Nếu Anh Chưa Lấy Vợ, Em Chưa Lấy Chồng
Tác giả: nhoknhiuchien97
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1341930
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1930 lượt.
úng hay tôi sai là có thể tiếp diễn, đó cũng không phải là nơi để đàn ông và phụ nữ tranh luận. Trong cuộc sống, ai cũng có lúc phạm sai lầm, nếu chỉ phạm một sai lầm mà bị tù chung thân, thì trên thế giới này còn được mấy gia đình tồn tại?”.
Trong hôn nhân, tỷ lệ đàn ông ngoại tình nhiều hơn phụ nữ là bởi vì cách suy nghĩ của đàn ông và phụ nữ khác nhau, kết cấu sinh lý cũng khác. Phụ nữ thường sau khi yêu mới có ham muốn, thế nên phụ nữ ngoại tình đa phần bắt nguồn từ yếu tố tinh thần, còn đàn ông thì ngược lại. Đàn ông ngoại tình, bắt nguồn từ nhu cầu thể xác, khi lý trí của họ trở về, tinh thần của họ cũng trở về, họ sẽ sám hối, sẽ quay trở lại với người phụ nữ mà mình từng phản bội, ở điểm này, phụ nữ lại biểu hiện kiên quyết hơn. Phụ nữ một khi đã ngoại tình, sẽ một lòng một dạ, đưa chân đến cùng, tỷ lệ quay về rất thấp. Đây chính là đàn ông đa tình, phụ nữ hữu tình.
Tôi nói: “Cho nên khi nói về kẻ thứ ba, người ta luôn nghĩ đến đó là một người phụ nữ, còn khi nói đến ngoại tình người ta lại nghĩ ngay đến đàn ông. Đàn ông nếu chen chân vào chuyện tình của người khác, thì được coi là si tình, được người đời kính trọng, còn nếu đổi lại là phụ nữ thì muôn kiếp bị người đời chỉ trích là hồ ly tinh”.
Mẹ cầm que đan lên tiếp tục đan, không tiếp lời tôi.
Tôi nói: “Dù sao thì mẹ cũng đã quyết định tha thứ cho bố, con cũng không thể nói gì hơn”.
Trước khi về, tôi nói với mẹ: “Hôm nào rảnh, con và Lê Bằng sẽ cùng về, cả nhà ta bốn người cùng ăn một bữa cơm”.
Bố tôi rửa xong bát, vừa lau tay, vừa đi ra phòng khách, nghe thấy câu nói này cười lộ cả nếp nhăn nơi khóe mắt, ít nhất cũng đã có đến bốn, năm đường.
Trên đường về nhà, tôi nghĩ đi nghĩ lại những điều mẹ nói, càng nghĩ càng thấy loạn, chỉ có một manh mối duy nhất rõ ràng, giống như một sợi len duy nhất lộ ra từ đống len rối, giả sử tôi chọn cách rời bỏ người cũ, đi tìm niềm vui mới, thì chắc chắn tôi sẽ không quay trở lại.
Khi tôi nói với Lê Bằng chuyện bố mẹ tôi đã quay lại với nhau, anh đang xem thời sự, tranh thủ nhìn tôi một cái, nói: “Anh sớm đoán được điều này”.
“Anh đúng là Gia Cát Lượng, dự đoán chính xác những việc đã xảy ra, trước kia sao anh không nói?”
“Anh nói em sẽ không vui, có những chuyện phải để em nghĩ thông suốt rồi mới nói được, nếu nói với em vào những lúc em còn đang bới lông tìm vết, liệu em có nghe lọt tai không?”
“Vậy bây giờ anh nói đi, em nghe lọt tai rồi đấy.”
“Em còn nhớ lần đầu tiên anh và em về nhà ăn cơm không, mẹ đã nấu một nồi canh cá thật to, em nói ăn làm sao hết chừng đó, mẹ nói rằng ba người cùng ăn, chắc chắn sẽ hết. Anh để ý, trước khi món canh cá được đưa lên, mẹ đã múc một bát cất đi, anh nhớ em đã nói, mẹ không ăn canh cá, em thử nói xem, bát canh cá đó là để cho ai?”
Tôi chợt hiểu ra, tựa đầu vào vai Lê Bằng, túm lấy phần tóc sau gáy của anh nói: “Tại sao em lại không nhận ra cơ chứ?”.
Anh hôn lên trán tôi, nói: “Nhược Nhược, em rất thương mẹ, nhưng em lại không hiểu mẹ. Tình cảm mẹ dành cho bố em, không ai có thể sánh kịp. Một cặp vợ chồng đã ở với nhau vài chục năm, họ chính là người hiểu nhau nhất trên thế gian này, thậm chí còn hiểu bạn đời hơn hiểu chính mình. Bố em thích ăn canh cá, cho dù đã ly thân, nhưng mẹ em vẫn muốn phần ông ấy một bát, vì trong lòng vẫn còn hy vọng và chờ đợi. Cũng giống như anh về muộn, em không bao giờ khóa trái cửa vậy. Em để cửa cho anh, chẳng phải là muốn anh về sớm sao? Anh về đến nhà, trên bàn luôn có một cốc nước ấm đợi anh, có những lúc anh hoài nghi có phải em theo dõi anh không, sao lại có thể tính toán thời điểm anh về mà chuẩn bị để nước luôn được ấm? Anh còn nhớ, lần đầu tiên gặp bố em đó là ở bên ngoài đồn công an, bố em bị đánh mặt mày thâm tím, nhưng khi gặp em vẫn cười ha hả, cứ như vết thương trên mặt ông ấy chẳng đau chút nào, ông ấy đang tìm cơ hội để gặp em. Còn em, khi vừa nghe tin bố xảy ra chuyện, đã vội vàng đi tìm ông, em không thấy bố em đã vui thế nào sao? Em chẳng nói được câu nào tử tế ông ấy cũng không bận lòng, tại sao lại thế? Đó là bởi ông ấy là bố em. Cả nhà em là một thể thống nhất, có một sợi dây tâm linh đã buộc tất cả mọi người lại với nhau, em luôn nói bố em là kẻ phản bội, nói ông ấy già rồi mà không có lòng tự trọng, nhưng anh biết, em là một cô con gái dễ mềm lòng, em cũng giống như mẹ em vậy, đều là những người khẩu xà tâm Phật, ngoài miệng thì nói muốn cắt đứt, nhưng trong lòng thì bận tâm hơn ai hết, em nói muốn khuyên mẹ ly hôn, nhưng tới giờ em vẫn chưa làm. Vì là người một nhà nên dù có phạm phải lỗi lầm gì, vẫn có thể bao dung cho nhau, chỉ cần sợi dây tâm linh đó còn, thì cánh cửa nhà sẽ luôn luôn rộng mở”.
Làm Vợ Là Phải Biết Vẹn Cả Đôi Đường – Phần 2
Tôi bị những lời nói chân thành đó của Lê Bằng làm cho rơi lệ, tôi cúi đầu, không muốn để anh nhìn thấy những giọt nước mắt của tôi, trong lòng thầm nghĩ, anh được lắm, anh có thể làm em cười cũng có thể làm em khóc một cách dễ dàng, nhưng chẳng bao giờ nói tr