Tác giả: nhoknhiuchien97
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1342151
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2151 lượt.
g ở mọi quốc gia, không phân biệt đất nước và con người.”
Tôi không nói gì, nhưng trong lòng bỗng vang lên một hồi chuông cảnh tỉnh.
Hôm sau, Lê Bằng đi làm, tôi ở lại bệnh viện chăm sóc hai bà mẹ. Tôi nấu canh gà cho mẹ anh, mẹ anh chê quá ngấy, không ăn được, bảo tôi đem qua cho mẹ tôi.
Tôi nói với bà rằng, bệnh của mẹ tôi là bệnh viêm dạ dày càng không thể ăn đồ chứa nhiều dầu mỡ.
Mẹ anh còn nhắc nhở một câu: “Nhược Nhược à, làm dâu nhà người ta rồi nhưng vẫn phải biết chăm sóc mẹ đẻ, chăm sóc tốt cả đôi bên”.
Tôi ngạc nhiên, không hiểu hết lời mẹ anh nói, nhưng lại giống như hiểu được đôi chút. Tôi cười, dùng thìa gạt hết lớp mỡ trên bề mặt bát canh, rồi lại đưa cho mẹ anh, mẹ anh vui vẻ ra mặt, ăn hết veo.
Buổi chiều, mẹ anh nói bà thấy buồn nôn, bảo tôi gọt táo cho bà.
Từ trước tới giờ tôi không thích táo, đến ngửi mùi cũng cảm thấy khó chịu, càng không nói đến việc phải cầm nó trên tay để gọt, nhưng vì mẹ anh, tôi đành phá lệ.
Tôi gọt không đẹp mắt, quả táo bị tôi gọt nham nhở, mẹ anh vừa nhìn vừa cau mày, nói: “Đại Mao gọt táo rất đẹp, có thời gian con theo nó học hỏi chút đi”.
“Vậy… để con gọt cho mẹ quả lê nhé?”
“Không được, không được… ăn lê không tốt cho dạ dày, mà lê chính là “chia ly”(*), nên cũng không thể tùy tiện nói ra miệng.”
(*) Từ “lê” trong tiếng Trung đồng âm với từ “ly” trong ly hôn, chia ly.
Người phụ nữ nằm giường bên cạnh còn đế thêm vào: “Theo như lời chị nói, vậy tôi và cái gã nhà tôi đi đến nước này có phải là tại tôi thích ăn lê không, tôi còn thường bổ lê cho lão ấy ăn nữa?”.
Tôi vốn muốn nói, toàn những chuyện mê tín, nhưng khi nghĩ đến mẹ đẻ tôi cũng thích ăn lê, liền không nói gì nữa.
Người phụ nữ nằm giường bên cạnh họ Vương, tôi thường gọi bà ấy là dì Vương. Dì Vương chạc tuổi mẹ tôi, tình cảnh tương đồng, chồng dì Vương cũng ngoại tình, mỗi tháng gặp mặt nhau không nổi một lần. Chồng dì ấy là dân buôn bán, thường xuyên vào nam ra bắc, kẻ thứ ba được ở trong một căn nhà to lớn ở Chu Hải, còn dì Vương ngay từ khi còn trẻ đã bị đau thắt lưng, quanh năm suốt tháng chỉ đi đi về về giữa nhà và bệnh viện, thường xuyên phải nằm nhìn cửa sổ phòng bệnh mà thở dài.
Mẹ anh khuyên dì Vương: “Phụ nữ phải học cách yêu lấy bản thân mình, người khác không tốt với mình, nhưng mình phải tốt với chính mình”.
Dì Vương nói, điều mà dì ấy hối hận nhất là khi còn trẻ không cố có lấy một đứa con, giờ già rồi, không ai quan tâm chăm sóc. Dì ấy còn nói, người phụ nữ ở Chu Hải đã sinh cho chồng dì ấy một đứa con trai, cục tức này dì ấy nuốt không trôi, dì ấy còn đang chuẩn bị kiện họ tội gian dâm, ngoại tình.
Cách mà dì Vương nói chuyện khiến tôi nhớ tới mẹ mình, rất tự nhiên tôi hỏi dì ấy những diễn biến tiếp theo của câu chuyện.
Phần sau của câu chuyện, do chồng dì ấy đích thân trình diễn.
Đúng lúc này, chồng của dì Vương bước vào phòng bệnh, chưa nhìn rõ mặt đã lên tiếng dọa nạt, chỉ thẳng mặt dì Vương nói dì ấy ăn nói xằng bậy, còn nói dì ấy luôn đem chuyện xấu của gia đình đi rêu rao khắp nơi nhằm thể hiện sự đáng thương của bản thân và bêu xấu ông ta, muốn thấy ông ta bị người đời lên án mới mãn nguyện.
Chồng của dì Vương đã diễn một màn nước bọt tung bay khắp phòng bệnh, chúng tôi quả thực không kịp nói xen vào câu nào.
Khó khăn lắm mới có được một cơ hội, tôi lập tức đứng dậy, định một lần làm Lôi Phong, hành động vì nghĩa. Nhưng không ngờ lại bị mẹ Lê Bằng cướp lời, nội dung những câu nói đó tôi không nhớ hết, nhưng đại khái ám chỉ cái thai trong bụng người đàn bà kia chưa chắc đã là của ông ta, bởi sau nhiều năm chung sống cùng người vợ danh chính ngôn thuận, ông ta đâu có đứa con nào, vì vậy đổi sang một người phụ nữ khác kết quả cũng như vậy thôi.
Chồng dì Vương quát lớn: “Chó đừng có mơ bắt chuột, bà đừng có hóng hớt rồi lắm chuyện!”.
Mẹ Lê Bằng ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn ông ta, kéo tay dì Vương lại vỗ vỗ: “Thời đại này á, cho dù là chó hay mèo, chỉ cần bắt được chuột thì đều là không phải là đồ bỏ, súc vật đôi khi còn lợi hại hơn con người, súc vật bị con người coi thường thì đó là chuyện đương nhiên, bởi vì con người cho chúng lợi ích, chúng biết ơn nên đáp trả lại, còn cái loại người hành động bỉ ổi, khốn nạn ấy à, vậy thì đó là loại sói mắt trắng nuôi mãi không thuần, cho dù người ta có dùng roi để quất hay dùng dây thừng để trói, cũng không trói được trái tim nó, chi bằng cứ thả nó về tự nhiên”.
Chỉ bằng vài câu nói mạnh hơn roi, chồng của dì Vương đã bị mẹ Lê Bằng đánh bại, chủ yếu là vì lý luận của bà rất được lòng người lớn tuổi cùng phòng nên mọi người mỗi người góp một câu thảo luận, có người còn vỗ tay khen hay, chồng dì Vương chỉ còn biết nói một câu: “Đàn ông chân chính không bao giờ đấu với phụ nữ”, rồi bỏ đi.
Mẹ Lê Bằng, tức mẹ chồng tôi, mỗi cử chỉ lời nói của bà đều thấm nhuần triết lý cuộc sống cũng như tiết tấu chủ đạo của hôn nhân, chỉ có những người phụ nữ dũng cảm và sắc bén như vậy mới có thể một mình gánh vác được cả gia đình. Người đời thường nói, thà đắc tội với ngụy quân tử ho