Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vợ Có Thuật Của Vợ

Vợ Có Thuật Của Vợ

Tác giả: nhoknhiuchien97

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341905

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1905 lượt.

ệu nghe như ngưỡng mộ nhưng thật ra là đố kị để nói: “Cô đúng là cô nô tì tốt số!”.
Nghĩ tới đây, tôi quyết định tiếp tục giữ im lặng.
Nhưng Trương tổng không định như vậy, anh ta đột nhiên phá vỡ bầu không khí im lặng này: “Cách đây không lâu, tôi vừa ly hôn với vợ cũ, lúc đó tôi không thể hiểu được suy nghĩ của phụ nữ, chỉ cảm thấy họ vừa cảm tính vừa lý tính, vừa khoan dung lại vừa bướng bỉnh, khiến người khác không thể hiểu được. Phụ nữ luôn luôn thay đổi, nhưng trước khi thay đổi không bao giờ chịu thông báo trước. Sau này, tôi đọc sách của Hòa Mục, tôi bắt đầu hiểu hơn về vợ cũ, tôi mới phát hiện cuộc hôn nhân của chúng tôi chấm dứt, phần lớn trách nhiệm thuộc về tôi”.
Những lời mà Trương tổng nói cũng giống như những gì mà anh ta hình dung về vợ trước, vừa cảm tính lại vừa lý tính, vừa khoan dung lại vừa bướng bỉnh, khơi gợi trí tò mò trong tôi. Anh ta không giống như nhiều người đàn ông khác, đẩy trách nhiệm về phía phụ nữ, mà một mình gánh chịu hết. Đây là một biểu hiện của sự khoan dung rộng lượng, tiềm ẩn nhiều tố chất của một người đàn ông tốt trong thời đại mới.
Tôi quên mất điều mà mình tự nhủ lúc trước, liền tiếp lời: “Thực ra phụ nữ rất dễ hiểu, chỉ có điều có những lúc người trong cuộc khó mà xé kén thoát ra, chỉ có những người ngoài cuộc mới biết được vấn đề nằm ở đâu”.
“Đúng vậy, lúc đó bạn bè xung quanh đều khuyên tôi, hãy nhịn một chút, nhưng tôi lại thấy điều đó không cần thiết. Giờ thì tôi đã hối hận, nhưng không biết phải níu kéo bằng cách nào.”
“Chỉ cần một người đàn ông chịu níu kéo, hơn nửa số phụ nữ sẽ tiếp nhận điều đó.”
Tôi đang nói dối, nhưng tôi không còn sự lựa chọn nào khác.
“Muộn quá rồi, cô ấy đã tái hôn.”
Không khí trong xe đột nhiên trở nên bi thương khiến tôi cảm thấy bất an.
Tôi cười gượng hai tiếng, nói: “Trên đời này thiếu gì cỏ thơm”.
Anh ta cũng cười nói: “Tiếc rằng tôi vẫn đang yêu đơn phương một nhành hoa”.
Lúc sắp đến nơi, tôi nói: “Trương tổng, anh dừng ở đây đi, anh hãy mau về nhà, hôm nay thực sự đã làm phiền anh”.
“Tôi đã đưa cô đến đây, vậy mà cô vẫn còn khách sáo như vậy? Từ sau cô cứ gọi thẳng tên tôi.”
Tôi ngạc nhiên, không thể gọi được tên anh ta, thực ra là không biết anh ta tên gì.
Tôi lại cười gượng hai tiếng, nói: “À… Vậy thì, tạm biệt”.
Xuống xe, tôi đứng nhìn xe của Trương tổng dần xa, rồi mới đi về hướng bệnh viện.
Tôi gặp Lê Bằng ở đại sảnh, anh dặn dò tôi hôm nay cả hai bà mẹ đã ăn những gì và mỗi lần uống thuốc phải chú ý ra sao.
Tôi ghi nhớ hết trong đầu, ánh mắt chợt nhìn thấy một bóng hình quen thuộc.
Đó là người phụ nữ không nên xuất hiện nhất vào thời điểm này, bất kỳ người quen nào cũng đều không nên xuât hiện ở đây, lúc này, bởi vì chỉ cần là con người thì ai cũng có miệng và tin đồn sẽ từ đó mà ra.
Người đó là Phạm Dung.
Vẻ mặt Phạm Dung tỏ ra như hiểu hết mọi chuyện, nhìn tôi và Lê Bằng, nở nụ cười lịch sự và thân thiện với chúng tôi, rồi quay người ra khỏi bệnh viện.
Tôi hỏi: “Tại sao cô ta lại ở đây?”.
Mặc dù hỏi vậy, nhưng tôi có dự cảm Phạm Dung sẽ không nói ra điều này, ít nhất là bây giờ, nhưng dự cảm này không thể giải thích được.
Lê Bằng không nói gì, há miệng, cau mày.
Động tác này của anh khiến tôi chợt hiểu ra một điều, tôi luôn có một vài cảm giác rất kỳ lạ với Trương tổng tất cả là vì những nét biểu cảm trên khuôn mặt anh ta có gì đó rất giống với Lê Bằng, hoặc là nhướng cao lông mày, hoặc là nhíu mày, họ đều là những người đàn ông rất giỏi trong việc dùng thần thái để truyền đạt tình cảm.
Ngón tay tôi đặt lên đuôi lông mày của Lê Bằng, nói: “Sau này anh đừng cau mày với những người phụ nữ khác, em sẽ ghen tị đấy”.
Anh vuốt nhẹ mũi tôi nói: “Lại nói nhảm rồi”.
Sau khi Lê Bằng về, tôi vào thăm mẹ anh trước, rồi đến thăm mẹ tôi, tôi duy trì tần suất mỗi lần chỉ ở lại chăm sóc mỗi người một tiếng, chạy đi chạy lại, mãi đến chín giờ tối, mới ra cổng viện đứng chờ Lê Bằng đến đón.
Tranh thủ lúc chờ đợi, tôi gọi điện cho Miumiu, chia sẻ với cô ấy những chuyện không bình thường trong ngày hôm nay. Đầu tiên, Miumiu hết sức kinh ngạc trước việc cả hai bà mẹ đều phải nằm viện, an ủi tôi nói: “Người già giống như những đứa trẻ bướng bỉnh, luôn làm phiền cậu vào những lúc cậu bận rộn nhất hoặc không ngờ tới nhất”. Sau đó, cô ấy lại nhắc tôi cẩn thận với Trương tổng.
Tôi hỏi tại sao?
Miumiu nói, một người đàn ông nói chuyện về cuộc sống tình cảm của mình với một người phụ nữ, phần lớn chỉ có một mục đích, đặc biệt là khi họ lại nói về một người phụ nữ khác, phần lớn họ lấy danh nghĩa kế khổ, nhưng thực ra là khơi gợi lòng thương.
“Cậu nghĩ nhiều quá rồi đây, tớ đã có chồng rồi.”
“Ai biết cậu đã có chồng rồi cơ chứ?”
“Mặc kệ người khác biết hay không, tớ luôn làm chủ được chính mình, cho dù không có Lê Bằng thì Trương tổng cũng không phải là người tớ nhắm tới, tớ và anh ta không thích hợp.”
“Đây không phải là việc cậu có thể làm chủ được mình hay không, hôn nhân không bao giờ ngăn cản được bước chân của người thứ ba, chuyện này đún