Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vợ Có Thuật Của Vợ

Vợ Có Thuật Của Vợ

Tác giả: nhoknhiuchien97

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1342156

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2156 lượt.

hông bao giờ tạo cơ hội cho hai bên gặp nhau hoặc tìm hiểu sâu hơn về nhau, tuy nhiên phần lớn phụ nữ lại rất ngốc nghếch, họ cảm thấy một người vui không bằng nhiều người vui, cố gắn muốn cả ba cùng vui hay cả nhóm cùng hòa hợp, cuối cùng mới phát hiện người bị phạt thẻ đỏ và đuổi ra khỏi cuộc chơi là chính mình”.
Tôi chợt hiểu ra, những gì Miumiu nói đúng là hiện tượng có thể thấy ở khắp nơi.
Tôi nói: “Vậy ý của cậu là, tớ không nên nhắc tới cậu với anh ấy? Hai người cũng đâu có gọi điện cho nhau bao giờ”.
Cô ấy nói: “Chuyện gì cũng có khả năng xảy ra. Tớ không ám chỉ với cậu giữa chúng tớ sẽ có chuyện gì, mà chỉ muốn cậu đề phòng những rắc rối có thể xảy ra, cậu thấy chưa, tớ đúng là bạn chí cốt chứ?”.
Trước kia, tôi thường cho rằng chỉ cần không khen ngợi những người bạn khác giới trước mặt bạn đời là sáng suốt, nhưng giờ thì tôi đã hiểu, trước mặt bạn đời, ngay đến cả bạn đồng giới cũng không nên khen ngợi. Khen ngợi nhiều, sẽ khiến bạn đời tò mò, khiến họ có cơ hội phác họa trong đầu hình ảnh một người phụ nữ khác. Đối với đàn ông, đó là sự mê hoặc chết người, bởi trí tưởng tượng về người khác phái của họ không hề thua kém phụ nữ.
Lê Bằng và Miumiu, một người là đàn ông, một người là đàn bà, một người là chồng còn một người là bạn của tôi, thứ khác biệt lớn nhất giữa họ ngoài sinh lý ra còn là tâm lý. Miumiu sẽ nói rất nhiều điều mà chỉ có phụ nữ mới hiểu và sẵn sàng lắng nghe, những thứ đó lọt vào lỗ tai đàn ông sẽ được cho là vô căn cứ và tự chuốc lấy phiền hà.
Còn Lê Bằng biết dỗ dành tôi, trêu ghẹo tôi, lừa gạt tôi và còn có thể yêu tôi.
Đây chính là điểm khác biệt.
Trước khi giới thiệu Miumiu cho Trâu Chi Minh, tôi không hề nói rõ ý định với anh ta, mà chỉ nói: “Tôi có một người bạn, cô ấy là người rất có kinh nghiệm trong tình yêu, nhưng gần đây cô ấy gặp một anh chàng “rắn mắt kính” trăm năm khó gặp, cô ấy cần có thuốc giải và lời khuyên bảo, tôi hy vọng anh có thể ra tay giúp đỡ. À, đúng rồi, cô ấy còn là độc giảrung thành của anh”.
Quả nhiên Trâu Chi Minh vui vẻ nhận lời, bất kể với tư cách là một tác giả hay một nhà tư vấn tình yêu, anh ta đều không có lý do để từ chối.
Nhưng điều khiến tôi phiền muộn lại là phản ứng của Miumiu.
Lần đầu tiên nhìn thấy Trâu Chi Minh, cô ấy bỏ chạy, không những làm đổ cafe của bàn bên cạnh, mà còn đâm phải một nhân viên phục vụ. Trong lúc chạy ra khỏi cửa quán cafe, chuông gió ở cửa cũng bị cô ấy va phải kêu lảnh lót, chiếc chuông gió đó chưa bao giờ kêu to như vậy.
Tôi đuổi theo hết hai dãy phố mới bắt kịp được cô ấy, không phải vì tôi chạy không nhanh, cũng không phải vì tôi là người có tính nhẫn nại, mà là vì tôi vừa chạy phía sau vừa hét thật to: “Ai giúp tôi bắt được cô gái kia, tôi sẽ trả một trăm đồng!”.
Tôi vốn định dùng câu nói đó để dụ dỗ Miumiu tự dừng lại, tôi cứ tưởng cô ấy muốn kiếm khoản tiền này. Nhưng trước khi Miumiu đổi ý, đã có ba chàng trai vì nghĩa mà ra tay chặn cô ấy lại, tôi cảm thấy xót một trăm tệ, cũng không khỏi suy nghĩ, làm sao có thể chia đều một trăm đồng cho ba người.
Tôi áp giải Miumiu quay trở lại quán cafe, Trâu Chi Minh rất bình tĩnh nhìn bộ dạng nhếch nhác của chúng tôi.
Tôi nói: “Nhà văn Hòa, anh cũng nhìn thấy rồi đấy, cô ấy là quán quân chạy nước rút trong tình yêu, bây giờ cô ấy còn mắc chứng khủng hoảng nặng với người khác phái, vì thế vừa thấy anh đã không biết phải làm gì”.
Miumiu trợn mắt nhìn tôi và giải thích: “Đúng là tôi quá kích động, quá sợ hãi! Chẳng phải người ta vẫn hay nói, khoảng cách sinh ra vẻ đẹp sao, vì tôi rất ngưỡng mộ anh, nên không dám gặp anh một cách dễ dàng như vậy”.
Trâu Chi Minh nhấp một ngụm cafe, lau miệng, nở một nụ cười vừa nho nhã vừa thần bí, nhấtử nhất động của anh ta đều rất trung tính, tràn đầy sự độc đáo và phong độ của kẻ trí thức, khiến tôi và Miumiu mê mẩn đến hoa mắt. Cần phải biết rằng, con gái bây giờ bắt đầu sùng bái vẻ đẹp trung tính.
Trâu Chi Minh cho biết, anh ta vẫn luôn đi tìm một cô gái có kinh nghiệm yêu đương phong phú, Miumiu đúng là sự lựa chọn tốt nhất.
Miumiu rất cảm động, cô ấy hỏi đi hỏi lại Trâu Chi Minh một câu: “Tôi có thể làm nhân vật chính trong truyện của anh sao?”.
Tôi cũng cảm động, tôi cũng tự hỏi lại mình, vậy hai nghìn đồng lần trước có thể xí xóa hết được không?
Người ta thường nói, người nổi tiếng có thể nổi tiếng được là bởi họ luôn biết nói dối, biết vờ vịt, biết chen ngang, còn biết qua cầu rút ván.
Vốn dĩ tôi không tin điều đó, nhưng những hành động của Trâu Chi Mirih lại làm cho tôi tin.
Trâu Chi Minh nhanh chóng bảo tôi ra về, nhưng giữ Miumiu ở lại.
Tôi hỏi: “Chẳng lẽ tôi không thể ngồi bên cạnh để nghe sao, tôi cũng có thể cho ý kiến”.
Nhưng Miumiu lại vạch trần bản chất của tôi, cô ấy nói, kinh nghiệm yêu đương của tôi ít đến nỗi không thể ít hơn, nếu so với cô ấy thì giống như châu chấu đá voi.
Hai người họ có cùng chí hướng, tâm linh tương thông, tựa như tri kỷ thất tán nhiều năm, nhất chí đồng lòng, chẳng mấy chốc đã đuổi tôi ra khỏi quán.
Lý do là, trước