XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vợ Có Thuật Của Vợ

Vợ Có Thuật Của Vợ

Tác giả: nhoknhiuchien97

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341826

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1826 lượt.

ĩ cho biết, bất kỳ lúc nào cũng có khả năng tái phát, bà lại nổi nóng lần nữa, lại đập mạnh vào bàn làm việc của bác sĩ, may mà một vài bảo vệ biết tin xông vào, lôi mẹ anh ra ngoài.
Ngày hôm sau, mẹ anh lại đi tìm chủ nhà, muốn thuê lại cửa hàng với giá cũ. Chủ nhà nói rằng, gần đây có rất nhiều người hỏi thuê, đã có ba người trả giá, người trả giá thấp nhất cũng cao hơn mười phần trăm so với giá tiền mà bà đưa ra. Mẹ anh thấy vị trí của cửa hàng này rất tốt, lại cách nhà không xa, nên lại cắn răng, liều vay tiền lần nữa để trả tiền đặt cọc. Bởi câu nói bệnh tình có thể tái phát bất cứ lúc nào của bác sĩ, nên lúc nào bà cũng rất cẩn thận, không để cho bố anh làm bất cứ việc gì, cũng không cho ông ấy ra ngoài nhiều, đảm bảo cho ông một cuộc sống cơm bưng nước rót tránh xa mọi lo lắng, phiền muộn, cáu gắt để bệnh không tái phát.
Không ngờ, trường đại học của Lê Bằng tổ chức hiến máu và phải kiểm tra gan, kết quả kiểm tra phát hiện Lê Bằng cũng mắc bệnh gan. Suýt nữa thì mẹ anh gục ngã, hai người đàn ông quan trọng nhất với bà lần lượt ốm đau, lại còn mắc cùng một chứng bệnh, là một người phụ nữ, bà nhất định phải gánh vác gia đình này. Vì thế, bà lại tìm đến chủ nhà lần nữa, lại nhắc đến chuyện trả cửa hàng, chủ nhà một lần nữa trừ mất mười phần trăm tiền đặt cọc.
Tôi nói xen vào: “Vậy cuối cùng sao lại thuê được cửa hàng đó? Anh còn mắc bệnh gan không?”.
Không phải tôi kỳ thị người bệnh, mà đó chỉ là phản ứng tự nhiên, tôi tin rằng bất kỳ người phụ nữ nào khi nghe thấy bạn trai mới của mình nhắc đến bệnh sử cũng đều tỏ ra lo lắng, những người không lo lắng đều là đóng kịch.
“Lần đó lại chẩn đoán sai.”
“Vậy mẹ anh lại đến bệnh viện cãi lý à?”
“Có đến, nhưng ông bác sĩ đó không phải xin nghỉ thì cũng vắng mặt, không gặp được lần nào.”
“Ồ, tỉ lệ chẩn đoán nhầm ở nhà anh cao quá nhỉ. Nếu mẹ anh cũng xét nghiệm ra có bệnh gan thì đủ rồi còn gì.”
Lê Bằng im lặng, nhìn tôi một hồi lâu, khiến tôi tự hỏi không biết câu nói đó có động chạm đến điều gì không.
“Thế nên mới nói, mọi người trong gia đình anh rất đồng lòng, vì thế em yên tâm đi, mẹ anh cũng sẽ đối xử tốt với em.”
“Không đúng, điều này chỉ có thể chứng minh rằng mẹ anh đối xử tốt với anh và bố anh, em là phụ nữ, mẹ anh cũng là phụ nữ, hai người phụ nữ không thể sống chung với nhau, nhất định sẽ có chiến tranh! Hơn nữa, anh còn nói mọi người trong gia đình anh rất đồng lòng, nếu như em đắc tội với ai, chẳng phải tất cả mọi người sẽ đều chĩa mũi nhọn về phía em sao?”
“Không đâu, mọi người trong gia đình anh đều rất hiểu đạo lý. Hơn nữa, mẹ em cũng là phụ nữ, em và mẹ sống với nhau rất tốt còn gì?”
“Anh đã thấy cảnh em và mẹ sống với nhau chưa, chính là không hợp nên em mới dọn ra ngoài sống. Còn nữa, em cũng rất hiểu đạo lý!”
Đột nhiên tôi có cảm giác tai họa đang âm ỉ. Nếu như sau này, tôi và mẹ anh có xích mích, không biết có bị anh nhắc lại câu: “Mọi người trong gia đình anh đều rất hiểu đạo lý” hay không.
Trương Tam nói kết hôn tốt, Lý Tứ cũng nói kết hôn tốt, mẹ tôi nói kết hôn tốt, nhưng bố tôi không tốt, Trương Lực và Lâm Nhược kết hôn với nhau tốt, chỉ có điều là duyên phận chưa tới. Tất cả mọi người đều nói kết hôn tốt, vậy kết hôn có thực sự tốt không, nó có thích hợp với tôi và Lê Bằng hay không, điều này cần chúng lôi đích thân trải nghiệm, người ta thích nói thế nào thì nói, bởi người nói đâu có cần chịu trách nhiệm.
Tôi tiếp tục nói: “Chi bằng thế này, anh đừng nói những chuyện anh với mẹ em đã nói vội, đợi xem em và mẹ anh gặp nhau thế nào đã?”.
Lê Bằng gật đầu đồng ý, năm phút sau anh lại đề nghị ngủ sớm để nuôi dưỡng tinh thần, bởi ngày hôm sau gặp phụ huynh sắc mặt phải thật tươi tắn. Tôi thấy câu nói này của anh cũng có lý như lời của Hòa Mục, nên đã đồng ý.
Trước khi chìm vào giấc ngủ, tôi tranh thủ liếc nhìn đồng hồ, đã hơn hai giờ sáng, anh giày vò tôi suốt từ mười giờ đêm đến tận hai giờ sáng, còn luôn miệng lẩm bẩm. Hôm nay anh không ăn được cả con cá, nên toàn thân ngứa ngáy, còn bắt tôi thề không bao giờ được làm rơi cá xuống đất nữa.
Tôi thấy những người hay để ý chuyện cũ, bất kể là nam hay nữ đều đáng ghét như nhau. Nhưng quan trọng nhất là người bị lôi chuyện cũ ra kể lại chính là tôi.
Mười một giờ trưa, tôi bị tiếng chuông điện thoại làm thức giấc, chưa kịp nhìn đồng hồ, đã tiện tay nhấc điện thoại của Lê Bằng lên, đầu dây bên kia là giọng một phụ nữ, vừa mở miệng đã nói: “Đại Mao”, còn hỏi Đại Mao mấy giờ về nhà ăn cơm.
“Đại Mao là ai?”
“Là con trai tôi. Còn cô là ai?”
Tôi ngập ngừng, rồi nhanh chóng phản ứng lại: “À, bác là mẹ của Lê Bằng ạ, cháu là Vi Nhược, bạn gái của Lê Bằng”.
Mẹ anh liền đổi giọng rất thân thiết: “Ồ, cháu là Nhược Nhược phải không? Đại Mao đã kể với bác về cháu, nó nói cháu rất tốt, lương thiện, xinh đẹp, được rất nhiều người quý mến!”.
Đúng là phụ nữ trở mặt còn nhanh hơn cả giở sách.
Tôi mặt mày rạng rỡ, đẩy Lê Bằng còn đang nửa tỉnh nửa mơ một cái, liếc anh một lượt, rồi nói với mẹ anh rằng: “Đại Mao cũng thường nhắc tới bác