Tác giả: nhoknhiuchien97
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1341827
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1827 lượt.
thấy ngồi rất thoải mái, nói: “Đây là nhà em”.
Anh ngập ngừng, rồi quay người lại cầm áo khoác mặc vào, bước nhanh ra phía cửa, mở cửa đi về, rồi sập cửa thật mạnh.
Hậu quả của việc cãi nhau giữa nam và nữ có thể là to mà cũng có thể là nhỏ, nhưng sau khi nghĩ lại, thường thì đã quên mất nguyên nhân ban đầu cãi nhau.
Tôi ngồi nguyên vị trí cũ bực tức, ánh mắt không dời khỏi chiếc điện thoại và ví tiền đặt trên kệ tủ phía trước mặt, thầm nghĩ, Lê Bằng sớm muộn gì cũng phải quay lại. Con người trong thế giới hiện đại dù có giỏi giang đến đâu thì cũng không thể ra ngoài mà không có điện thoại và ví tiền.
Ý nghĩ này vừa mới hình thành, chuông cửa đã vang lên,
Tôi tiếp tục ngồi đó, mặc cho chuông reo.
Phía bên ngoài cửa cũng có tiếng gọi vọng vào, giọng của Lê Bằng lúc này rõ ràng có chút lo lắng và nịnh nọt: “Nhược Nhược, em mở cửa cho anh, anh để quên điện thoại trong đó”.
Tôi bước về phía cửa, đợi anh gọi đến mấy lần mới nói: “Hình như còn có cả ví tiền nữa đây”.
Anh bổ sung thêm: “Còn cả chìa khóa nhà anh nữa”.
“Thế thì anh phải đền em cuốn Điều khiển đàn ông!”
Anh chấp nhận.
Những lúc như thế này, việc gì đàn ông cũng đều có thể chấp thuận, nhưng qua cửa ải này rồi thì chưa chắc.
“Anh còn phải tìm Hòa Mục để xin chữ ký, anh đã xé mất trang có chữ ký rồi!”
Anh ngập ngừng một chút rồi cũng chấp thuận.
“Anh không được nhắc lại chuyện cá bị rơi xuống đất, cũng không được vì nuốt không trôi cục tức này mà bới móc những lỗi lầm khác của em!”
Anh ngừng lại một chút rồi cũng đồng ý.
Tôi mãn nguyện mở cửa, nhìn bộ mặt đen sì của anh, đưa tay ra hiệu: “Lê Bằng, hoan nghênh anh đến chơi lần nữa!”.
Quả nhiên, Lê Bằng không nhắc lại chuyện con cá đó nữa, nhưng cũng không thèm để ý đến tôi, anh ngồi trên giường của tôi, đọc cuốn Harry Potter của tôi, ăn bỏng ngô của tôi, uống cô ca của tôi, thế nhưng trong mắt không hề có tôi.
Tôi gọi điện cho Miumiu ngay trước mặt anh, nói với Miumiu rằng: “Cưng ơi, nếu bạn trai của cưng đỏng đảnh giống như nàng dâu mới cưới, cưng sẽ làm gì với anh ấy?”.
“Cứ để thế mặc kệ anh ấy.”
“Không không không, hiện tại là người ta đang mặc kệ tớ. À đúng rồi, anh ấy còn ăn của tớ, uống của tớ, ngủ giường tớ, còn xem cả sách của tớ.”
Miumiu cười một cách khoái trá: “Là ngủ với cậu thì có”.
Tôi “xùy” một tiếng, cười một trận, liếc mắt nhìn sang Lê Bằng, phát hiện anh cũng đang nhìn tôi một cách chăm chú, khiến tôi càng ngượng ngùng hơn.
Hai chúng tôi nhìn thẳng vào nhau, cuối cùng anh cũng cười.
Đầu điện thoại bên kia Miumiu nói: “Cậu đúng là kẻ thất bại”.
“Không phải tớ thất bại, mà là anh ấy mắc bệnh công chúa.”
Miumiu hỏi bệnh công chúa là gì, tôi nói đó là bệnh mà không nghe được nửa câu nói phật lòng, đó là kiểu người vì những chuyện nhỏ nhặt mà om sòm bướng bỉnh, luôn cho mình là đúng, người khác đều sai.
“Tớ thấy hai người cần phải nói chuyện nghiêm túc với nhau, mới ở bên nhau được vài ngày đã gây chuyện, không chừng sau này sẽ đánh nhau như cơm bữa.”
“Tớ có cách trị anh ấy, anh ấy mắc bệnh công chúa nhưng số phận lại là của a hoàn, còn non nớt lắm.”
“Bốp” Lê Bằng vứt cuốn sách xuống giường, lườm tôi một cái rồi lại cầm một cuốn khác lên.
Lúc tôi tắt máy thì cũng là lúc điện thoại của Lê Bằng đổ chuông, là mẹ anh gọi đến.
“Mẹ ạ, ngày mai con về, con sẽ dẫn theo một người bạn… vâng, là bạn gái ạ… Vâng, bọn con ở lại ăn tối.”
Sau khi tắt máy, anh nói với tôi: “Ngày mai về nhà anh một chuyến nhé, về gặp bố mẹ anh”.
Tôi cau mày, không nói gì, anh thật lạ, thay đổi rất nhanh, giống như anh chàng tiêu sinh trong các vở kịch.
“Chẳng phải vừa rồi anh còn không thèm để ý đến em sao?”
“Mẹ anh muốn gặp mặt em, bà sẽ làm món thịt kho tàu.”
Tôi liên tưởng đến món mỳ bò kho, thơm nức mũi, mím mím môi, nói: “Vậy mẹ anh là người thế nào?”.
“Mẹ anh rất dễ gần, đối xử với người trong nhà không có gì phải nói.”
Nét mặt của Lê Bằng khiến tôi bán tín bán nghi, vì thế tôi bắt anh lấy một ví dụ.
Lê Bằng kể, khi anh còn học đại học, bác sĩ phát hiện bố anh mắc bệnh gan, lúc đó mẹ anh vừa dồn hết tiền lương hưu để mở một cửa hàng nhỏ, gia đình ba người góp tiền lại cũng không đủ để khám bệnh, mẹ anh đã lẳng lặng đi tìm chủ nhà để trả lại cửa hàng đã thuê, chủ nhà nói phải phạt mười phần trăm, bà cho rằng đáng giá, liền đồng ý.
Chưa đến một tháng sau, bác sĩ lại nói rằng, bố anh đã khỏi bệnh, không cần khám lại nữa. Mẹ anh rất kinh ngạc, hỏi bệnh chữa thế nào mà lại khỏi, bác sĩ nói chủ yếu dựa vào ý chí và nghị lực của người bệnh, không cần thuốc cũng tự khỏi. Bà rất giận dữ, đập mạnh xuống bàn của bác sĩ, đòi bác sĩ phải có lời giải thích rõ ràng. Bác sĩ nói, bệnh nhân này chưa nằm viện bao giờ, chỉ uống thuốc và điều trị tại nhà, nên bác sĩ không có trách nhiệm, trách nhiệm đều thuộc về người thân, công lao cũng thuộc về người thân, may nhờ có người nhà chăm sóc bệnh nhân một cách chu đáo, nên bệnh nhân mới có thể tiếp tục nhìn thấy mặt trời. Mẹ anh lại hỏi, bệnh có khả năng tái phát không, bác s