XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vợ Có Thuật Của Vợ

Vợ Có Thuật Của Vợ

Tác giả: nhoknhiuchien97

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341912

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1912 lượt.

ng ra được, người đàn bà đó chắc chắn là hồ ly tinh biến hình.
Câu nói đó khiến tôi hạ quyết tâm sẽ phân định rõ ranh giới với Trương Lập, tốt nhất là giữ vững quan điểm công ra công, tư ra tư.
Trương tổng dường như cảm nhận được sự xa cách của tôi, anh ta cũng cố gắng giữ khoảng cách, nhưng thứ khoảng cách này không hề để lại vết tích, chỉ có thể ngầm hiểu.
Cùng lúc đó, một người khác cũng giữ khoảng cách với tôi đó là Phạm Dung. Cô ta không còn cười với tôi, cũng chẳng nhìn trực diện tôi lần nào, tôi đã không còn trong tầm ngắm của cô ta nữa. Điều này khiến tôi như trút được một gánh nặng, nếu Phạm Dung hỏi về mối quan hệ của tôi và Lý Bằng, tôi không biết phải làm thế nào.
Chỉ trong một ngày, tôi đã biến thành người vô hình, cho dù có đứng tại nơi bắt mắt nhất của công ty, trong chốc lát sẽ biến thành khung cảnh hoặc vật trang trí ở đó. Điều đó tốt mà cũng không tốt. Tốt là bởi thị phi sẽ ít đi, còn không tốt là bởi cảm giác bị người khác lãng quên có gì đó rất chạnh lòng.
Cách giải quyết tốt nhất cho việc bị người khác coi thường, đó là tự coi thường mình, tôi cũng bắt đầu không coi mình là một con người, cảm giác này khiến tôi dễ chịu hơn rất nhiều.
Nhưng rất lâu sau này, tôi mới hiểu ra rằng, cái gọi là coi thường có lẽ xuất phát từ việc thiếu tự tin, cũng có thể xuất phát từ tâm lý giấu đầu hở đuôi, bên ngoài càng tỏ ra thờ ơ, thì trong lòng càng để ý, đây chỉ là một sách lược khiến con người ta suy tính thiệt hơn mà thôi.
Trước khi hết giờ, tôi nhận được một tin nhắn bí mật của Lê Bằng, anh hẹn gặp tôi ở một quán cafe gần công ty, rồi cùng đến bệnh viện thăm hai bà mẹ. Tôi cảm thấy không ổn, bởi con phố đó ngoài quán cafe ra còn có phòng tập thể hình, cũng chính là phòng tập mà Trương tổng hay lui tới.
Tôi nói với anh, Trương tổng có thể xuất hiện ở đó bất cứ lúc nào, hay là hẹn nhau ở bệnh viện.
Không ngờ, khi tôi đứng đợi ở cổng viện, lại nhìn thấy Phạm Dung bước xuống từ trên taxi cùng với Lê Bằng.
Sự chuyển biến này khiến tôi hoa mắt chóng mặt.
Phạm Dung thẳng thắn nói rằng, cô ta đoán tôi và Lê Bằng đang yêu nhau và cô ta sẽ giữ bí mật. Sau đó, cô ta đi thẳng vào bệnh viện với vẻ mặt hết sức thản nhiên.
Tôi hỏi Lê Bằng tại sao lại đến cùng với cô ta.
“Không phải anh muốn đi cùng với cô ấy, mà là cô ấy muốn đi chung xe với anh. Cô ấy hỏi anh có phải đến bệnh viện không, hẹn em rồi à, nếu anh phủ nhận mà gặp phải cô ấy ở đây chẳng phải là rất xấu hổ sao?”
“Nếu chẳng may cô ta nói ra, chúng ta phải giải thích thế nào?”
“Chúng ta có thể vờ như đã chia tay.”
Tôi trợn tròn mắt, mãi không thốt lên lời, trong lòng kìm nén giận dữ mà không biết trút đi đâu, tôi giống như người bị táo bón, đứng ngồi không yên.
Tôi quyết định sẽ đơn phương chiến tranh lạnh với anh trong vòng một tuần.
Đơn phương chiến tranh lạnh, tức là nhìn mà không thấy, nghe mà như không, nghe tai trái, ra tai phải, kiên quyết giữ thái độ khinh miệt và lạnh lùng.
Buổi tối đi ngủ, tôi lấy cớ đau đầu đi ngủ sớm hơn hai tiếng, triệt để xua tan mục đích đánh úp tôi ban đêm của anh.
Buổi sáng, tôi lấy lý do phải đến bệnh viện đưa bữa sáng nên dậy trước hai tiếng, còn không cẩn thận quên mất việc chuẩn bị trứng và sữa cho anh, hoàn toàn đẩy anh vào cục diện tự cung tự cấp rối ren.
Đến công ty, lần đầu tiên tôi dùng thái độ lạnh lùng gọi anh là “Giám đốc Lê”, khép hờ mí mắt, có thể không đối diện thì không đối diện. Ngay cả Lưu Tranh Tranh cũng phát hiện ra có gì đó bất thường, hỏi nhỏ tôi đã xảy ra chuyện gì.
Tôi nói: “Không có gì, chúng tôi sắp chia tay”.
Lưu Tranh Tranh tỏ thái độ lo lắng và thất vọng còn hơn cả tôi, nhưng ánh mắt cô ta thì tràn đầy ý định do thám và hóng hớt.
Tôi vốn tưởng rằng, đơn phương chiến tranh lạnh là phương án tốt nhất, nhưng lại nhanh chóng phát hiện ra, làm kẻ thù với cấp trên phải trả giá rất đắt. Tôi là dân đen, không tiền, không địa vị, không thế lực, không có người chống lưng, cũng không có nhan sắc, hơn nữa lại không biết diễn kịch. Cuộc chiến đấu như vậy, khác gì tầng lớp nông nô đấu tranh với địa chủ, không có sự hậu thuẫn từ lực lượng cách mạng sẽ thua rất đau.
Lê Bằng nhanh chóng nhận ra tôi đang yếu thế.
Anh gửi tin nhắn cho tôi nói rằng: “Đừng bao giờ đắc tội với cấp trên của em, em yêu à”.
Câu nói đó khiến tôi ý thức được, tôi là một nhân viên không có kinh nghiệm diễn xuất, đặc biệt là đối với anh.
Tôi trả lời: “Câu nói này lấy danh nghĩa của cấp trên hay của một người đàn ông?”.
“Cấp trên.”
“Còn nếu lấy danh nghĩa của một người đàn ông thì sao?”
“Chuyện nhà thì giải quyết trong chăn.”
Tôi lờ mờ hiểu ra, tôi đã lấy phải một kẻ vô lại?!
Cuộc sống cứ nhạt nhẽo, bình yên trôi qua như vậy, mọi việc của công ty đều không có vấn đề gì, hai bà mẹ cũng lần lượt xuất viện. Mẹ tôi cả ngày ăn cháo, hết cháo trắng, cháo đậu đến cháo kê để dạ dày ngày một khỏe lên. Mẹ anh cả ngày ngồi tựa đầu giường nghiên cứu triết lý tình yêu của Hòa Mục, không thể đi lại nhiều, cũng không thể vận động quá mạnh phần lưng.
Nhữ