Tác giả: nhoknhiuchien97
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1342150
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2150 lượt.
ặc tiểu nhân, chứ đừng đắc tội với phụ nữ. Còn tôi vẫn thầm nhủ với mình rằng, thà đắc tội với tất cả phụ nữ trong thiên hạ cũng không thể đắc tội với mẹ chồng, bởi mẹ chồng là gã khổng lồ có thể dễ dàng đẩy con dâu vào chỗ chết.
Buổi tối khi Lê Bằng đến đổi ca cho tôi, tôi liền kể anh nghe chuyện xảy ra hôm nay.
“Lúc mẹ giận dữ mắng gã đàn ông đê tiện đó, lưng rất thẳng, em còn tưởng bà không cần đến thuốc mà đã khỏi.”
“Tài ăn nói của mẹ được luyện thành sau khi mở cửa hàng đấy.”
“Tài ăn nói của mẹ rất tốt, nhưng khẩu vị thì không bằng mẹ em. Mẹ chê canh gà ngấy, em đã phải hớt mỡ bỏ đi, nhưng mẹ ăn vẫn cảm thấy không vừa miệng.”
“Chuyện này phải trách anh, anh quên không nhắc em trước. Mẹ chúng mình không ăn canh gà, và rất ít khi ăn đồ béo, chắc mẹ thấy em tỉ mỉ hớt hếp lớp váng mỡ, nên không nỡ phụ lòng em.”
Sau khi được Lê Bằng giải thích, tôi rất cảm động với hành động của mẹ anh.
Lê Bằng thấy tôi cảm động, lập tức cùng tôi thảo luận về việc xin nghỉ đan xen như hiện nay.
Anh nói, mỗi người xin nghỉ một ngày không phải là kế sách lâu dài, tốt nhất phải tìm được người khác giúp.
Tôi nói, thời buổi hiện nay, mấy người làm nghề chăm sóc, giúp việc làm ăn không cẩn thận, giúp việc còn khó hầu hạ hơn cả những cô tiếp viên quầy bar, đừng nói đến chuyện cơm ăn ba bữa, ngay cả bữa ăn đêm cũng không thể thiếu, họ còn yêu cầu được nghỉ ngày lễ tết và quyết không chịu làm thêm giờ. Không chỉ vậy, giúp việc bây giờ còn biết hưởng thụ hơn cả chủ, đưa họ ra ngoài, chưa biết chừng nhìn họ còn giống chủ nhân hơn ấy chứ.
Lê Bằng đồng ý với cách nghĩ của tôi, anh đề nghị sẽ nhờ bố tôi và bố anh thay nhau làm công việc này.
“Về phía bố anh, em là người đi nói hay anh là người đi nói?”
“Bố là người sinh ra anh, tất nhiên là anh đi nói rồi.”
Tôi liếc anh một cái, lúc này còn phân rõ ai là bố của ai?
“Thế còn chỗ bố em, hay là anh cũng đi nói chuyện nhé.”
“Đó chẳng phải là bố em sao?”
“Bây giờ anh còn phân biệt rõ ràng như vậy với em làm gì? Chẳng phải anh đã từng nói, mẹ chúng ta, bố chúng ta rồi sao? Tại sao đến những thời khắc quan trọng lại phân chia rõ ràng thế? Hay là thế này đi, bên phía bố anh em sẽ đi thuyết phục, bên phía bố em anh sẽ đi nói chuyện. Công bằng hợp lý rồi nhé.”
Lê Bằng nhìn tôi đầy nghi ngờ rồi nói: “Thôi được rồi, để anh đi nói với cả hai, là một người đàn ông, ai lại để cho vợ xung phong ra tiền tuyến bao giờ”.
Tôi cười thật tươi, thứ mà tôi chờ đợi chính là câu nói này.
Cuối cùng, Lê Bằng gọi điện cho hai ông bố, nói rõ tình hình, cả hai đều đồng ý.
Tôi cũng không nói cho Lê Bằng biết, tôi và bố mình đang chiến tranh lạnh.
Buổi tối trước khi ngủ, tôi vừa kéo chăn để ủ ấm, Lê Bằng đã chui vào.
Tôi đá anh, nói: “Đi đi, em không có tâm trí nào đâu, anh đừng có nhân cơ hội mà giành chỗ chăn ấm của em”.
Anh nói: “Lấy vợ chỉ để sưởi ấm thôi mà”. Nói rồi, tay bắt đầu sờ soạng.
“Sao anh ăn nói ngày càng giống lưu manh thế!”
“Ăn uống và tình dục là hai dục vọng cơ bản của con người mà.”
“Nhưng em đau lưng lắm, chắc là lại sắp đến kỳ rồi.”
Anh nghe xong, rất kích động, lập tức tiếp lời: “Lại đến à? Vậy phải tranh thủ cơ hội thôi, không vài ngày tới anh lại phải sống trong cảnh chay tịnh”.
Chân tay tôi giãy giụa trong vòng tay của anh, người đẫm mồ hôi vì vận động.
“Sao càng nói anh càng hăng thế!”
“Thì anh đang muốn cho em biết, thế nào gọi là roi của trưởng lão lúc nào cũng có thể quất tới.”
Tôi bị anh xử ngay tại trận, đàn ông đều thích thù dai, lúc báo thù cũng không bao giờ nói trước với bạn.
Không biết có phải vì xin nghỉ một ngày hay không, mà ngày hôm sau đến công ty, tôi có cảm giác như mọi thứ đều khác lạ, đặc biệt là khi gặp lại Trương tổng. Tất cả đều tại những lời của Miumiu, khiến tôi thêm phần lúng túng. Tôi bắt đầu dùng ánh mắt sắc lạnh phòng bị anh ta, mặc dù đây đều là những lo sợ không đâu của tôi.
Lúc rảnh rỗi, tôi đã hỏi được tên của Trương tổng từ các đồng nghiệp, anh ta tên là Trương Lập.
Trương Lập và Trương Lực không giống nhau, một người tên Lập trong chữ tự lập, còn một người tên Lực trong chữ lực lượng. Nhưng trong tiếng Trung đọc lại giống nhau, vô cùng đáng ghét. Nếu để Miumiu biết được điều này, cô ấy chắc chắn sẽ dùng thuyết về số mệnh để nghiêm khắc cảnh cáo tôi.
Sau bữa trưa, Lưu Tranh Tranh nhận xét về gương mặt tôi, cô ta nói rằng, trông tôi không giống như đang phải chăm sóc bệnh nhân cả ngày, da dẻ hồng hào, chắc chắn là được “chăm sóc” tốt.
Tôi nghĩ đến Lý Bằng và chiếc roi của anh, xấu hổ, mặt nóng lên, lập tức nói: “Đâu có, hôm qua tôi ăn chút canh gà, gà mái già ninh nhừ, bổ lắm đấy”.
Lưu Tranh Tranh hừ một tiếng, tỏ vẻ không tin, sau đó tỏ ra thất vọng nói với tôi, hôm trước cô ta tận mắt nhìn thấy một người phụ nữ ngồi trên xe của Trương tổng, cô ta nghĩ chắc chắn đó là bạn gái của anh ta.
Tim tôi đập thình thịch, hỏi lại: “Cô có kịp nhìn thấy mặt mũi người phụ nữ đó không?”.
Lưu Tranh Tranh lắc đầu, nói không kịp thấy, nhưng cô ta có thể tưởng tượ