn, nói: “Không được! Em lớn thế này rồi nhưng vẫn chưa trải qua những chuyện như thế, anh định đốt cháy giai đoạn à, em không đồng ý!”.
Lê Bằng rất ngạc nhiên, nhìn tôi, rồi hỏi: “Đốt cháy giai đoạn gì?”.
Mẹ đang đứng đằng sau tôi giũ giũ vỏ gối nói: “Con bé đang muốn cháu phải cầu hôn, cháu nghe không hiểu sao!”.
Lê Bằng như bừng tỉnh, tôi quay đầu lườm mẹ một cái, mẹ nhất thiết phải lật tẩy tôi đến cùng sao.
Trên đường về nhà, tôi hỏi Lê Bằng rốt cuộc đã nói chuyện gì với mẹ.
Lê Bằng cho biết, chủ yếu là mẹ tôi nói, anh nghe. Sau đó, Lê Bằng kể hết lại cho tôi mọi chuyện, mẹ tôi không những mang hết gốc gác nhà tôi ra kể cho anh, mà còn kể lại cả chuyện phong lưu của bố, bà muốn nhắn nhủ rằng anh đừng học theo bố tôi, mà phải có trách nhiệm với phụ nữ, nhưng không cần có trách nhiệm với tất cả mọi phụ nữ, chỉ được có trách nhiệm với một người phụ nữ mà thôi.
Nói đến đây, Lê Bằng như bị mẹ tác động, bắt đầu kể lể những thói quen và tính cách của các thành viên trong gia đình anh. Anh kể bố anh là cán bộ nghỉ hưu, nóng tính, gia trưởng, không làm bất cứ việc gì trong nhà, chỉ biết ra lệnh. Còn mẹ anh thì rất năng động, dùng hết số tiền lương hưu tích lũy trong nhiều năm để thuê một gian nhà mặt tiền tốt, mở một quán ăn, suốt ngày tính toán tỉ mỉ, chuyện nhà chuyện cửa.
Tôi bị những lời kể lể của anh làm cho có chút chán nản, vừa lên tàu điện ngầm liền tìm một chỗ để ngồi, dựa đầu vào tay vịn, nhắm mắt vờ ngủ.
Lê Bằng không nói nữa, ngồi yên cho đến khi vào ga cần xuống, anh thấy tôi mở mắt lại tiếp tục kể lể. May mà anh còn nhớ trước đó đã kể đến đâu, nên bắt đầu kể tiếp câu chuyện.
“Lê Bằng à, anh không mệt sao? Anh muốn em học thuộc mọi chuyện trong gia đình anh à.”
“Mẹ em đã nói với anh, cái này gọi là có qua có lại, phải biết trọng nghi lễ trong cách đối xử giữa