Tác giả: nhoknhiuchien97
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1341932
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1932 lượt.
khi bản thảo được hình thành và cuốn sách xuất bản ra thị trường, tất cả nội dung đều phải giữ bí mật tuyệt đối.
Tôi đem theo sự phỉ nhổ đối với người nổi tiếng kia và sự khinh bỉ đối với cô bạn dại trai của mình, bất bình phẫn nộ tôi tìm đến nhà mẹ, bố tôi đến sớm hơn tôi một bước, đang lúi húi trong bếp nấu món cháo trứng thịt nạc cho mẹ tôi. Vốn dĩ tôi định bụng sẽ không nể mặt bố, nhưng mẹ tôi cũng không phải tay vừa, bà không cho tôi cơ hội nói xen vào, liên tục gắp thức ăn cho tôi, khiến tôi ngoài việc ăn thì không còn thời gian để nghĩ ngợi và công kích nữa.
Ăn cơm xong, bố tôi chủ động đi rửa bát, để mẹ con tôi có thời gian nói chuyện với nhau.
Tôi nhìn thấy mẹ ngồi đan áo len, bèn hỏi: “Mẹ đan cho ai vậy?”.
“Đan cho bố con.”
“Con nhìn cũng không thấy giống đan cho con, màu tối quá, chỉ có đàn ông đứng tuổi mới thích.”
“Bố con bảo áo len của ông ấy bị rách, vá vào rất xấu. Ông ấy ra ngoài bàn chuyện làm ăn với người ta, phải ăn mặc chỉn chu một chút.”
Tôi không nói gì, câu nói này tôi đã nghe không dưới ba lần, những lần trước là trước khi họ bàn chuyện ly thân.
Nhìn đôi bàn tay mẹ thoăn thoắt đan áo, tôi nghĩ, bàn tay người mẹ bao giờ cũng khéo léo nhất, thô ráp nhất, ấm áp nhất, không sợ nóng, không sợ đau, không sợ khô nứt, đây là điểm chung của tất cả các bà mẹ trên thế giới này.
Tôi còn nhớ hồi nhỏ tôi trèo lên gác và bị ngã, đầu gối thâm tím một mảng, máu chảy thành dòng, mẹ đánh một cái vào mông tôi trước, nhưng là giơ cao đánh khẽ, sau đó mẹ lại xót xa ôm tôi vào lòng, giúp tôi bôi thuốc đỏ, lúc đó mẹ cũng không quên cảnh cáo tôi: “Xem con từ nay về sau có dám nghịch nữa hay không”. Sự thật đã chứng minh, sau trận đó tôi vẫn không bớt nghịch, bởi vì ngã đấy, va chạm đấy, nhưng chỉ cần khóc lớn hai tiếng rồi lại sà vào lòng mẹ nũ nịu là mọi chuyện đã được giải quyết. Sau này bước chân vào xã hội mới phát hiện, khóc hai tiếng rồi nũng nịu chỉ có tác dụng với bậc phụ huynh trong nhà.
Trẻ con là người hiểu bố mẹ nhất, mặc dù chúng không hiểu cách đối nhân xử thế, nhưng lại biết cách quan sát sắc mặt người lớn, từ nhỏ chúng đã hiểu được rằng, người như thế nào thì có thể trêu chọc, người như thế nào thì phải tránh thật xa, nét mặt thể hiện như thế nào là vui vẻ, nét mặt như thế nào là dự báo phong ba bão táp sắp ập đến. Nghĩ lại mới thấy, bố mẹ tôi chưa bao giờ để bụng những việc mà tôi đã làm, không phải trí nhớ họ không tốt, mà chỉ vì chúng tôi là người một nhà.
Người một nhà, thì làm sao có thể giận nhau được đến ngày hôm sau?
“Mẹ, cho dù bố đã sai nhưng mẹ vẫn tha thứ cho bố đúng không?”
“Cũng phải xem đó là việc gì.”
“Giết người, phóng hỏa thì sao?”
Mẹ cười nói: “Bố con là loại người như vậy ư?”.
“Không phải, ông ấy… có cho thêm hai lá gan nữa ông ấy cũng không dám!”
Mẹ tôi cười vui vẻ.
“Vậy nếu đã tha thứ cho một người, thì không nên lôi chuyện cũ ra nói đúng không?”
“Đó là điều đương nhiên, khi đã tha thứ mà cứ nhắc lại chuyện cũ thì là người nhỏ nhen.”
Mẹ, mẹ chính là một người nhỏ nhen điển hình mà.
Mẹ quên rồi sao, mẹ thường kể lại những tật xấu của con, còn cả của bố nữa, trong kí ức của mẹ, cả con và bố đều là trẻ con, liên tục phạm phải sai lầm, nhưng mẹ lại có thể vừa kể lể về những lỗi lầm kia, vừa cười dịu dàng với hai bố con.
Tôi tiếp tục hỏi: “Mẹ, nếu sau này Lê Bằng cũng làm những chuyện sai lầm như bố, có phải con cũng nên tha thứ cho anh ấy giống như mẹ tha thứ cho bố không?”.
“Con có yêu Lê Bằng không?”
“Yêu, nhưng cũng có những lúc con cảm thấy anh ấy rất phiền phức, con thường xuyên phát hiện tất bẩn của anh ấy ở sau đệm ghế, bụi bám mọi ngóc ngách, nhưng khi anh ấy quét nhà chẳng bao giờ nhìn thấy chúng, bát đũa anh ấy rửa không sạch, tắm rửa cũng rất qua loa, anh ấy…”
Mẹ ấn mạnh vào tay tôi, ngắt lời tôi: “Con thấy chưa, con ghi nhớ tất cả mọi khuyết điểm của cậu ấy, đó là tại sao?”.
“Đó là vì anh ấy lắm khuyết điểm quá!”
Mẹ tôi lắc đầu, nói: “Không phải, điều đó có nghĩa là con yêu Lê Bằng. Chỉ khi yêu một người, con mới có thể bao dung hết mọi khuyết điểm của người đó. Chỉ khi yêu một người, con mới có thể nhớ hết được mọi chuyện của người đó, bao gồm cả khuyết điểm, bởi vì con đã dồn hết sinh lực của mình vào cậu ấy”.
Mẹ khiến tôi á khẩu, không nói thêm được gì, dù còn đang suy nghĩ về điều mẹ nói, nhưng tôi cũng phải thừa nhận một điều: Tôi nhớ những chuyện của Lê Bằng còn nhiều hơn cả của tôi, tình yêu đó gọi là tình cảm vợ chồng.
Tôi sà vào lòng mẹ nói: “Vậy tại sao phụ nữ yêu đàn ông, mà đàn ông lại toàn làm chuyện có lỗi với phụ nữ? Đôi khi, con cảm thấy phụ nữ thật sự quá ngu ngốc, chỉ cần đàn ông nắm giữ được trái tim họ, họ liền một lòng một dạ đến cùng”.
Mẹ nói: “Nếu không tha thứ, một gia đình có thể tan tác. Gia đình là gì, gia đình là hy vọng, là chốn dung thân mà phải mất một đời người để vun đắp. Con người muốn sinh tồn rất dễ, muốn sống cũng rất dễ, sinh tồn và sống gộp lại với nhau chính là cuộc sống. Cuộc sống không dễ dàng, không phải chỉ cần đấu tranh xem anh đ